Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hoa Hồng Giấy

Hoa Hồng Giấy

Tác giả: Lâm Địch Nhi

Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015

Lượt xem: 1342967

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2967 lượt.

buổi chiều Giản Đơn tới bệnh viện đón Liễu Tinh, rồi hỏi tình hình phỏng vấn của nhóm phóng viên, trước khi cúp máy, anh bảo Giản Đơn tới Phòng Hậu cần Thành ủy đăng ký một chiếc xe du lịch rộng rãi, buổi chiều chạy lên tỉnh.
Bạch Nhạn đã ngủ say.
Khang Kiếm rón rén đi vào trong phòng, dịch những thứ Liễu Tinh mang tới đang đặt trên tủ đầu giường sang một bên, từ từ ngồi xuống, ngắm thật kỹ khuôn mặt điềm tĩnh khi ngủ của cô. Khang Kiếm chưa bao giờ có cảm giác không nỡ rời xa như bây giờ, từng này tuổi rồi, lần đầu tiên ngắm một người như vậy, ngắm bao nhiêu cũng không thấy đủ.
Khang Kiếm không kìm chế được liền đưa tay ra nhẹ vuốt khuôn mặt cô, lúc chạm vào mới phát hiện ra mặt cô hơi lạnh, anh vội tắt điều hòa, kéo chiếc chăn mỏng đang đắp chặt trên người cô xuống một chút, tránh một lát nữa nhiệt độ trong phòng tăng lên cô lại ngủ không ngon giấc.
Anh lại ngắm thêm một lát, xác định cô đã ngủ thật sâu thật ngon mới đứng dậy ra khỏi phòng, từ từ cửa khép chặt.
- Sao con lại nỡ lòng nào không xuống dưới đây chứ? - Bà Lý Tâm Hà ngồi bên bàn ăn, bất mãn lườm Khang Kiếm. – Chỉ là viêm phế quản xoàng, truyền nước uống thuốc là khỏi thôi. Con xem con căng thẳng cứ như trời sắp sập vậy.
Thím Ngô đang sắp bát đũa. Đêm qua và ngày hôm nay náo loạn, bà ấy chẳng còn tâm trạng để nấu cơm, buổi trưa làm tạm món mì nui cho qua bữa.
Khang Kiếm kéo ghế ngồi đối diện với bà Lý Tâm Hà, mặt hết sức nghiêm túc:
- Mẹ, vừa rồi con đã bố trí xe, lát nữa mẹ bảo thím Ngô thu dọn hành lý, ăn trưa xong con cho người đưa mẹ về tỉnh.
Bà Lý Tâm Hà và thím Ngô sững sờ ngẩng đầu lên.
- Bây giờ trong nhà hơi lộn xộn, công việc của con cũng bận, con không thể quan tâm chăm sóc mẹ và thím được. Đợi con sắp xếp mọi thứ ổn thỏa, sau này sẽ đón mẹ và thím lại đây.
Sau này, là đến mùa quýt nào?
Bà Lý Tâm Hà chớp mắt, bàn tay đặt trên đầu gối không ngừng run lên:
- Kiếm Kiếm, con thật sự vì con đàn bà đó mà không cần mẹ nữa sao?
Khang Kiếm lắc đầu:
- Mẹ là mẹ con, sao lại có chuyện cần hay không cần được ạ. Bạch Nhạn là vợ con, mẹ cũng biết đột nhiên… xảy ra nhiều chuyện lớn như vậy, cô ấy mới hai mươi tư tuổi, chắc chắn là không chịu nổi, con muốn ở bên cô ấy.
Bà Lý Tâm Hà sốt ruột xua tay, cố lý giải lời Khang Kiếm:
- Kiếm Kiếm, có phải con lo con bé đó sẽ nghĩ quẩn không? Nó không làm đâu, mẹ nó là con điếm hạng sang, chỉ còn thiếu nước chết chìm trong nước bọt của người đời, mà mẹ nó vẫn sống khỏe đấy thôi. Con ban cho nó chút ân huệ ổn ổn rồi đuổi nó đi, sau này mẹ không kỳ vọng dùng nó để rửa hận nữa. Mẹ nghĩ tới nghĩ lui rồi, con cũng đừng ở Tân Giang nữa, để mẹ bảo các bác con tìm cách đưa con tới Bắc Kinh. Trời sinh con là viên ngọc quý, ở đâu cũng có thể tỏa hào quang. Sau này chúng ta sống ở Bắc Kinh, còn bố con thích ở đâu thì ở, tùy ông ấy!
- Mẹ, - Khang Kiếm chịu không nổi cất cao giọng. - Con đâu phải đứa trẻ người non dạ, con đã ba mươi tuổi rồi, có thể tự lựa chọn cho cuộc đời mình. Mẹ đừng nói về Bạch Nhạn như thế trước mặt con, cô ấy là vợ con, mẹ có thể không thích cô ấy, nhưng xin mẹ hãy nể mặt con mà tôn trọng cô ấy.
Mồm bà Lý Tâm Hà há hốc, hồi lâu không ngậm lại được.
Thím Ngô muốn nói xen vào, nhưng nhìn sắc mặt lạnh như tiền của Khang Kiếm, không dám lên tiếng.
- Tôn trọng? Một con nhãi ranh do một con đào hát đĩ điếm sinh ra cũng đáng để tôn trọng ư? - Bà Lý Tâm Hà nhíu mày giễu cợt.
Khang Kiếm nặng nề nhắm mắt lại:
- Mẹ, chúng ta thì cao thượng ở chỗ nào? Cô ấy là con gái của Bạch Mộ Mai, con cũng chẳng phải là… là con trai của Khang Vân Lâm ư, chuyện trai gái một bàn tay vỗ thì kêu được chăng?
- Kiếm Kiếm… - Bà Lý Tâm Hà gào rát cổ.
Khang Kiếm phẩy tay:
- Mẹ đừng nói gì nữa, ý con đã quyết. Bạch Mộ Mai là Bạch Mộ Mai, Bạch Nhạn là Bạch Nhạn. Cô ấy vốn đang sống yên ổn, chính con đã lôi cô ấy vào chuyện này, vô duyên vô cớ phải chịu tổn thương như vậy, con phải có trách nhiệm với cô ấy.
- Con đúng là uống nhầm thuốc rồi. Lấy người vợ như nó rồi sớm muộn gì trên đầu con cũng mọc mấy cái sừng thôi. - Bà Lý Tâm Hà tức đến nỗi mặt tái nhợt.
Khang Kiếm đăm đăm nhìn bà Lý Tâm Hà:
- Mẹ đánh giá sai Bạch Nhạn rồi.
Anh quay đầu sang:
- Thím Ngô, hôm nay không ngủ trưa nữa, phiền thím giúp con thu dọn hành lý.
Anh đứng dậy, lấy một cái phong bì trong túi tài liệu đặt ở cửa đưa cho thím Ngô:
- Con quyết định hơi vội vã, không kịp mua đặc sản gì cho mẹ và thím, cái này để sau này thím và mẹ con dùng lúc đi dạo phố.
- Tâm Hà… - Thím Ngô sợ sệt nhìn bà Lý Tâm Hà, không dám nhận cái phong bì đó.
Mặt bà Lý Tâm Hà đanh lại:
- Kiếm Kiếm, con nhất định phải đuổi mẹ đi như thế này sao? Con biết tính mẹ rồi đấy.
Khang Kiếm cắn môi:
- Mẹ, con là con trai mẹ, mẹ có biết trong lòng con đang nghĩ gì không?
Bà Lý Tâm Hà điếng người, hai hàng nước mắt lăn dài trong sự hẫng hụt, bà lắc đầu vẻ như không dám tin:
- Không đâu, không đâu…. Con sẽ không đi theo vết xe đổ của bố con đâu…
Giờ thì bà hối hận rồi, lúc đầu tại sao l