Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hồ Đồ

Hồ Đồ

Tác giả: Ngải Tiểu Đồ

Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015

Lượt xem: 1341515

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1515 lượt.

nào cũng thường trực nụ cười ấm áp, trông cô càng trở nên rạng ngời. Mặc dù khi đối diện anh ta không cảm thấy lo lắng nữa.
Kỳ thực, cho đến giờ, anh ta không rõ tại soa mình lại trói buộc Trình Đoan Ngọ ở bên cạnh, coi cô như một đồ vật độc chiếm, thẳm sau trong tiềm thức của mình anh ta biết mình không thể bỏ cô được. Về mặt sinh lý, anh ta không phải thần thánh gì, mặc dù chuyện nam nữ cũng không đến mức cuồng nhiệt nhưng không phải hoàn toàn không có nhu cầu. Trình Đoan Ngọ ngày nào cũng đi đi lại lại bên cạnh, anh ta cũng không thể không có chút phản ứng, nhưng anh ta không muốn làm điều ấy. Đáng kẽ, anh ta đã bỏ tiền ra thì có thể thoải mái thích làm gì thì làm mới đúng, nhưng lần này anh ta lại cảm thấy không thể vượt qua chính mình.( type Tịnh Du LQĐ)
Mùi hương phảng phất trong không khí khiến cho anh ta cũng có chút phân tâm. Phải rất lâu sau anh ta mới bình tĩnh lại, hít thở thật sâu mới có thể tập trung nhìn vào màn hình ti vi nhàm chán kia…
Ngày hôm sau, Trình Đoan Ngọ dậy rất sớm. Cô cũng không biết tâm trạng lúc này của mình rốt cuộc là thế nào.
Cô tự bản thân cho Lục Ứng Khâm, một người đàn ông đã có vợ chưa cưới. Người đàn ông này coi cô như tình nhân, nuôi cô trong ngôi biệt thự ở ngoại ô, cô chẳng cần phải lo đến bữa ăn hay cái mặc. Cô và anh ta có một đứa con sáu tuổi. Chính cô cũng không hiểu nổi mối quan hệ phức tạp này. (le$quy%don@)
Trước giờ cơm trưa một tiếng, lái xe đã đến đón họ rồi. Đông Thiên có vẻ không muốn đi học, dù sao thì nó vẫn là trẻ con, trước kia nó chưa từng được đi mẫu giáo nên bây giờ cũng có chút lạ lẫm với trường học. Hơn nữa, Đông Thiên cũng không học giỏi cho lắm, vì thế cậu bé lại càng không muốn đến trường.
Cô giáo của Đông Thiên là một người phụ nữ rất khóe léo. Trước kia, Người đưa Đông Thiên đi học là Du Giai Giai, lần này là Trình Đoan Ngọ, nhưng cô ấy cũng không tở ra quá ngạc nhiên, cách xứng hô cũng rất chuẩn mực, luôn gọi cô là “cô Trình”, không hề cảm thấy xa lại, ngược lại còn rất gần gũi.
Lục Ứng Khâm là ông chủ cho nên chỗ ăn chỗ uống đương nhiên cũng là những nơi hạng sang đồng thời cũng rất kín đáo, đa số là những nơi mà các vị chức sắc trong thành phố thường xuyên đến ăn. Cô giáo của Đông Thiên cũng đã quen với điều này nên cũng không cảm thấy lạ lẫm, chỉ có Đông Thiên và Trình Đoan Ngọ là không tự nhiên vì từ trược tới giờ, họ chẳng bước chân tới những chỗ như thế này.
Đông Thiên chỉ ngồi yên được một lúc rồi lèo nhèo đòi chạy chỗ này, chỗ kia nghịch ngợm. Lục Ứng Khâm cũng chẳng nổi giận, đưa mắt về phía Trình Đoan Ngọ, nhíu mày nói: “Cô đưa nó ra ngoài chơi cho tôi đỡ đau đầu.”
Trình Đoan Ngọ gật đầu, nắm lấy bàn tay nhỏ xíu mềm mại của Đông Thiên rồi đi ra ngoài. Vừa mới ra khỏi cửa Đông Thiên lại đòi ra nhà vệ sinh. Trình Đoan Ngọ đành đưa cậu đến đó. Nhưng vì cậu còn quá nhỏ, chưa có khái niệm phân biệt nam nữ nên cứ đòi vào nhà vệ sinh nữ cùng mẹ. Trinh Đoan Ngọ dở khóc dở cười chẳng biết làm thế nào, đành đứng đợi cậu ở cửa nhà vệ sinh nam.
Khách sạn sang trọng này được trang trí rất lịch sự và độc đáo. Nhà vệ sinh nam và nữ được phân cách bởi một cánh cửa rất kỳ lạ, có thể chuyển động, hoặc là đẩy về phía nhà vệ sinh nữ, hoặc là đẩy về phía nhà vệ sinh nam, rõ ràng cánh cửa đang chuyển động nhưng lại không nhìn thấy phía đối diện, vô cùng độc đáo và sáng tạo.
Chỉ có diều những thứ có thiết kế độc đáo đôi khi cũng không hẳn là điều tốt. Ví dụ như khi Trình Đoan Ngọ đứng rửa tay ở bồn rửa tay gần cửa phòng vệ sinh nam thì có thể nghe rõ người bên phòng vệ sinh nữ đang nói chuyện.
“…”
“Chị có nhìn thấy ông chủ Lục không? Cũng chẳng biết dạo này thế nào mà lại đi cũng người phụ nữ đó, trong cô ta quá bình thường.”
“Em thì hiểu cái gì chứ? Người phụ nữ đó có mưu mô, em biết thê nào là mượn lốt công không?”
“ý chị là thê nào?”
“Em không thấy cô ta kéo theo đứa trẻ à? Đó là đứa con hoang của ông chủ Lục đấy!”
“Con hoang? Chị nói là của Lục Ứng Khâm?”
“Ừ, thế nên chị nói người phụ nữ đó có bản lĩnh mà, làm sao Lục Ứng Khâm để cho người ta sinh con cho mình chứ! Chị thấy cô ta không đơn giản đâu.”
“Theo em thấy thì Du Giai Giai là người đáng thương nhất, còn trẻ thế mà đã có mẹ kế rồi.”
“Nói em ngốc quả không sai, ở cùng ông chủ Lục thì có làm mẹ kế thứ mười cũng đã làm sao?”
“Kể ra thì cũng đúng, những cậu bé con hoang đó của Lục Ứng Khâm thực sự rất giống anh ta như đúc, đúng là di truyền…”
“…”
Trình Đoan Ngọ cứ suy sưa nghe cuộc nói chuyện giữa hai người phụ nữ đó nên chẳng để ý Đông Thiên đã đứng bên cạnh cô từ rất lâu.
“Mẹ…” Đông Thiên gãi gãi tai, kéo kéo áo cô. Trình Đoan Ngọ giật mình, sợ Đông Thiên nghe thấy từ “con hoang” mà hai người phụ nữ vừa rồi nhắc đến.
Từ bé đến giờ, Đông Thiên luôn bị gắn với cái danh “Con hoang”. Lúc hai mẹ con cô còn sống ở khu nhà dột nát đang chờ phá dỡ, tiếng xấu của hai mẹ con truyền từ khu nhà, đó luôn là chủ đề mà mọi người bình luận những lúc rảnh rỗi. Nhiều lúc bọn trẻ vô tư, chưa biết nghĩ nghe thấy vậy cũng nói theo. Trình Đ


Ring ring