Tác giả: Ngải Tiểu Đồ
Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015
Lượt xem: 1341589
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1589 lượt.
ều rất tốt, là do anh có lỗi với em. Từ hôm nay, chúng ta không ai nợ ai nữa.”
Sự khoan dung của Lục Ứng Khâm khiến Du Giai Giai ngẩn người, cô im lặng hồi lâu rồi mới hỏi: “Lục Ứng Khâm, anh thực sự yêu Trình Đoan Ngọ sao?”
Lục Ứng Khâm không trả lời nhưng trong lòng đã rõ đáp án rồi.
Du Giai Giai lại hỏi tiếp: “Nếu như có một ngày Trình Đoan Ngọ trở về anh sẽ làm thế nào?”
Lục Ứng Khâm ngập ngừng một lúc rồi khẻ trả lời: “Bù đắp cho cô ấy.”
Câu trả lời ngắn gọn mà nhiều hàm ý Du Giai Giai nghe xong liền mỉm cười, yếu ớt nói: “Chị ấy không bao giờ trở lại! Lục Ứng Khâm, bất kể là anh thấy có lỗi với em hay muốn bù đắp cho chị ấy thì cũng muộn rồi.”
“….”
Hai năm trôi qua, cuộc sống của Trình Đoan Ngọ đơn giản và bình lặng. Cô được bảo vệ một cách tuyệt đối, không liên lạc với bất cứ ai. Cô có một cái tên mới với chứng minh thư hoàn toàn mới, Đông Thiên cũng vậy.
Sức chịu đựng của cậu bé còn mạnh mẽ hơn cô. Cậu bé đã quen với tên mới: “Tom”, còn cô thì vẫn chưa hoàn toàn quen cái tên “Ashely”.
Cô thường ngẩn ngơ suy nghĩ đến mức người khác liên tục gọi tên mình mà cũng chẳng có phản ứng. Định thần lại, chính cô cũng chẳng biết rốt cuộc mình đang nghĩ gì nữa.
Trong hai năm ấy, chỉ có một lần cô nhìn thấy người đó từ phía xa.
Cô sống trong một thành phố có mật độ dân số cao, xa hoa, trụy lạc, một thành phố cà cả sự phồn vinh và tội ác cùng tồn tại. Ban đầu, Âu Hán Văn chọn thành phố này vì nó vừa phát triển lại vừa hỗn loạn. Ẩn trốn ở đây đúng là nguy hiểm nhưng cũng an toàn nhất.
Thực tế đúng như ông nghĩ, trong thành phố với rất nhiều cư dân vượt biên và dân di cư như nơi này, việc ẩn trốn thật dễ dàng. Hai năm qua, cô cũng đã có một cuộc sống vô cùng yên ổn.
Ngoại trừ lần ấy, cô nhìn thấy anh ta từ phía xa.
Trong lễ khởi công một công trình ở thành phố, anh ta là một trong những nhà đầu tư. Xem ra quy mô kinh doanh của anh ta ngày càng lớn, giờ đã mở rộng đầu tư cả nước ngoài. Anh ta là người có đầu óc kinh doanh, biết suy nghĩ, tính toán.
Anh ta là một trong những đại diện phát ngôn của hội thương nhân tài chính ở Trung Quốc.
Người đến tham dự chật kín, máy quay phim và máy ảnh của giới báo chí truyền thông vây quanh họ. Trình Đoan Ngọ chỉ nhìn thấy anh ta trên màn hình lớn ở gần đó.
Anh ta vẫn như trước kia. Việc kinh doanh vẫn thuận buồm xuôi gió, quả thật anh ta biết nhìn xa trông rộng. Anh ta nói tiếng anh chuẩn lưu loát khiến người nghe phải trồm trồ thán phục. Nhưng cũng chỉ có vậy. Ánh mắt anh ta vẫn như xưa, chẳng có lấy một chút ấm áp, từ người anh ta vẫn toát lên vẽ xa cách ngàn dặm.
Cô cũng không biết tại sao lại dừng bước cùng đám đông. Trong khoảnh khắc ấy cô không cảm thấy lo rằng mình sẽ bị phát hiện, cứ bình tĩnh đứng xem anh ta đứng trên bệ thuyết minh, nghe giọng nói vừa thân quen vừa xa lạ.
Dường như đã lâu lắm rồi. Cô trầm mặc, từng cơn đau thắt trào dâng trong lồng ngực. Những chuyện cũ tưởng chừng đã lành từ lâu giờ đây lại rỉ máu.
“Ashely!”
“Ashely!”
“Ashely!”
Một người bạn đi cùng cô gọi liên tục ba lần cô mới định thần lại. Cô ấy giục Trình Đoan Ngọ nhanh chóng rồi khỏi đó vì bị chứng bệnh “sợ đám đông”.
Trình Đoan Ngọ đồng ý, quay lại nhìn Lục Ứng Khâm thêm lần nữa.
Khuôn mặt anh ta trên màn hình lớn càng trở nên rõ nét , ngũ quan vẫn sáng sủa và tuấn tú như ngày nào, người đàn ông ở độ tuổi ba mươi phong độ nhất, toàn thân toát lên vẻ hấp dẫn, ánh mắt bình tĩnh và quyết đoán, đó là biểu hiện của sự tự tin tuyệt đối. Anh ta phát biểu trước giới truyền thông một cách rất lịch sự, thỉnh thoảng liếc nhìn xuống đám đông, dáng vẽ lịch lãm và sang trọng, khác xa người đàn ông bạo lực như trong ký ức của Trình Đoan Ngọ. Có lẽ con người ta luôn thay đổi. Trình Đoan Ngọ nghĩ như vậy. Cô mỉm cười rồi cùng người bạn kia rời đi.
Cô chưa bao giờ nghĩ rằng sẽ có một ngày mình quay trở lại nơi ấy, đi tìm người đàn ông ấy, đối diện với những ký ức kinh khủng.
Rất nhiều lần cô cảm thấy bất lực khi phải đối diện với số phận. Cô muốn sống một cuộc sống bình thường nhưng số phận lại không muốn cô có được một cuộc sống như thế, sẽ không thể trốn thoát khỏi nó. Số phận không cho cô có được một gia đình bình thường, không cho cô có được một tình yêu như cô mong muốn, thậm chí số phận không cho cô có thể gọi lại chính tên mình: “Trình Đoan Ngọ”, tất cả những điều ấy cô đành buông tay từ bỏ.
Nhưng thế vẫn chưa đủ, số phận vẫn không buông tha cho cô.
Sau khi Trình Đoan Ngọ thu dọn xong hành lý, bà hang xóm vuốt ve khuôn mặt cô, ánh mắt không nở rời xa. “Ashely, cháu thực sự phải trở về sao? Ở đây không tốt sao?”
Trình Đoan Ngọ mệt mỏi mở cánh cữa, gió lạnh bên ngoài thổi vào mặt, từng cơn lạnh lẽo, cô càng quyết tâm hơn, nắm chặt chiếc va li, nói với bà hành xóm: “Cháu nhất định phải quay về, cháu không còn nhiều thời gian nữa, cho dù đây có là giải pháp xấu nhất thì cháu cũng phải thử xem thế nào, không còn thời gian nữa rồi, cháu không thể chậm trễ thêm nữa.”
“Tôi