Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hoa Hồng Giấy

Hoa Hồng Giấy

Tác giả: Lâm Địch Nhi

Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015

Lượt xem: 1342729

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2729 lượt.

người ấy, bạn vẫn là người phụ nữ khiến anh ta rung động nhất, hà tất phải sợ hãi năm tháng vô tình?
Bà Bạch Mộ Mai hiểu rõ, đàn ông thích nhan sắc và vẻ phong tình của bà, một khi những điều này tàn tạ đi theo năm tháng, trong mắt họ bà sẽ chẳng khác nào người qua đường. Vì thế bà luôn ra sức gìn giữ tuổi xuân, không tiếc tiền của để bảo vệ nhan sắc, như một bình hoa di động kiếm tìm sự tự tin trong ánh mắt si mê ngây dại của đám đàn ông.
Đây thật sự là một cơn khủng hoảng.
Còn nhớ khi mới học kịch, bà không giống như bây giờ. Bà đứng trên sân khấu, trang điểm rực rỡ, giọng hát ngọt ngào, chỉ cần giơ tay cất tiếng hát là tiếng hò reo liền vang dội khắp nhà hát.
Năm bà mười chín tuổi, đoàn kịch diễn vở Mối duyên thần tiên, bà đóng vai Thất Tiên Nữ. Khi bà khoác chiếc váy sa mỏng màu hồng từ trên những bậc thang nhẹ nhàng đáp xuống sân khấu, lả lướt nhảy múa giữa muôn trùng cây cỏ núi non, cả nhà hát im phăng phắc như tờ, một cây kim rơi xuống cũng nghe rõ tiếng.
Rồi đột nhiên, không biết ai vỗ tay trước, tiếng vỗ tay bỗng vang dậy như sấm suốt gần mười phút. Khi kịch hạ màn, bà phải ra cảm ơn tới ba lần thì khán giả mới chịu đứng dậy ra về.
Phòng trang điểm chất đầy hoa tươi và lẵng quả. Trưởng đoàn dẫn một người đàn ông tuấn tú trạc ba mươi tuổi tới giới thiệu với bà, đây là chủ tịch Khang mới tới nhậm chức.
Chủ tịch Khang bắt tay bà, nói diễn xuất của bà vượt xa lớp trước, có nét đặc sắc của riêng mình. Mặt mũi bà đỏ bừng, đầu óc trống rỗng, cả người như bồng bềnh trên mây, chỉ nhớ được giọng nói của chủ tịch Khang rất dễ nghe, bàn tay rất ấm áp.
Bà Bạch Mộ Mai khẽ đổi tư thế, thở một hơi dài xa xăm.
Bà và ông Khang Vân Lâm quấn quýt nhau cũng là từ buổi tối hôm đó. Đó là lần đầu bà biết yêu, rất khờ dại và ngây thơ.
Chỉ cần có bà biểu diễn thì ông Khang Vân Lâm không bỏ buổi nào, sau đó là mời ăn cơm, tặng hoa, tiếp đó là tặng đồ trang sức, quần áo. Mới đầu là một đám người, sau đó chỉ còn lại hai người bọn họ.
Khi trao tấm thân trinh trắng cho ông Khang Vân Lâm, bà không hề hối hận. Nhưng sau đó, khi ông nói ông đã kết hôn và có một đứa con trai, nước mắt bà đã rơi.
Ông ôm bà vào lòng, nói ông yêu bà sâu nặng, sâu tới mức không thể nào chịu nổi nỗi đau khổ khi mất bà, ông nhất định sẽ tìm cách quay về tỉnh ly hôn với người vợ kia, sau đó kết hôn với bà.
Có câu nói này của ông, bà không còn cảm thấy đau buồn nữa, bà cam tâm tình nguyện lén lút qua lại với ông. Có những lúc nghĩ tới tương lai tươi sáng, gương mặt bà rạng rỡ suốt cả ngày.
Mùa thu khi họ yêu nhau, bà đi diễn ở huyện bên cạnh. Ngày thứ ba khi vừa về tới nhà khách, ông Khang Vân Lâm bỗng từ cầu thang ra ôm chặt lấy bà, hai người hôn nhau thắm thiết, đẩy cửa ngã xuống giường.
Ông Khang Vân Lâm nói ông không thể chịu nổi nỗi nhớ nhung giày vò, không gặp được bà ông như phát điên, không thể chịu đựng nổi nên chạy tới đây.
Bà mừng rỡ phát điên, lòng vừa thấy hư vinh vừa cảm động, bèn hết sức dịu dàng cùng ông triền miên ân ái suốt đêm
Ba giờ sáng, bà khẽ khàng mở cửa. Mọi người trong đoàn kịch đều đang say ngủ, bà tiễn ông Khang Vân Lâm xuống lầu trở về huyện Vân, thư ký sợ bị người khác nhìn thấy nên đỗ xe ở phố đối diện.
Lưu luyến chia tay ông xong, bà quay về phòng. Ông Thương – người phụ trách đạo cụ và chụp ảnh trong đoàn – đang ngồi trên giường bà nở một nụ cười xảo quyệt.
Bà Bạch Mộ Mai là diễn viên chủ chốt trong đoàn, tất cả mọi người đều nâng niu bà như công chúa. Người làm việc lặt vặt như ông Thương, bình thường bà chẳng thèm để mắt tới.
- Ông làm gì thế? – Bà sa sầm mặt, trừng mắt nhìn ông.
Ông Thương vỗ vỗ xuống giường:
- Qua đây với anh.
- Ông bị thần kinh à, cút mau không tôi kêu lên bây giờ.
- Kêu đi! – Ông Thương thong thả đung đưa hai chân, lấy từ phía sau ra một cái máy ảnh hất hàm với bà – Gọi mọi người đến đây, chúng ta cùng tới hiệu ảnh xem vừa rồi có ai vừa đi từ cửa phòng em ra.
Mặt bà thoắt trắng bệch, hoảng loạn nhìn ông ta:
- Ông… rốt cuộc ông muốn gì?
- Em nói xem? – Ông Thương đứng dậy đi tới trước mặt bà, véo má bà một cái – Em với hắn thế nào thì đối với anh như thế. Nếu không, anh sẽ tung cuộn phim này ra, xem chủ tịch Khang của em còn ra vẻ đạo mạo được nữa không. Nói cho em biết, anh đã để ý bọn em rất lâu rồi, có điều hôm nay mới chụp được cái mặt đạo mạo của hắn mà thôi. Bạch Mộ Mai, hắn có vợ con rồi, em ở bên hắn như thế là gian dâm đấy, chuyện mà lộ ra thì em không diễn được, hắn cũng chẳng làm quan được, gian phu dâm phụ cùng nhau ngồi tù nhé.
Ông Thương đang đe dọa bà. Bà bị dọa tới mức đầu óc rối loạn, chỉ lo lắng làm sao có thể im chuyện này đi, tuyệt đối không được làm ảnh hưởng tới tiền đồ của ông Khang Vân Lâm.
Khi đó bà thật ngốc, vì người đàn ông mình yêu mà nguyện làm bất kỳ điều gì, cho dù bị người đàn ông khác cưỡng bức.
Nhìn thấy tấm thân ngọc ngà của bà, ông Thương kích động không kìm chế được, vừa đè bà xuống đã xỉu ra. Nhưng ông ta không bỏ cuộc, lấy hết can đảm làm tiếp lần thứ hai.
Nằm dưới ông, n