Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hộ Tâm

Hộ Tâm

Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương

Ngày cập nhật: 02:47 22/12/2015

Lượt xem: 1341434

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1434 lượt.

Thiên Diệu cong lên: “Kéo cô làm đệm lưng cũng không tồi đâu.”
Nhạn Hồi hận đến ngứa cả răng. Năm ngón tay nắm chặt lại thành nắm đấm. Nửa ngày sau, Nhạn Hồi mới hung ác nói: “Ta cứ không giúp! Huynh đi tìm tình nhân của huynh mà tố giác ta, sau đó hai chúng ta cùng chết chung!”
Nói xong Nhạn Hồi lại tiện tay chặt gãy một nhánh cây rồi ném lên không trung, trong tay nàng kết ấn, coi nhánh cây nọ như kiếm, cứ vậy mà ngự kiếm bay về phía chân trời.
Thiên Diệu đi vào bước nhìn theo hướng Nhạn Hồi bay đi, đôi mắt khẽ lưu chuyển.
Hắn biết cô gái này làm gì cũng dễ xúc động, đầu óc đơn giản luôn có cách nghĩ khác người, vì thế kết quả như vậy cũng nằm trong dự liệu của hắn. Hắn cũng chẳng gấp, chỉ nhìn lại dấu vết Nhạn Hồi lưu lại trong không trung đang chậm rãi lần theo.
Chú tầm tung mịch tích hắn hạ trên người nàng tuy nhỏ nhưng thật ra lại không dễ trừ đâu…
Muốn thoát khỏi hắn cũng chẳng phải là chuyện dễ dàng gì.






Pháp lực của Nhạn Hồi đã khôi phục, nàng chỉ ngự kiếm một lát đã rời khỏi thôn nhỏ trên núi Đồng La nọ.
Nhưng cơ thể nàng vẫn chưa hồi phục hoàn toàn, chỉ bay một chốc mà đã mệt mỏi, nàng tìm chỗ đáp xuống ngồi nghỉ bên một con sông nhỏ.
Tuy vừa rồi nói như vậy với Thiên Diệu, nhưng Nhạn Hồi nghĩ một chốc mà trong lòng vẫn hơi lo sợ bất an, nhỡ may tên Yêu Long này thực sự đi tìm Tố Ảnh Chân Nhân rồi nói với cô ta thì sao nhỉ…
Dựa vào tác phòng của Tố Ảnh Chân Nhân trong miệng Yêu Long kia, chỉ e cô ta sẽ thẳng tay tới tìm nàng đào vảy hộ tâm ra ấy chứ!
Nhạn Hồi nuốt nước miếng, vuốt ve lồng ngực lạnh buốt.
“Rõ rồi.” Thiên Diệu vừa từ từ ăn cá, vừa nói, “Có điều…” Cuối cùng hắn cũng ăn xong, liếc qua nàng một cái, ánh lửa hắt lên mặt hắn lúc sáng lúc tối, trong giọng nói lãnh đạm của hắn mang theo vẻ lơ đã tự giễu: “Ngoại trừ đi theo cô, ta còn có thể đi đâu nữa đây?”
Thật ra những lời này của hắn chẳng có chút vẻ lưu manh nào, nhưng Nhạn Hồi nhìn sắc mặt của hắn lại có cảm giác không nói nổi nên lời.
Nàng không nói gì, chỉ nhìn Thiên Diệu một chốc, nhìn khuôn mặt xinh đẹp của hắn mà không khỏi cảm thán một tiếng, thật ra đối diện với khuôn mặt này, chuyện nàng có thể nàng cũng đã giúp rồi, nhưng chẳng biết sao lần nào cũng là chuyện như củ khoai lang nóng đến bỏng tay như thế…
Nhạn Hồi u buồn bắt đầu ăn cá, ăn nửa ngày, cuối cùng cũng đã lưng lửng bụng, nàng chậc lưỡi hai tiếng, thản nhiên nói: “Có bản lĩnh thì huynh cứ theo, dù sao ta cũng sẽ không dùng cái cách mất nửa đời sau kia để giúp huynh đâu.”
Thiên Diệu không nói lời nào tựa như không nghe thấy những lời này của Nhạn Hồi vậy.
Buổi tối, Nhạn Hồi rửa mặt qua loa bên bờ sông rồi tìm một vùng bằng phẳng nằm xuống. Nàng như thể xem Thiên Diệu như không tồn tại, có điều trước khi ngủ, nàng vẫn không nén được lặng lẽ nhìn trộm hắn một cái.
Thiên Diệu vốn đag nhìn lên ánh trăng trên trời đột nhiên chuyển ánh mắt, vừa hay bắt được ánh mắt của Nhạn Hồi,
Nhạn Hồi hơi xấu hổ, ho hai tiếng rồi quay lưng, điều chỉnh tư thế, giả vờ giả vịt rằng mình đã ngủ.
Nhưng hôm nay đã biết nhiều chuyện như vậy, ánh mắt của Thiên Diệu lại cứ nhìn chằm chằm vào lưng nàng chẳng chịu rời đi, Nhạn Hồi nào có dễ ngủ được như vậy chứ. Nàng giữ nguyên tư thế nằm cứng đơ như thế trước như thế, chẳng ngờ mới một chốc mà nàng đã nghe thấy tiếng hít thở đều đều của Thiên Diệu sau lưng.
Hắn còn có lòng đi ngủ hơn cả nàng cơ đấy…
Trong lòng Nhạn Hồi có mấy phần cảm xúc kỳ lạ.
Nàng quay người, muốn nhân lúc Thiên Diệu đang ngủ mà quang minh chính đại nhìn hắn một chốc. Không ngờ lúc nàng vừa nghiêng người quay lại thì đã thấy hắn đột nhiên mở to hai mắt.
Đôi mắt của hắn khóa lại trên người Nhạn Hồi, tuy vẫn đạm mạc và tỉnh táo như ngày thường nhưng ánh mắt lại chẳng chịu buông tha nàng dù chỉ là một chút, thu hết từng động tác nhỏ của nàng vào mắt.
Nhạn Hồi nhìn thẳng hắn trong chốc lát rồi trực tiếp hỏi hắn: “Huynh sợ ta chạy à?”
Thiên Diệu cũng chẳng e dè: “Đúng vậy.”
“Cho dù là huynh cứ nhìn chằm chằm ta một đêm nhe thế nhưng sáng mai ta vẫn ngự kiếm bay đi cơ mà.”
“Ta lại tìm cô là được rồi.”
“…”
Nhạn Hồi cảm thấy mình đúng là đáng buồn, trong tiểu thuyết, những lời như vậy toàn là của bậc Đế vương bá đạo nói với cô gái mình yêu, nhưng lúc này đây, những lời này thoát ra từ miệng Thiên Diệu, nàng lại chỉ thấy đau đầu như bị Lệ Quỷ quấn lấy vậy.
Nàng cắn răng, dứt khoát ngồi dậy tính nói chuyện tử tế với hắn: “Ta thấy huynh cứ quấn ta như vậy thật quá vô lý.”
Thiên Diệu khoanh tay nghe nàng nói.
“Huynh xem, bây giờ pháp lực của ta cũng hồi phục rồi, huynh lại chỉ tìm được long cốt của huynh mà thôi, không có pháp lực thì huynh chẳng thể nào đánh nổi lại ta, ta không muốn giúp huynh, huynh cũng làm sao mà ép ta được?”
“Lại nói, cứ cho là đánh lại được đi, huynh lại ép ta như lúc đi lấy long cốt chẳng hạn, vậy thì sao nào, huynh ngẫm kỹ lại chút coi, nghĩ lại cảnh chúng ta chật vật lấy long cốt hôm đó, có phả