Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hồ Đồ

Hồ Đồ

Tác giả: Ngải Tiểu Đồ

Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015

Lượt xem: 1341539

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1539 lượt.

n là vô cùng tốt, cô muốn gì cũng được. Lúc anh ta tức giận thì không ai dám đến gần, chỉ có Du Giai Giai mới dám “vuốt râu hùm”, tiến đến xoa dịu cơn tức giận của anh ta.
Người ngoài đều biết Lục Ứng Khâm vô cùng sủng ái vị hôn thê của mình. Cô là đối tượng mà hầu như tất cả những người phụ nữ khác đều ngưỡng mộ.
Du Giai Giai mỉm cười. “Anh đương nhiên là đối với em vô cùng tốt rồi.”
Lục Ứng Khâm cũng cười, lông mày chau lại, gợi cảm mà nguy hiểm, anh ta đưa tay nâng chiếc cằm nhọn của Du Giai, khẽ hôn rồi nói: “Ngoan!”
Du Giai Giai ngẩn người bỏi nụ hôn của anh ta nhưng cố gắng trấn tĩnh mỉm cười.
Nụ cười lúc này khiến Du Giai Giai cảm thấy ớn lạnh. Rồi cô nghe thấy giọng khàn khàn của anh ra cất lên: “Giai Giai, em có biết anh thích em ở điểm gì không?”
“Gì cơ?”
“Anh thích em vì em rất nghe lời anh.”
Du Giai Giai chấn động trước lời nói của anh ta, tim đạp nhanh hơn nhưng vẫn cố mỉm cười.
Lục Ứng Khâm thay giày rồi bước ra khỏi cửa, Du Giai Giai ngoan ngoãn đi theo sau. Trước khi đi, anh ta còn nói
“Em không ở nhà thì có thể đi đâu được chứ?”
“Ngoan!” giọng điệu của Lục Ứng KHâm giống như đang vỗ về thú cưng, nhưng Du Giai Giai cũng chẳng để ý.
Sau khi Lục Ứng Khâm rời đi, cô không ra khỏi cửa ngay mà gọi điện cho Trình Đoan ngọ đang rất sốt ruột chờ đợi để nói rằng cô sẽ đến muộn một tiếng.
Một tiếng sai, Du Giai Giai gọi điện cho Quan Nghĩa, vẫn là giọng nói dịu dàng: “Quan Nghĩa, Ứng KHâm đến công ty chưa? Tôi sợ anh ấy đang họp nên không muốn gọi vào máy của anh ấy, tôi có chút việc cần tìm Ứng Khâm, nếu bây giờ anh ấy không bận thì tôi sẽ gọi vào máy của anh ấy.”
Giọng của Quan Nghĩa vẫn cứng nhắc và máy móc như vậy: “Ông chủ đang họp, lát nữa tôi sẽ nhắn ông chủ gọi lại cho cô.”
Lúc này Du Giai Giai mới thấy yên tâm, cười, nói: “Không sai, vậy thì lát nữa tôi sẽ gọi cho anh ấy.”
Quan Nghĩa tắt điện thoại, Lục Ứng Khâm ngồi bên cạnh anh ta nãy giờ vẫn đang nhắm mắt thư giãn, nghe thất thế liền hỏi: “Du Giai Giai?”
“Vâng”
Lục Ứng Khâm cười lạnh lùng, vẻ mặt trở nên tàn nhẫn. anh ta từ từ mở to mắt, đôi mắt trắng đen rõ ràng liếc nhìn Quan Nghĩa với vẻ dữ tợn khiến Quan Nghĩa cũng cảm thấy lạnh toát cả người.
Anh ta lạnh lùng nói như một con quỷ khát máu: “Giai Giai càng ngày càng thông minh.”
Quan Nghĩa không đoán được ý của anh ta nên không dám tiếp lời.
“Vé máy bay đã chuẩn bị xong chưa?”
Quan Nghĩa gật đầu. “Đã đặt đúng như đại ca dặn.”
“Rất tốt!”

Du Giai Gai thu dọn quần áo của Đông Thiên rồi nhanh chóng đưa thằng bé rời đi, cô tính toán thời gian đến từng giây để kịp đến địa điểm hẹn gặp.
Tài xế là người rất cẩn thân với cô nên cô cũng chẳng có gì dè dặt. cô ôm thằng bé, nói: “Đông Thiên, cô sẽ đưa con đi gặp mẹ ngay bây giờ, nhưng trên đường đi, con phải ngoan, không được làm ồn rõ chưa?”
Đông Thiên nghe thấy chữ “mẹ”, mắt sáng rực, lập tức ngồi rất nghiêm chỉnh, không nói gì nhiều.
“Còn bao lâu nữa?” Du Giai Giai cất tiếng hỏi.
Tài xế nhìn đường, trả lời: “Nửa tiếng nữa.”
Mặc dù Du Giai Giia rất sốt ruột nhưng không thể thúc giục tài xế chạy nhanh hơn, chỉ có thể nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ lùi lại phía sau mà lòng rối bời. Đông Thiên vẫn ngồi im lặng bên cạnh, trông thằng bé như bản sao thu nhỏ của Lục Ứng Khân, cô nhìn mà nơm nớp lo sợ. Từ lúc bước ra khỏi cửa, mí mắt cô cứ giật liên hồi, trong lòng bất an.
Đã đến gần chỗ hẹn, xe bỗng phanh gấp khiến Du Giai Giai và Đông Thiên bổ nhào về phía trước, đập đầu vào ghế.
Du Giai Giai xoa xao trán Đông Thiên hỏi: “Có chuyện gì vậy?!”
Lái xe quay đầu lại vẻ mặt sợ hãi nói: “Là …là …xe của ông chủ Lục…chặn ở phía trước…”
“Cái gì?!..”
“xe của ông chủ Lục…”
Du Giai Giai nghe thấy vậy liền ngả ngửa người, lòng bàn ta ướt đẫm mồ hôi.
Đông Thiên ngồi bên cạnh thấy xe bỗng dừng lại bèn thận trọng ghé sát vào Du Giai Giai nói thầm: “Cô ơi, sao lại dừng xe, không đưa cháu đi gặp mẹ nữa à?”
Giọng nói của cậu bé non nớt, tràn đầy hi vọng, còn Du Giai Giai thì thấy tuyệt vọng và bất lực.
Không lâu sau, Quan Nghĩa đã đến, gõ vào cửa xe.
Du Giai Giai ấn cho cửa xe hạ xuống.
“Ông chủ đang ở phía trước đợi cô.”
Du Giai Giai ngẩng lên, nhìn về phía trước mặt rồi lặng lẽ cúi xuống, nói: “Biết rồi”
Lần đầu tiên Du Giai Giai cảm nhận được sự lạnh lùng của Lục Ứng Khâm. Anh ta đứng ở đầu gió, quay lưng lại phía cô. Cô không nhìn rõ biểu hiện của anh ta lúc đó nhưng cô biết chắc biểu hiện đó sẽ khiến người khác phải rùng mình sợ hãi.
Cô đột nhiên hiểu tại sao nhiều người lại sợ Lục Ứng Khâm đến vậy. Người anh ta toát ra sát khí đằng đằng, khí thế uy nghiêm của anh ta luôn khiến người khác sợ hãi.
Du Giai Giai nắm chặt tay, móng tay dài đâm vào da thịt nhưng cô hoàn toàn không có cảm giác gì, sông lưng lạnh toát như bị ai đặt một tảng băng ở đó vậy.
Rất lâu sau Lục Ứng Khâm mới lên tiếng: “Giai Giai vé máy bay anh đã đặt cho em rồi, em hãy đi chơi một chuyến đi!”
“Tại sao?”
“Vẫn còn phải để cho anh nói sao? Giai Giai, anh nghĩ