Tác giả: Lâm Địch Nhi
Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015
Lượt xem: 1342745
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2745 lượt.
cách Giản Đơn khoảng một cánh tay, Bạch Nhạn vẫn có thể nghe thấy một tiếng thét kinh thiên động địa vọng ra từ điện thoại, cô nhún vai với vẻ hết chịu nổi.
Không hiểu sao, khóe mắt lại cay xè.
Có lẽ là vì quá hạnh phúc!
Sáu giờ sáng, Khang Kiếm tỉnh dậy theo đúng đồng hồ sinh học.
Vừa mở mắt, anh đã thấy Bạch Nhạn đang dựa đầu vào gối, thẫn thờ nhìn ra ngoài cửa sổ.
Anh mỉm cười ngồi dậy, đưa tay ôm chặt cô vào lòng, cùng cô ngắm ban mai ngoài cửa sổ. Mặt trời rọi từng tia nắng vào mảnh sân nhỏ bên ngoài, chiếu lên cây cỏ hoa lá thành một ánh hồng đẹp đẽ.
- Em đang nhớ hội Liễu Tinh à? – Anh hạ giọng hỏi.
Bạch Nhạn không trả lời mà chỉ gật đầu, rồi lại lắc đầu.
Nhận được điện thoại của Giản Đơn, Liễu Tinh, y tá trưởng phòng phẫu thuật và mấy cô y tá lập tức đi xe tới. Giây phút nhìn thấy Bạch Nhạn, mấy người ôm nhau vừa khóc vừa cười. Khang Kiếm đích thân bố trí xe đưa họ đi thăm quan mấy cảnh đẹp khá có tiếng ở huyện Vân. Sau đó Bạch Nhạn mua một đống rau, tụ tập trong sân ăn lẩu giữa trời hè nóng bức. Để họ được tự nhiên, đến tối muộn Khang Kiếm mới về nhà.
Giản Đơn đưa bọn họ về khách sạn nghỉ ngơi. Ngồi bên chiếc bàn ngổn ngang chén đũa, Bạch Nhạn tì tay lên cằm cười ngu ngơ.
- Vui không? – Anh ôm lấy cô từ phía sau.
- Khang Kiếm, mọi thứ trước đây dần dần trở lại rồi. – Cô ngẩng đầu lên đón nụ hôn của anh.
- Bạn bè thân thuộc, những đề tài thân thuộc, những người cùng bàn tán… A, thực ra em không nói gì, em chỉ nghe thôi, nhưng trong lòng em rất vui, như thể em chưa từng rời xa bọn họ. À, đúng rồi, Lâm Phong đã sinh được một bé trai, lần này cô ấy có thể nở mày nở mặt vì có cậu con trai rồi.
- Ai cơ? – Cái tên này nghe thật xa lạ.
- Bạn học của em ở trường y tá, cũng là đồng nghiệp của em, là một đại mỹ nhân siêu cấp giống như Y Đồng Đồng… - Cô im bặt rồi liếc nhìn Khang Kiếm.
- Em nói tiếp đi! – Vẻ mặt anh vẫn bình thản.
Cái tên Y Đồng Đồng đã phai nhạt theo thời gian, gần như sắp biến mất hoàn toàn, không thể khiến trái tim gợn lên một gợn sóng nhỏ. Lần cuối cùng anh gặp cô ta là ở chợ xe cũ. Sau đó cô ta gọi điện cho anh một lần, nói cô ta đang ở miền Nam, quen được một người bạn tốt, có khả năng sẽ giúp cô ta xuất ngoại. Anh không nói gì, nghe xong thì đi làm việc.
Bạch Nhạn le lưỡi tinh nghịch:
- Lâm Phong cưới một anh chàng thiếu gia con nhà giàu, một lòng muốn sinh đứa con trai để trói buộc hôn nhân, nhưng chồng cô ấy có bồ, có cả con bên ngoài. Mặc dù thấy cô ấy làm như vậy thật đáng thương, nhưng đó là cuộc đời của cô ấy, mỗi người đều có cách sống riêng của mình, bây giờ Lâm Phong đã đạt được mục đích, em thật mừng cho cô ấy!
- Còn em, em có mục tiêu gì? – Anh cúi đầu, khóa chặt môi cô. Trời ạ, cô ăn bao nhiêu ớt mà môi lại cay như vậy.
- Mục tiêu của em là…
Chưa kịp nói hết câu thì lưỡi anh đã cuốn sâu vào trong miệng cô. Đầu tiên cô đáp trả lại một cách bị động, sau đó dưới sự triền miên quấn quýt của môi lưỡi anh, hơi thở của cô dần hỗn loạn.
- Tiểu Nhạn, chúng ta cũng nên có con rồi. Sinh cho anh một đứa con gái giống em nhé?
- Chúng ta… - Giọng nói trầm khàn của anh khiến cô run lên, hơi thở nóng hổi của anh phả vào tai cô.
- Anh rất muốn nhìn thấy dáng vẻ của em hồi nhỏ… lanh lợi, tinh quái, thông minh, kiên cường… - Nụ hôn của anh càng lúc càng nồng nàn, gấp gáp.
Mặt Bạch Nhạn nóng bừng lên, tim đập thình thịch. Gió đêm thổi tóc cô tung bay.
Sinh một đứa con, đứa con của anh và cô, để tình yêu được tiếp nối.
Có sinh không?
Tại sao lại không chứ?
Cô đưa tay vòng qua cổ anh, để anh bế cô đi qua mảnh sân nhỏ vào phòng ngủ. Anh không bật đèn, nhưng qua khung cửa sổ không rèm, ánh trăng lấp loáng như nước chập chờn lay động, khiến cửa phòng chìm trong một màn huyền ảo, mơ hồ.
- Tiểu biệt thắng tân hôn. Cách xa nhau bốn tháng, đến tu sĩ cũng phải phát điên. Bà xã… có nhớ anh không? – Anh đặt cô nằm lên chiếc giường rộng rãi rồi nhanh chóng cởi quần áo của cả hai. Làn da trần của cô tiếp xúc với lớp ga giường mát lạnh, sự tiếp xúc ấy kích thích cô, khiến hơi thở của cô trở nên gấp gáp.
- Chúng ta đâu có xa cách, bốn tháng qua luôn dính với nhau như hình với bóng còn gì. – Nhắc đến chuyện này đúng là hơi xấu hổ.
- Như hình với bóng là thể xác, chứ không phải trái tim em.
Cô đau lòng vuốt ve gương mặt anh:
- Bây giờ thì sao?
- Bây giờ, chúng ta ở bên nhau. – Cô vừa dứt lời thì người anh đã đè lên người cô, dịu dàng tiến sâu vào cơ thể cô, từng nụ hôn nóng bỏng phủ khắp người cô, cô không còn có thể nghĩ thêm được điều gì nữa…
Tất cả đều hết sức tự nhiên.
- Sao em không nói gì nữa? – Khang Kiếm tì cằm lên đầu cô rồi khẽ lay vai cô.
- Em đang nghĩ tới chuyện tối qua. – Bạch Nhạn thở một hơi thật sâu, xoay người nằm lên ngực anh.
- Tối qua, có được không? – Anh khẽ hỏi, giọng khàn đặc.
- Được! – Cô thành thật gật đầu, không hề thẹn thùng - Ở bên anh, làm gì cũng tốt.
- Bà xã, đây là lời tỏ tình cảm động nhất mà anh được nghe đấy.
Cô cười bẽn lẽn:
- Chẳng lẽ hồi trước em