Tác giả: Thái Trí Hằng
Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341282
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1282 lượt.
hỉ?”
“Đây không phải chuyện so đo mà là nó là chó của cô.”
“Nhưng Tiểu Bì cũng thích cậu mà, cậu không cảm thấy mình nên báo đáp nó à?”
“Cô nói đi nói lại, tiền điện nước vẫn do hai người chúng ta chia đều.”
“Ha ha, nhóc.” Cô cười thành tiếng, chỉ vào tôi nói: “Cậu rốt cuộc cũng thông minh hơn rồi.”
Đang lúc này, Tiểu Bì đột nhiên đứng lên, chân trước đặt lên thắt lưng tôi, há miệng, lè lưỡi.
“Cậu xem, Tiểu Bì cũng đồng ý rồi. Theo luật dân chủ của xã hội, đã là hai chọi một rồi.”
“Nó làm vậy chắc gì đã là đồng ý, cũng có thể là đồng tình.”
“Đồng tình cái gì?”
“Đồng tình với tôi.”
“Được rồi, đàn ông con trai đừng có do dự không quyết nữa. Quyết định như vậy đi.”
“Chị hai...”
“Tôi đã nói rồi.” Cô ngắt lời tôi, nói: “Tôi tên là Diệp Mai Quế.”
Tôi còn chưa kịp mở miệng nói tiếp, cô đã xoay người vào phòng.
Không bao lâu sau, cô lại từ phòng đi ra, vứt cho tôi một chùm chìa khóa, tôi tiếp được giữa không trung.
“Cậu chuyển tới lúc nào cũng được.” Cô chỉ tay phải: “Phòng của cậu ở kia.”
Nói xong, cô lại xoay người chuẩn bị vào phòng, đi được vài bước, đột nhiên quay đầu lại: “Đương nhiên cậu cũng có thể goi tôi, hoa hồng nở rộ đêm khuya.”
“Là sao?”
“Hoa hồng đêm.” Nói xong, cô bước vào phòng, đóng cửa phòng lại.
(Hoa hồng đêm ~ dạ mân côi, trong tiếng Trung được phát âm tương tự Diệp Mai Quế)
Ánh đèn vàng dày đặc đẩy lui ánh trắng chói mắt từ những cột đèn thủy ngân, chiếu rọi những người đang khiêu vũ thành vòng tròn trên quảng trường.
Khuôn mặt lúc vàng lúc trắng.
Âm nhạc vang lên từ chiếc radio cũ, tuy vang dội nhưng không hề chói tai.
Giai điệu không phải ca khúc được yêu thích, cũng không phải nhạc cổ điển, hình như là dân ca.
Làn điệu vô cùng tuyệt diệu, nghe có cảm giác thật xa xưa.
Đành phải theo cái gọi là tinh thần AQ của Lỗ Tấn, tự an ủi mình ăn đồ ngọt chỉ tổ hại thân.
Sau đó từ từ lui lại phía sau, rời khỏi trung tâm quảng trường.
Không khí mời bạn nhảy vô cùng náo nhiệt, tôi lại chỉ muốn tìm một chỗ trốn.
oOo
Tôi, 28 tuổi, trước mắt còn độc thân.
Sau khi tốt nghiệp trường Đài Nam, hoàn thành nghĩa vụ quân sự, làm việc ở Đài Nam một thời gian.
Sau này công ty vận chuyển làm ăn không tốt, hai tháng liền không phát lương, tiếp đó không thấy bóng dáng ông chủ đâu nữa.
Các đồng nghiệp mua rất nhiều trứng gà, chúng tôi cho vào cửa công ty liền hai ngày.
Tới ngày thứ ba bắt đầu đốt vàng mã, vừa đốt vừa kêu gọi lương tâm ông chủ mau trở lại.
Khi các đồng nghiệp bàn tán nhau xem có nên vác quan tài tới kháng nghị không, tôi quyết định bỏ cuộc, lại tìm một công việc mới.
Không ngờ kinh tế của Đài Loan lại bị đình trệ, hàng loạt công ty đóng cửa, khiến cho tình trạng thất nghiệp lan rộng.
Tìm việc ở Đài Nam chẳng khác nào trèo cây bắt cá.
Bàng hoàng mất một tuần, đành phải tới khu vực tốt nhất Đài Loan – Đài Bắc, thử vận may.
Tôi thật may mắn, một tháng sau đã nhận được thông báo trúng tuyển của một công ty cố vấn công trình.
Vì vậy thu dọn hết đồ đạc, rời khỏi Đài Nam đã sống hơn 20 năm, tới Đài Bắc.
Sau khi tới Đài Bắc, đầu tiên tôi tới ở nhờ trong nhà một người bạn thời đại học.
Cậu ta là bạn tốt của tôi, tôi từng giúp gã viết thư tình cho bạn gái.
Cậu ta cũng rất hào phóng và nhiệt tình, lập tức nhường phòng của ông nội mình cho tôi.
“Thật ngại quá, còn ông nội cậu thì sao?” Tôi hỏi.
“Ông nội tớ? Cậu yên tâm đi, ông vừa mất tháng trước rồi.”
Tôi không thể từ chối ý tốt của bạn, miễn cưỡng ở vài ngày.
Mỗi tối khi ngủ luôn có cảm giác có người sờ đầu sờ tóc tôi, giúp tôi đắp chăn bông.
Sau nghĩ lại, cứ quấy rầy người ta mãi cũng không hay, nên bắt đầu tìm cơ hội thuê nhà.
Tìm ba ngày liên tục, vẫn không thấy phòng nào vừa ý.
Thật ra tôi không phải người hay soi mói, nhưng những phòng tôi tìm được ngay cả tiêu chuẩn cũng không đạt tới.
Hoàn cảnh nếu không phải quá lộn xộn thì là quá loạn, hoặc quá bẩn.
Hơn nữa rất nhiều phòng trọ so với miêu tả trên quảng cáo, thật khác xa một trời một vực.
Ví dụ như tôi từng đọc được là: “Không khí mát mẻ, tầm nhìn thông thoáng, có thể thấy cảnh biển xa xa.”
Khi đến xem phòng, lại thấy cho dù có lôi kính viễn vọng ra nhòm cũng đừng hòng thấy được biển.
“Không phải nói có thể thấy cảnh biển sao?” Tôi hỏi chủ cho thuê nhà.
“Cậu xem.” Anh ta duỗi thẳng tay phai ra: “Nhìn bên kia xem, chẳng phải có một chút màu xanh sao?”
“Thật không?” Theo hướng anh ta chỉ tôi vẫn chẳng thấy biển.
“Than ôi, cậu tu hành chưa đủ rồi.” Chủ nhà vỗ vỗ bả vai tôi: “Trong lòng có biển, trong mắt tự nhiên sẽ có biển.”
“Hả?” Tôi không hiểu gì.
“Đến ở đây đi. Khách thuê ở đây đều là thành viên thiền tu, chúng ta có thể cùng nhau tu hành.”
“Có cách nào không cần tu mà vẫn thấy được biển không?”
“Cậu vẫn cứ chấp mê bất ngộ.” Chủ nhà thở dài một tiếng: “Chúng ta ngẩng đầu lên là thấy được ánh trăng, nhưng không có nghĩa là mặt trăng ở rất gần chúng ta. Đúng