Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hoa Hồng Giấy

Hoa Hồng Giấy

Tác giả: Lâm Địch Nhi

Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015

Lượt xem: 1342773

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2773 lượt.

rất cẩn thận, chu đáo. Khi sếp Khang bị song quy, người khác đều vội tránh xa, chỉ có anh kiên trì chạy tới chạy lui để nghe ngóng tình hình. Từ đó có thể thấy được anh là người sống rất chân thành. Bây giờ nghĩ kỹ lại, họ đã cùng nhau trải qua rất nhiều buổi tối vui vẻ. Khi ở bên anh, cô sẽ không nhớ tới Lý Trạch Hạo nữa. Không nhớ tới thì tim không đau, cứ nhìn anh thôi là tốt rồi.
Giờ đây anh phải đi rồi. Không phải là cô không buồn.
Chỉ cần Giản Đơn vui, cô sẽ dốc hết sức mình để cùng anh uống cho thật đã.
Kết quả của việc dốc hết sức mình là, chỉ một lát sau Liễu Tinh đã say mềm. Nhưng cô say rất ngoan, không điên cuồng nhảy nhót mà chỉ nhìn Giản Đơn cười ngô nghê, cứ luôn mồm nói em không ghét anh đâu, thật không ghét anh mà.
- Biết rồi, biết rồi, - Tai Giản Đơn bùng nhùng, anh vẫn còn một chút tỉnh táo, đeo túi của cô trên vai rồi cố dìu cô ra quầy thanh toán.
Ông chủ nhiệt tình tính giá ưu đãi cho họ, trả lại một đống tiền lẻ. Giản Đơn cẩn thận bỏ từng đồng tiền lẻ vào ví, cả hai loạng choạng đi ra cửa rồi vẫy một chiếc taxi trên đường.
Liễu Tinh nhoài người lên lèm bèm đọc địa chỉ của mình cho tài xế rồi lại rúc vào ghế sau, nắm chặt lấy tay Giản Đơn:
- Em không ghét anh, thật không ghét anh đâu.
Bác tài mím môi cười thầm.
Giản Đơn bịt miệng Liễu Tinh:
- Ừ ừ, anh biết rồi.
Liễu Tinh cười hi hi gạt tay anh ra, rồi bỗng nói một câu khác:
- Anh có biết tại sao em không ghét anh không?
Giản Đơn quay sang nhìn cô.
Cô lắc đầu thật mạnh, huơ tay lên:
- Anh cố chấp trong tình cảm, không lăng nhăng, đây là ưu điểm, ưu điểm rất lớn. Nhưng mà, người anh cố chấp không phải là em, vì thế nên em hơi ghét anh.
Không nhịn được nữa, bác tài bật cười thành tiếng.
- Cô ấy uống hơi nhiều, hơi quá chén. - Giản Đơn nhìn tay Liễu Tinh huơ lên huơ xuống mà thấy đau cả đầu, nhưng thần trí lại càng lúc càng tỉnh táo.
Chỉ một lát sau, xe đã dừng lại trước cửa chung cư của Liễu Tinh.
Giản Đơn trả tiền rồi đỡ cô xuống xe, thành thạo lấy chìa khóa trong túi ra mở cửa, không bật đèn mà vứt túi xách trên đất rồi ôm Liễu Tinh ép vào tường.
- Nếu anh làm bạn trai của em, thật em sẽ không ghét anh nữa? - Giản Đơn hỏi rõ từng chữ.
Liễu Tinh nhếch miệng, giơ tay lên sờ mặt anh, cười tít mắt:
- Bạn trai là để yêu thương, làm sao ghét được?
- Em nói thật chứ?
- Em thề với Phật tổ, thề với Thượng đế. - Người Liễu Tinh mềm nhũn ra rồi từ từ trượt xuống dưới.
Giản Đơn hừ một tiếng rồi ôm cô vào lòng:
- Được, anh tin em lần này. - Anh cắn nhẹ vào tai cô.
- Nhột! - Liễu Tinh cười khúc khích rồi rúc vào lòng anh.
Giản Đơn bế bổng cô lên, đi thẳng vào phòng ngủ.
Làm thế nào để gạo nấu thành cơm?
Câu trả lời là: Dùng rượu đốt.
Liễu Tinh ôm cái đầu đau như búa bổ sau cơn say rượu nhìn đống quần lót, áo lót, áo len xếp ngay ngắn cạnh giường, rồi lại nhìn người đàn ông mặt mày nghiêm túc, y phục chỉnh tề đang ngồi nghiêm chỉnh ở đầu giường mà muốn chết quách cho xong.
Làm ơn đổi mới đi một chút có được không, cùng một sai lầm sao có thể tái phạm lần thứ hai chứ? Lần này lại không may mắn bằng lần trước, nhìn tấm thân lõa lồ trong chăn và hộp bao cao su đã xé rách phía đầu giường, dùng đầu ngón chân để nghĩ cũng biết là đã xảy ra chuyện gì.
Mình đúng là đồ con gái háo sắc.
Tại sao lần này người đàn ông này lại điềm tĩnh như vậy? Gặp nhiều thành quen à?
Liễu Tinh nhắm mắt lại giả chết, thực ra là chẳng còn mặt mũi nào nhìn các cụ ở quê, lòng thầm cầu xin ông Trời mau làm cho người đàn ông này biến mất! Để cô một mình ngồi liếm láp vết thương lòng.
- Bố anh là kỹ sư ở Viện Thủy lợi Tân Giang, mẹ anh làm kế toán ở siêu thị Carre four, gia cảnh cũng tạm ổn, bố mẹ đã mua cho anh một căn hộ 120m2 ở tiểu khu Thường Lạc, tháng sau giao chìa khóa. Bây giờ lương của anh là bốn ngàn tệ một tháng, không có thú vui gì xấu, làm việc được bốn năm, có một khoản tiết kiệm nho nhỏ. Anh quen với một cô gái được hai năm, vì tính cách và suy nghĩ không hợp nên đã chia tay được hai tháng.
Hai tai Liễu Tinh dỏng lên, từng câu từng chữ mà Giản Đơn nói, cô đều nghe hết sức rõ ràng.
Sau đó thì sao?
Giản Đơn bỗng không nói tiếng nào nữa.
Cô đợi một lát, căn phòng im ắng lạ thường..
- Anh không phải là người đàn ông tùy tiện lên giường với người khác.
Cô hé mắt, thấy Giản Đơn đang nhìn mình bằng vẻ oai phong lẫm liệt.
Liễu Tinh bỗng trợn trừng mắt:
- Anh tưởng em thì tùy tiện hay sao?
Điên mất thôi, đầu đau như búa bổ. Đây không phải tùy tiện, đây là mượn rượu làm càn. Nhưng mà, tại sao cả hai lần uống say mà đối tượng làm càn lại cùng là một người cơ chứ?
- Cho nên chúng ta phải nhìn nhận chuyện này một cách nghiêm túc - Giản Đơn nghiêm nghị nói.
Để cô bốc hơi hoặc xuyên không quách cho xong, nếu không trước đôi mắt sắc bén và trong sáng này, cô thật sự không còn lỗ nẻ nào mà chui xuống nữa.
Chuyện này sẽ phải nhìn nhận nghiêm túc kiểu gì? Thông thường người ta đều giả vờ như chưa từng xảy ra chuyện gì để bỏ qua.
- Anh muốn em ph


Insane