XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hoa Đào Bất Thành Kiếp

Hoa Đào Bất Thành Kiếp

Tác giả: Mặc Thập Nhất

Ngày cập nhật: 03:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341287

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1287 lượt.

n lừa dối lẫn nhau. Trong đó có rất nhiều mối liên hệ, là chuyện mà một sớm một chiều ta không thể làm được. Trừ bỏ điểm này, ta còn có nhiều hơn sự tiếc nuối, làm người mà mọi người kính ngưỡng, truy tìm vị tiên y, ta ngoài trừ có khả năng về y thuật, kỳ thật, ta cũng không thể làm được gì cho người mình yêu cả. . .
Mạng của ta không là do ta quyết định, nói như vậy tựa hồ việc hai chúng ta bên nhau thật không thích hợp, ta và Cừ Cử thật giống như hai kẻ đáng thương trong vở hài kịch, bị ông trời bóp chặt, mà ta không biết, ngày mai, số phận của chúng ta sẽ ra sao?






Ta, Ta Có. . .
Vừa chợp mắt một lát, trời cũng đã lờ mờ sáng, ta đứng dậy rửa mặt chải đầu, khi hoàn tất liền nhìn thấy Cừ Cử đứng trong đại sảnh mỉm cười nhìn ta. Hải thúc thấy ta vào liền đi theo ta, tính tình của Tiểu Mai hẳn là giống Hải thúc.
“Mật Nhi, Cừ tiên sinh mới sáng sớm đã xuống bếp, con xem, nấu được một nồi cháo như thế, nam nhân tốt như vậy rất hiếm có, chờ mọi việc xử lý xong xuôi, con nhất định phải mang Cừ tiên sinh quay về cốc bàn chuyện hôn nhân”
Ta nghiêng đầu nhìn Hải thúc, nghĩ muốn nói cho thúc ấy biết, chúng ta kém chút nữa đã là phu thê, hơn nữa, bây giờ ta đã là thiếu phu nhân của Thất Phật Đường. Thế sự đột nhiên thay đổi, ta sợ Hải thúc khó mà tiếp thu được, lời vừa đến miệng lại bị ép trở về, nhìn thúc mỉm cười, sau đó nói về chuyện mọi người trở về Linh Dẫn cốc. Cừ Cử vững vàng ngồi xuống trước mặt ta.
Cừ Cử nhìn chén cháo, sau đó nhìn ta cười giảo hoạt, cầm chén trong tay đưa tới. Ta hướng chàng mỉm cười, cúi đầu há miệng uống cạn bát cháo.
Đầu ta nhịn không được ‘ong’ một tiếng, trong nháy mắt mồ hôi tuôn từ trán thấm ra. Nhìn bộ dạng của ta, Cừ Cử nhịn không được cười to.
“Nha đầu, có gì mà phải xấu hổ. Nói không chừng, trong bụng nàng hiện tại đã hình thành một tiểu hài tử khả ái đáng yêu rồi đó!”. Chàng nắm tay ta, không chút kiêng kỵ trên đường cái nhiều người mà kéo ta ôm vào trong lòng.
“Chờ chúng ta từ Lôi Khả trở về rồi thành thân có được không, chúng ta chỉ thiếu nghi thức cúi lạy mọi người mà thôi.”
Ta ngượng ngùng, khẽ gật đầu một cái, trong lòng nặng trĩu.
Lam Vũ cùng Minh thúc dắt xe ngựa tới, thấy cảnh này, không hẹn mà cùng ho nhẹ một trận. Ta toét miệng cười hắc hắc, sau đó chống tấm ván gỗ leo lên xe ngựa.
Dọc đường đi, xe ngựa lắc lư làm ta có chút váng đấu. Chính ngọ, rốt cục cũng dừng bên ngoài một cái trấn nhỏ nghỉ ngơi. Minh thúc đã chuẩn bị lương khô cho chúng ta, Cừ Cử cùng Lam Vũ ngồi dưới bóng cây trò chuyện. Ta ghé vào bên cửa sổ xe, mắt nhìn phong cảnh bên ngoài, sau đó quét mắt tới Cừ Cử, hai tay nhịn không được mà xoa xoa một bên hông.
Ở đó, là chí bảo của tộc ta, Thần Nông đỉnh.
Ánh mặt trời chiếu ngày càng gay gắt, ta ngẩng đầu nhìn mặt trời, chỉ cảm thấy trong ngực một trận khó chịu, cả người có chút choáng váng, buồn ngủ.
Tựa hồ nhìn thấy ta có điểm không thích hợp, Cừ Cử vỗ vai Lam Vũ, hai người một trước một sau đi tới.
“Sư thúc? Người khó chịu? Ta giúp người chuẩn mạch một chút nha?” Lam Vũ nói, vén tay áo lên muốn bắt mạch cho ta. Ta khoát tay, nhìn hắn, khinh thường hừ một tiếng. Lam Vũ lớn lên thật cao ráo, còn lớn hơn ta ba tuổi, một tiếng sư thúc này thật làm cho ta có chút không hưởng thụ nổi.
“Không cần, ta cũng là đại phu, cơ thể ta có chuyện gì chẳng lẽ ta còn không biết sao? Bất quá chỉ là mấy ngày gần đây chạy ngược chạy xuôi tới Quỷ giới, lại đi đi vội vàng, thân thể ăn không tiêu mà thôi. Ngươi đi mua một ít thuốc bổ cho ta là được rồi”
Lam Vũ vui vẻ đồng ý, không bao lâu liền đi vào trong chợ ồn ào náo nhiệt.
Cừ Cử ngồi bên ngoài xe ngựa, nhìn thấu qua rèm xe, thấy mặt ta có chút tái nhợt, cau mày hỏi: “Có thật là không có việc gì không?”
Ta gật đầu, miễn cưỡng tựa vào thành xe ngựa.
“Chàng không cần phải lo lắng, ta rất khỏe, ta. .. “ Thấy hoa mắt, cả người tựa hồ nhẹ hẫng muốn bay lên. Ta nghe được tiếng gọi của Cừ Cử, sau đó liền chìm vào một mảnh tối đen.
Lúc ta tỉnh lại, cả người được vây trong một vầng sáng ấm áp, giống như ngày đó Bạch Hoài làm với Cừ Cử. Trừng mắt nhìn, thân thể rất nặng, ta chống cánh tay miễn cưỡng ngồi dậy lại bị đè xuống. Ngẩng đầu nhìn, thấy vẻ mặt Cử Cử có vẻ rất điên cuồng.
Ta hơi ủy khuất mím môi, bực bội nói: “Làm gì thế, vừa mới tỉnh dậy chàng làm ta sợ”. Nói, lại không tự chủ tìm kiếm bên hông, không tìm không sao, cư nhiên Thần Nông đỉnh không thấy nữa.
“Chàng có hay không. . .”
Cừ Cử quay đầu trừng mắt liếc ta, thu tay lại, chậm rãi trả lời: “Bị ta cầm đi”
Ta an tâm một chút, sau thở mạnh một cái trầm tĩnh lại. Ánh mắt Cừ Cử nhìn ta càng thâm thúy, cho dù ai nhìn thấy cũng đều có thể nhận ra chàng đang rất giận dữ.
Khóe miệng chàng khẽ nhếch lên, quyến rũ nhất tay lên đưa viên thuốc vào miệng ta, sau đó mềm nhẹ hỏi: “Nàng không định cùng ta hảo hảo giải thích một chút sao? Chung Ngô Mật, khi nào thì nàng mới học được khả năng thành thực?”
Mặt của ta hơi đỏ lên, giơ tay