Tác giả: xinhxinhgirlhcm
Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015
Lượt xem: 134577
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/577 lượt.
thế này đơn giản biết bao, nhưng về sau nhóc sẽ có được bao nhiêu cơ hội chứ?
Cẩn thận nhấp một hơi, sau đó nhóc nhắm chặt mắt – dù sao trước kia uống thử bia, nhóc rất ghét vị chát này.
Qua một hồi thật lâu, mắt nhóc khẽ mở, đôi mắt bình thường hình lưỡi liềm híp cả lại.
“A a a! Trác Việt, uống ngon quá, giống hệt nước trái cây!”
“Nhóc thích à?” Nhìn nhóc cười, tôi chợt phát hiện bản thân mình đúng là rất mê mẩn với gương mặt nhóc rạng rỡ, “Cocktail này gọi là bốn mùa, tầng màu xanh là táo, màu đỏ là lựu, màu vàng là xoài, màu trắng là lê, hòa quyện chung với rượu thật rất hợp.”
“A, a, thật hay mà!” Lời còn chưa nghe xong nhóc đã há miệng, một lần nữa đưa ly lên.
“A! Long Nại, ngừng ngừng! Rượu cocktail không thể uống như vậy!”
Ực ực ực…
Tiếng uống vô cùng hào phóng, ly trống rỗng.
“Hà hà…” Buông ly bắt đầu ngây ngô cười với tôi, trên mặt nhóc nhanh chóng nổi lên một màu diễm lệ.
Ngưu tước mẫu đơn —— phá hỏng hết rồi.
May là người điều rượu không nhìn thấy cách uống này của nhóc.
Càng không xong chính là, nhìn vẻ cười ngốc nghếch đó của nhóc, tôi chắc chắn rằng lát nữa phải cõng nhóc về nhà.
“Nóng quá…” Tác dụng của rượu bắt đầu xông lên, đốt nóng đến mức ngay cả gáy nhóc cũng đỏ.
Có chút lao lực mà cởi áo khoác ra, chiếc áo CK ngắn tay khiến cơ thể nhóc nhìn qua rất nhẹ nhàng.
Nằm trên bàn thở phì phò, ai cũng không nói gì thêm.
Tôi kinh ngạc nhìn nhóc – ngọn đèn mờ tôn lên làn da nhóc trong suốt, dường như có thể chiếu vào nơi sâu tận cùng.
You’re it, You’re the Ultimate,
It’s automatic I’m sure of it.
No lie, So don’t even try
To tell me that you’re not the guy.
Giọng nữ từ tính quyện chung mùi thuốc lá phiêu đãng trong không khí, khẽ khàng chấn động thần kinh tôi.
Không hề uống rượu, thế mà lại cảm giác thế giới xung quanh trôi lững lờ, chợt xa chợt gần.
Tôi chỉ thấy mỗi đôi môi cười lộ chiếc răng nhỏ của Long Nại mà thôi, khắc thật sâu vào tận linh hồn hôi, từng nét từng nét một – những nét khắc thấm rõ ràng đến tận xương tủy.
“Trác, Trác Việt…” Cũng không biết trầm mặc đến bao lâu, tiếng nhạc điên cuồng khiến nhóc hồi phục tinh thần, vừa mở miệng thì đã sực mùi rượu.
“Ừ?”
“Tôi muốn qua đó chơi… Anh đi không?”
Ngón tay chỉ hướng sàn nhảy, nơi những bóng hình chập chờn.
Nơi những con người trẻ tuổi tận tình uốn éo, tùy ý đùa vui.
Tôi mím môi lắc đầu, thấy nhóc loáng một cái đã chui vào đám đông, như con cún nhỏ mà bắt đầu hoa chân múa tay vui sướng.
Tôi biết nhóc thích hoàn toàn tự do thả lỏng như thế – nhóc vốn là người đơn giản, chẳng biết giấu thứ gì dư thừa trong lòng.
Cho nên, tôi chỉ cảm động cho sự thẳng thắn của nhóc mà thôi, về phần tư thế vũ đạo có đẹp hay không, nhất là sau khi xem Nam Lăng với những bước nhảy tiêu chuẩn chuyên nghiệp vào thời đại học, tôi giờ phút này cũng sẽ không so đo nhiều như vậy.
“Chào anh… Một mình sao?” Một mùi hương nồng ập đến, đúng là có người kề sát lại.
Hơi xấu hổ thu về ánh mắt đang dán vào sàn nhảy, bình tĩnh lại, trước mắt là gương mặt trang điểm đẹp đẽ của một cô nàng nào đó.
“Tôi đi với bạn…” Lấy tay nhanh chóng chỉ bóng dáng Long Nại.
“Cậu bé kia sao?” Cúi đầu cười lướt mắt qua Long Nại, sau đó lại chăm chú nhìn tôi.
Bị ánh mắt quá mức trắng trợn nhìn như thế tôi có phần lúng túng, cúi đầu ho khan vài tiếng.
“Hai người mới vào em đã chú ý rồi. Các anh ít khi đến nơi này lắm phải không?”
“Ừm… Ừ…”
Không quen bị người trẻ tuổi khác phải đặt câu hỏi ở khoảng cách gần như vậy, tôi lịch sự ậm ừ trả lời, nhích người ra.
Huống hồ hương nước hoa trên người cô nàng khiến tôi vô cùng mẫn cảm.
“Tối cuối tuần mà uống rượu giải sầu cùng một cậu bé trong này, anh chắc hẳn rất cô đơn?”
Tông giọng khàn khàn ghé vào tai tôi, khiến tim hoảng hốt nhảy dựng.
Ông trời làm chứng, mang theo một người nhân tạo bên người như thế, lúc nào cũng phải đề phòng ứng phó với những chuyện có thể xảy ra, tôi làm sao còn có tâm tình mà cô đơn? Đau đầu còn không kịp!
“Có lẽ… anh sẽ muốn một người bên cạnh?”
“Gì?”
Tôi ngẩng đầu nhìn cô nàng chớp mắt quyền rũ, nhất thời vẫn không kịp phản ứng.
Trên cổ chợt lạnh, cảm giác giống như rắn nước với làn da trắng mịn bò lên.
“Chúng ta hiện tại đổi chỗ khác nhé? Về phần tiểu quỷ phá hư không khí của anh… Em sẽ để vài chị em khác chăm sóc nó…”
A?
Nói tới mức này, tôi đã hiểu.
Mẹ nó, thật đúng là đụng phải vận lớn mà, khó có cơ hội ra ngoài một lần thì đụng ngay phải gái làng chơi.
Tôi ngửi thấy này mùi nước hoa cộng thêm chiếc vòng cổ hiệu Tiffany trang sức cao cấp chính quy nơi cổ cô nàng. Loại kế hoạch ra ngoài tiêu phí này, tôi thấy không cần vẫn tốt hơn.
Nuốt nước miếng, kéo cánh tay cô nàng đang đặt nơi cổ tôi xuống.
“Cô à…”
Tôi chỉ có cơ hội nói hai chữ mà thôi, và rôi môi đã bị chiếm lấy.
Tư thế môi kề sát thế này tôi nghĩ hẳn có thể gọi là hôn môi. Nhưng điều khiến tôi hoài nghi hơn là, vì sao dưới bầu không khí có thể gọi là kiều diễm cùng người đẹp thế này, gã đàn ông nào hẳn