Tác giả: Lâm Địch Nhi
Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015
Lượt xem: 1342894
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2894 lượt.
ươi toe, đành phải sẻ bắp cải cuốn thịt cay trong đĩa mình sang cho anh, hứa lần sau nhất định sẽ quan tâm hơn đến bác sĩ Lãnh.
Cứ như vậy, dù sớm hay tối, lúc nào cô cũng đợi bác sĩ Lãnh cùng ăn cơm. Ăn cơm xong, hai người sẽ cùng quay về khoa Tiết niệu, y tá thực tập đã rửa sạch hoa quả hoặc pha xong trà đợi hai người. Khoa Tiết niệu tụ tập, Lãnh Phong thường gọi Bạch Nhạn theo. Được ăn chùa mấy lần, đến khi đám chị em trong phòng phẫu thuật kêu gào đòi đi ăn tiệm, Bạch Nhạn kêu Lãnh Phong đi cùng cho có qua có lại. Đám chị em trong phòng phẫu thuật rất kinh ngạc, Bạch Nhạn nói bác sĩ Lãnh vẫn là hàng chất lượng cao, tôi đây tạo cơ hội cho mọi người, cố mà nắm bắt. Lãnh Phong đi một lần, khuôn mặt lạnh như băng kia từ đầu chí cuối không hề tan chảy. Sau đó hai ngày liền không thèm đếm xỉa đến Bạch Nhạn.
Thứ Bảy, Chủ nhật, Lãnh Phong lại đi làm riêng, Bạch Nhạn tự nhiên trở thành tùy tùng, hơn nữa còn là tùy tùng duy nhất. Mã Gia không biết có chuyện gì mà không thấy đến.
Ở bệnh viện, Bạch Nhạn gặp Mã Gia, len lén hỏi anh ta sao không đi nữa? Mã Gia nhún vai, cười đầy ẩn ý:
- Tôi không đi góp vui với hai người đâu.
Hai người ra ngoài, mấy dịch vụ như mát xa, tắm hơi Lãnh Phong đều từ chối hết, buổi tối cũng không uống rượu bừa bãi. Ăn cơm xong, trên những con phố xa lạ, anh và Bạch Nhạn cùng đi từ đầu phố đến cuối phố, rồi lại từ cuối phố đi về đầu phố.
Lãnh Phong mổ xong thường hết sức mệt mỏi. Vì sự an toàn của cả hai, Bạch Nhạn đành phải cắn răng nhận lấy vô lăng. Chuyện gì cũng trăm hay không bằng tay quen, làm bác tài mấy lần Bạch Nhạn đã quen tay, lái xe rất ra dáng.
Về Tân Giang, hai người tạm biệt nhau, Bạch Nhạn mở túi xách liền thấy một chiếc phong bì đã nằm ngay ngắn trong đó. Từ trước đến giờ Lãnh Phong chưa từng đưa tận tay cho cô, cô cũng không biết anh để vào từ lúc nào.
Bạch Nhạn mở riêng một tài khoản cho chỗ tiền này, sau mấy lần nhìn lại giật cả mình, quả thật không phải con số nhỏ.
Lãnh Phong cũng vẫn là quân tử, thật sự không nói ra những lời quá giới hạn, đến nắm tay Bạch Nhạn cũng không. Cách thức tiếp xúc của hai người vừa đủ là đồng nghiệp thân thiết.
Có hôm đang ăn cơm, Bạch Nhạn buột mồm nói tan ca xong cô muốn tới siêu thị điện máy để mua máy giặt. Lãnh Phong ngước mắt lên nhìn cô mấy giây:
- Tôi đi giúp em một tay!
Kết quả, Lãnh Phong biết được căn hộ mới thuê của Bạch Nhạn đã quét dọn sạch sẽ, sắp sửa dọn tới liền.
Hai người đứng trong phòng khách trống trải, Bạch Nhạn cắn môi giận mình mau miệng, cứ như là đã tiết lộ tin tức gì cho Lãnh Phong vậy.
Lãnh Phong đi ra đi vào, kiểm tra khóa cửa, chốt cửa sổ một lượt, lại xuống dưới lầu quan sát các cửa hàng và khu dân cư lân cận, nói với Bạch Nhạn chỗ này môi trường khá tốt, dân đều là người bản địa, gần bệnh viện, rất phù hợp với phụ nữ độc thân.
Bạch Nhạn bối rối không đáp.
Lúc Lãnh Phong ra về, gương mặt lạnh lùng tràn ngập ý cười.
Bạch Nhạn cứ như đang hờn dỗi ai, lại quét tước căn hộ thêm một lần, sàn nhà lát đá cẩm thạch bóng tới mức có thể soi gương, gạch men trong nhà vệ sinh trắng tinh, phòng bếp không một hạt bụi.
Bạch Nhạn lê tấm thân mệt mỏi rã rời về nhà trọ tạm thời – đây là cái tên cô mới đặt cho căn hộ chung của cô và Khang Kiếm.
Sếp Khang vẫn không ở nhà.
Bà Lý Tâm Hà ở trong phòng lên mạng, thím Ngô đang tắm. Lệ Lệ không ngoáy đuôi bổ nào tới, nũng nịu đòi Bạch Nhạn bế như trước đây, mà nằm phục ở đầu cầu thang, mắt nheo lại. Nhìn thấy Bạch Nhạn, nó hừ hừ hai tiếng.
Bạch Nhạn khó hiểu, ngồi xuống xoa đầu nó:
- Lệ Lệ công chúa, mày khó chịu à?
Lệ Lệ vẫy đuôi, gục đầu xuống, trông ỉu xìu.
Thím Ngô rất tiết kiệm, chỉ cần bà Lý Tâm Hà vào phòng là bà ấy sẽ tắt ngay điều hòa ở phòng khách. Phòng khách rất nóng, lông Lệ Lệ ướt sũng.
Bạch Nhạn thấy mồm Lệ Lệ khô khốc bèn đứng dậy, bật điều hòa rồi vào trong bếp rót nước đặt trước mặt nó.
Lệ Lệ nhìn cô, thè lưỡi ra liếm nước. Bỗng nó kêu oẳng lên một tiếng, nôn ra như suối.
Bạch Nhạn thất kinh.
Thím Ngô tắm xong bước ra, quần áo còn chưa cài xong đã ba chân bốn cẳng xông tới bế Lệ Lệ lên, mắt tóe lửa nhìn Bạch Nhạn:
- Cô... vừa cho Lệ Lệ ăn cái gì?
Bạch Nhạn chớp mắt:
- Tôi cho nó uống chút nước thôi.
- Không thể nào. – Giọng thím Ngô vừa cao vừa the thé, lại kích động như vừa khám phá ra bí mật bị che giấu bao lâu nay. – Từ trước tới giờ cô chưa từng cho Lê Lệ ăn, hôm nay sao tự dưng lại tốt bụng như vậy? Nhất định là cô thấy chúng tôi đều không có mặt, cô biết Lệ Lệ là cục cưng của bà Tâm Hà, cô không làm gì được bà nên đầu độc Lệ Lệ có đúng không?
- Thím Ngô, bà không viết tiểu thuyết đúng là đáng tiếc.
Bạch Nhạn hết chịu nổi, nhún vai.
Thím Ngô không hiểu ẩn ý trong lời Bạch Nhạn, cho rằng cô đang lấp liếm nên càng đắc ý, đúng lúc này Lệ Lệ lại nôn ra một thứ gì đo xanh xanh đỏ đỏ.
- Cô còn không chịu nhận, nhìn đi, Lệ Lệ vừa rồi vẫn không sao, sao cô vừa cho uống nước lại thành thế này. Tâm Hà, Tâm Hà, cô mau ra đây, Lệ Lệ trúng độc rồi. - Thím Ngô ngoác mồm g