Tác giả: Lâm Địch Nhi
Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015
Lượt xem: 1342815
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2815 lượt.
iều tình cảm sâu đậm đọng sâu trong trái tim.
Vì mối tình cảm này, cô kiên quyết đòi ly hôn.
Trước khi ly hôn, cô tới tìm Hoa Hưng, lợi dụng lòng biết ơn của ông ta với sếp Khang, dùng căn nhà để lấy được món tiền hai triệu tệ quyên góp cho Vấn Xuyên.
Lúc còn nhỏ, vì muốn lấy thêm một chút tiền sinh hoạt phí từ bà Bạch Mộ Mai để có thể mua thêm cho mình một cái áo ấm, một cái cặp sách hay mấy quyển sách, trước đó vài tháng cô đã quan sát sắc mặt của bà, nói những lời bà thích nghe, làm những việc khiến bà vui. Sau đó, đợi đến khi có người đàn ông nào đó tới đón bà đi, cô sẽ lễ phép chào một tiếng “cháu chào chú”rồi tự nhiên đưa ra yêu cầu với bà Bạch Mộ Mai, thông thường bà sẽ không từ chối.
Bà Bạch Mộ Mai nói cô là yêu tinh.
Cô nói cơ hội chỉ giành cho những người biết chuẩn bị.
Ngoài Minh Thiên ra, trên đời này chưa từng có lòng tốt nào có thể có được mà không cần phải cố gắng.
Sếp Khang không phải là Minh Thiên, nếu trong lòng anh đã có cô, nếu cô muốn cùng anh chung sống trọn đời thì cô nhất định phải nỗ lực nắm bắt lấy anh.
Mỗi lần gặp Lục Địch Phi, cô đều bóng gió dò hỏi những vấn đề liên quan đến việc song quy, cô còn lên mạng tra rất nhiều vụ án. Để có thể vừa bịt miệng Hoa Hưng lại vừa có tiền trả tiền nhà tiền xe, cô nghĩ ra cách dùng giấy tờ nhà đất để thế chấp.
Chuyện này nếu như do sếp Khang ra mặt, Hoa Hưng chắc chắn sẽ tìm đủ mọi cách để từ chối, hoặc giả sẽ dùng biện pháp khác để bù đắp cho sếp Khang, như vậy chẳng phải vẫn giậm chân tại chỗ hay sao? Chỉ có thể là cô ra mặt.
Khoản tiền quyên góp lấy danh nghĩa là người vô danh.
Mọi chuyện hoàn tất, nhưng cô không hề kinh động tới sếp Khang.
Sếp Khang nhận hối lộ, đó là sự thật. Người đàn ông này đã được an bài là sẽ phải ăn chính trị, thường phải đi bên sông, muốn để anh không bị ướt chân thì chỉ có cách nhấn anh ta xuống nước, cho anh ta uống no nước một lần thì lần sau anh ta sẽ phải đi cho cẩn thận.
Phạm lỗi thì phải gánh chịu hậu quả.
Cô biết Lục Địch Phi sẽ không bỏ qua cho anh. Tổ chuyên án của Ủy ban Kỷ luật tỉnh được điều đến, mấy vị cán bộ cấp sở đã bị song quy, sếp Khang đã ý thức được tính nghiêm trọng của vấn đề, nhưng khi đó anh không thể manh động. Cho dù anh lấp được lỗ hổng này thì cũng chỉ là giải quyết theo kiểu vuốt đuôi, ngược lại còn dễ làm lộ ra điểm yếu, anh đành chỉ có thể án binh bất động.
Anh là một vị thánh không thể bảo vệ chính mình, nhưng khi gặp họa, trong lòng anh vẫn không thể quên được hình bóng cô.
Sau đó, Hoa Hưng xảy ra chuyện. Sếp Khang biết lần này không thể gặp may được nữa, anh muốn cô đợi anh mười năm.
Thực ra nếu khi đó Bạch Nhạn đưa biên lai thế chấp nhà và giấy tờ quyên góp ra thì sếp Khang có thể sẽ không bị song quy, và vẫn có thể giữ được chức thị trưởng.
Nhưng cái Bạch Nhạn cần là một người đàn ông có thể đem lại cho cô cảm giác an toàn, một người chồng có thể khiến cô bình yên ngon giấc tới tận khi trời sáng, chứ không phải là một quan chức trông chờ vào vận may. Cô muốn anh phải nếm trải hậu quả của việc nhận hối lộ, muốn anh đau, muốn anh hối cải, muốn anh học được cách tự kiềm chế.
Được tự do trở lại sau khi trải qua sự giày vò đau đớn này, thiết nghĩ sếp Khang có lẽ sẽ cảm khái muôn phần!
Tại sao cô không cảm thấy rất vui?
Đúng thế, anh khiến cô cảm thấy mệt mỏi.
Từ Y Đồng Đồng cho đến việc nhận hối lộ, một người đàn ông như anh sẽ còn xấu xa tới mức nào?
Cô nào có giỏi giang gì, cô phải dùng hết tâm trí và sức lực bảo vệ anh như vậy, nhưng anh đem lại cho cô những gì?
Có đôi lúc, con người ta khó tránh khỏi việc so đo tính toán.
Sếp Khang là tên khốn kiếp! Bạch Nhạn rủa thầm.
Thấy lạnh tê cả chân, cô hơi dịch người, xoay xoay cái cổ mỏi nhừ rồi thu tầm mắt lại, cúi đầu đi về mà không phát hiện ra một bóng đen đang đi lên từ phía cầu thang bộ.
Vừa nhìn thấy cô, bóng đen bèn đứng lại.
Cảm thấy phía sau có người đang nhìn mình, Bạch Nhạn bèn quay đầu lại.
- Á…
Cô hoảng hốt thét lên, rồi cả người cô bỗng bị kéo nhào vào một vòng tay quen thuộc, giọng nói bị nuốt trọn trong một nụ hôn nồng nàn sâu thẳm.
- Bà xã…
Tiếng thì thầm quyện trong hơi thở nóng hổi phả vào tai cô.
Khang Kiếm kích động và mừng rỡ đến phát điên, anh đã mất đi rồi lại có được, cảm giác buồn vui lẫn lộn… những từ ngữ này không đủ để miêu tả tình cảm như gió cuốn triều dâng của anh giờ phút này.
Cũng giống như một người mù, vào một buổi sáng đẹp trời bỗng mở mắt ra và nhìn thấy màu sắc của chiếc ga giường, nhìn thấy hoa cỏ ngoài cửa sổ, nhìn thấy trời xanh và nắng vàng, nhìn thấy gió đang xào xạc ru tán lá.
Niềm vui sướng như vậy, lại không thể thốt được thành lời, cũng có lẽ là không biết nên nói điều gì trước.
Anh đem nỗi nhung nhớ suốt mười ngày và nỗi mừng tủi khi vượt qua kiếp nạn dồn trọn vào cái ôm này, chất chứa trong nụ hôn này là một tình yêu đang dâng trào như vũ bão.
Anh vùi đầu vào cổ cô, hai tay ôm chặt lấy eo cô như muốn chạm khắc thân hình cô vào lòng mình. Bạch Nhạn cảm thấy khó mà chịu nổi, hơi th