Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hoa Đào Rực Rỡ

Hoa Đào Rực Rỡ

Tác giả: Nhan Nguyệt Khê

Ngày cập nhật: 03:17 22/12/2015

Lượt xem: 1341384

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1384 lượt.

đứng ở phía đối diện ngoắc mình, viền mắt cô đã cảm thấy ươn ướt.
Từ khi còn bắt đầu là con gái, cô đã từng mong có một ngày, anh đến đón cô ta học, đợi từ tiểu học đến đại học, từ đại học đến khi đi làm, đợi đợi đợi, cuối cùng cũng đến ngày này, cô thật không tin vào mắt mình.
Những năm kia, cô trốn học đi xem anh tham gia thi đấu kiến thức, khi anh lên nhận quán quân cô lặng lẽ rời đi, xung quanh anh có những cô gái đẹp vây quanh, căn bản sẽ không chú ý đến một con vịt xấu xí trốn trong góc.
Tâm tình quanh co người có hiểu, tại sao có thể không cảm động
Cơ hồ quên hôm qua đủ loại, can đảm dám mơ mộng
Trời đất rộng khó có thể gặp được nhau
Ta quyết định không tránh
Ngươi quyết định không sợ
Dù cho phía trước có khó khăn vất vả nhưng có được giây phút vui vẻ nhất thời
Đã từng thổ lộ tình cảm liền vô cùng đáng giá
Ta muốn chuyên chú yêu ngươi không muốn khác không có thấp thỏm.
Ngây người mấy mười mấy giây, Vân Cẩn đợi khống chế tâm trạng mình thật tốt mới đi xuyên qua đường cái.
“Anh đợi đã lâu chưa?” Vân Cẩn mỉm cười với Đinh Kiêu.
“Cũng vừa đến, tầm mười phút.” Đinh Kiêu làm ảo thuật từ phía sau lấy ra một nhánh hoa Tuyết Lan tao nhã thơm mát đưa cho Vân Cẩn. Vân Cẩn nhận lấy, ngạc nhiên mà nhìn anh. Đây là loài hoa cô thích nhất làm sao anh lại biết được điều này?
Đinh Kiêu lại chỉ cười cười, không giải thích gì, Vân Cẩn cúi đầu, cô ném nước mắt trào ra, làm bộ như ngửi đóa hoa màu trắng trong tay.
Anh cười như vậy, thật sự rất đẹp trai, Vân Cẩn không biết mình bị hoa mê hoặc hay bị chính anh mê hoặc, ngày đó chạng vạng tối, mùi hương đó là cho cô nhiều năm sau cũng không thể quên được.
Những lúc Đinh Kiêu muốn lấy lòng người khác thì ở chung cùng nhau sẽ rất vui vẻ, làm cho Vân Cẩn rất nhanh liền quên anh đã từng làm tổn thương mình, ý định bắt đầu lại với anh lại rục rịch ngóc đầu dậy.
Ngầm hiểu lẫn nhau chung sống gần hai tháng, phát hiện đối phương cũng không có khuyết điểm gì khiến mình không hài lòng, bọn họ cũng công nhận quan hệ này.
Chỉ cần có thời gian, Vân Cẩn sẽ tự mình xuống bếp, suy nghĩ các loại thức ăn, cô biết Đinh Kiêu thích ăn, có lòng hợp ý, mà Đinh Kiêu cũng vui mừng đón nhận các loại phúc lợi yêu đương cô cung cấp, có lúc nhớ ra mình muốn ăn cái gì, anh sẽ gọi điện nói với cô mình muốn ăn cái này cái kia, so với đầu bếp tay nghề của Vân Cẩn còn hơn, cô làm xong tự mình mang đến cho anh, Đinh Kiêu đối với các món ăn ngon quả thật không thể rời xa cô.
"Ai, tay của em sao thế?" Trong một lần hẹn hò, Đinh Kiêu ăn uống no đủ mới nhìn thấy trên tay của Vân Cẩn có một mảng đỏ, giống như là có mụn nước nổi lên.
"Lúc làm thịt bò cuộn không cẩn thận bị dầu nóng bắn vào, không cần phải lo đâu, hai ngày nữa là khỏi thôi mà." Vân Cẩn thấy không sao cả giơ tay ra, cũng không muốn tỏ ra yếu đuối trước mặt Đinh Kiêu, hơn nữa cô cũng không xác định được đối với mình Đinh Kiêu có hay không thương hoa tiếc ngọc.
"Sẽ không lưu lại sẹo chứ, nếu để lại sẹo thì nhìn sẽ xấu, hay là em bệnh viện xem sao?" Đinh Kiêu cuối cùng cũng có chút thương tâm, không quên ai đã mang hộp cơm ngon như vậy đến cho mình.
Vân Cẩn lắc đầu một cái: " Không cần đi bệnh viện đâu, tự em bôi chút thuốc là được rồi."
Lúc nấu cơm, rang thức ăn, bị dầu nóng bắn phải, lúc cắt thức ăn bị cắt vào tay, những vết thương nhỏ như thế cần gì phải đi bệnh viện, Đinh Kiêu vừa nhìn cũng biết là chưa bao giờ bước chân vào bếp.
" Ừ, em không đi bệnh viện thì thôi, quan sát thêm hai ngày, nếu không thấy khá hơn thì đi tìm bác sĩ cũng được." Đinh Kiêu đậy nắp hộp cơm trống không lại, bỏ vào chiếc túi cầm tay Vân Cẩn mang tới.
Hầu như mỗi buổi trưa bọn họ đều gặp nhau một lần, ở quán vỉa hè gần đơn vị Đinh Kiêu, gọi một bình trà hai người cũng nhau ăn bữa trưa Vân Cẩn mang đến, vừa ăn vừa cùng nhau nói chuyện, cũng không cảm thấy trung tây kết hợp như vậy có gì không ổn, ngược lại cảm thấy sau khi ăn xong uống một bình trà như vậy tiêu hóa rất tốt, rất hợp dinh dưỡng.
Đinh Kiêu là một thanh niên nổi bật , đi đến chỗ nào cũng làm cho người khác chú ý, bọn họ đến đây hẹn hò một tuần, nhân viên trong quán từ nữ phục vụ đến nhân viên giữ cửa đều biết đến anh, thỉnh thoảng trong lúc Vân Cẩn không có ở đây hay đến nói chuyện với anh, có lúc Vân Cẩn đi từ nhà vệ sinh ra, thấy Đinh Kiêu và nhân viên nọ đang cười đùa, cũng chỉ coi như không thấy.
Mặc kệ như thế nào, so với những người khác Đinh Kiêu vẫn coi trọng cô hơn.
Có một lần, hai người bọn họ cơm nước xong, thấy thời gian còn sớm hai người cùng nhau đi dạo gần sở nghiên cứu, gặp một đồng nghiệp của Đinh Kiêu cũng đang đi dạo ở đây, Đinh Kiêu giới thiệu hai người với nhau.
" Đây là đồng nghiệp XX, làm việc ở tầng bên dưới.......... đây là bạn gái tôi, Mạnh Vân Cẩn."
Đinh Kiêu thoải mái giới thiệu, Vân Cẩn cũng thản nhiên bắt tay người nọ hàn huyên nhưng trong lòng không khỏi hồi hộp, cô rất thích cảm giác này khi Đinh Kiêu giới thiệu cô với bạn của anh, không một chút do dự giấu giếm.
Dắt tay Đinh Kiêu, trái