pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hộ Tâm

Hộ Tâm

Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương

Ngày cập nhật: 02:47 22/12/2015

Lượt xem: 1341495

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1495 lượt.

Nhạn Hồi nhìn Thiên Diệu nghiêm chỉnh cả buối tối, cả tối nàng không được ngủ, cuối cùng còn biết ngay từ ngày đầu tiên, nàng đã bị người ta tính kế rồi, nàng cảm giác mình như một cái đầu trâu ngu xuẩn vậy, bị người ta xỏ mũi dắt đi từ bấy đến giờ.
Bụng nàng ngập lửa giận.
Sáng sớm, sau khi theo Thiên Diệu về tiểu viện từ bên hồ rồi, nàng liền bò lên giường, túm chăn mền trùm kín đầu buồn bực, mặc kệ hết thảy.
Tiêu lão thái ngã bệnh, nằm liệt giường không dậy nổi, Thiên Diệu hầu hạ bên cạnh bà lão nên cũng không có thời gian tới quản nàng.
Nhưng Nhạn Hồi nấp trong chăn, lăn qua lăn lại vẫn không ngủ nổi, lời Thiên Diệu nói cứ lặp đi lặp lại trong đầu. Từ lúc Nhạn Hồi được Lăng Tiêu thu làm đồ đệ rồi mang về núi Thần Tinh cũng đã được mười năm rồi, những năm này số yêu quái nàng giết cũng không niều lắm, nhưng cũng đã thấy đã nghe không ít rồi. Giống loài thiên kỳ bách quái gì cũng đều đủ cả…
Sư tỷ quay cũng chẳng buồn quay đầu lại: “Trước đó sư tổ vì cứu Tố Ảnh môn chủ nên bị thương đó!”
Sư tổ gật gù: “Thì ra là thế.”
Nhạn Hồi ngồi cạnh mà khóe miệng co quắp, đối thoại xong rồi, lúc bấy giờ đám người vừa nghe chuyện hay như kịch mới quay đầu lại, sững sờ nhìn Thanh Quảng chân nhân đang đứng đó cười tủm tỉm, cả một đám nghẹn họng trân trối á khẩu không thốt ra nổi từ nào nữa…
Tràng cảnh khi đó há có thể dùng một từ yên tĩnh để hình dung được, cuối cùng cũng là Lăng Tiêu đứng sau lưng mặt lạnh quát lớn: “Không có quy củ.”
Mọi người lúc này mới hồi hồn, vội vàng lục tục đứng lên thở dài hành lễ với sư tổ.
Lúc đó Nhạn Hồi đứng sau cung, nhìn Thanh Quảng chân nhân vội vàng nói với Lăng Tiêu: “Đừng đừng đừng, ta thu nhiều đồ đệ như vậy, chỉ có con là nghiêm túc nhất, bọn chúng đáng yêu như vầy, con hung hãn làm chi. Dọa chúng vầy chúng làm sao dám biên chuyện nữa, ta làm sao mà nghe xong câu chuyện này đây.”
Lăng Tiêu quanh năm thanh cao đạm mạc cũng có lúc ôm trán thở dài: “Sư phụ…”
Đó là lần đầu tiên Nhạn Hồi nhìn thấy vị tôn giả của núi thần tinh bọn họ ở khoảng cách gần như vậy, đấy là sư phụ của Lăng Tiêu, là người đứng trên đỉnh toàn giới tu đạo.
Ngay lúc đó, Nhạn Hồi đang cảm khía sau này muốn làm người thì nhất định phải làm người như Thanh Quảng chân nhân vậy, tính tình thản nhiên, không kiêu ngạo không nịnh bợ, không kinh hãi không sợ sệt.
Nhưng đáng tiếc là trước khi nàng trở thành người như vậy thì đã bị đuổi khỏi sư môn…
Suy nghĩ bay quá xa, Nhạn Hồi vội vàng kéo suy nghĩ trở lại.
Sư tổ Thanh Quảng chân nhân của nàng có phải là yêu Quảng Hàn môn chủ như trong lời đồn hay không thì Nhạn Hồi không biết, nhưng nàng lại biết Quảng Hàn môn chủ quả thực có người thương. Chuyện này mặc dù không được người trong cuộc xác minh nhưng lại được giang hồ lưu truyền rầm rộ, người có thể đứng ra làm chứng nhiều vô kể.
Truyền thuyết kể rằng trước đây Quảng Hàn môn chủ thích một người bình thường không tu tiên, sau đó người nọ chết, Quảng Hàn môn chủ liền bế quan tu luyện, mãi đến khi núi Thần Tinh tổ chức đại hội tu đạo, Nhạn Hồi mới nhìn rõ được khuôn mặt của Quảng Hàn môn chủ. Lúc đó bên người nàng ấy còn có một thiếu niên theo sát, một tấc cũng không rời.
Có người nói đó là người yêu chuyển thế mà Quảng Hàn chân nhân tìm được.
Nhưng thiên đạo luân hồi, một người chuyển thế không phải nói tìm là có thể tìm được dễ dàng như vậy, Nhạn Hồi cảm thấy có lẽ chẳng qua cũng chỉ là một người có vẻ bề ngoài từa tựa, làm một người thay thế mà thôi.
Đợi đã đợi đã đợi đã…
Không phải nói là kéo suy nghĩ về sao, nàng không lo nghĩ chuyện yêu tinh đi, trong đầu sao lại cứ nghĩ tới mấy chuyện bát quái linh tinh thế này…
Nhạn Hồi vỗ đầu một cái, sau đó đột nhiên phát hiện ra trong đầu nàng vẫn chưa có nửa đồng manh mối nào về việc làm sao để đối phó được với con yêu long này…
Mãi đến khi bụng kêu lên òng ọc khiến nàng bửng tỉnh, Nhạn Hồi mới phát hiện ra mình nghĩ tới ngủ quên luôn. Nàng lau nước miếng, chui ra khỏi chăn, sau đó tới phòng bếp tìm màn thầu ăn.
Ra khỏi phòng bếp, Nhạn Hồi lại nghe thấy trong phòng Tiêu lão thái có tiếng người lầm rầm “Thiên linh linh địa linh linh”, nàng thăm dò tới bên cửa sổ nghe ngóng thì thấy một lão đạo sĩ đang đứng bên giường Tiêu lão thái niệm kinh: “Bệnh ma rút đi bệnh ma rút đi.”
Nhạn Hồi nhếch môi, cũng vì đám giả danh lừa bịp này nhởn nhơ chốn nhân gian như thế này mới khiến cho thanh danh đám người tu đạo bọn họ ngày càng lụn bại.
Bên cạnh lão đạo sĩ còn có Chu thẩm đã bán nàng tới đây, bà ta vỗ vai A Phúc nói: “Niệm xong cho nội cậu là được rồi, niệm xong là sẽ tốt hơn.”
Thiên Diệu đứng bên cạnh, chỉ nhìn Tiêu lão thái chứ không nói gì.
Nhạn Hồi nhìn đôi mắt hắn cụp xuống, chẳng hiểu sao bỗng nhiên cảm thấy kỳ lạ, dường như nàng có thể nghe được giọng nói của hắn, nàng có thể nghe thấy trong lòng hắn đang nói, rằng hắn biết những thứ này là lừa đảo mà thôi, nhưng hắn vẫn hi vọng có thể được như lời Chu thẩm nói, niệm xong là sẽ tốt hơn.
Làm bạn đã mười năm, dù sao yêu quái này cũng có lòn