Tác giả: Lâm Địch Nhi
Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015
Lượt xem: 1342543
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2543 lượt.
ra mắt bố mẹ em, được không?"
Ánh đèn nhu hòa trong phòng ăn chiếu lên mặt anh khiến cô cảm thấy thân thiết một cách không chân thực. Cho dù cô còn chưa hiểu anh thấu triệt, cho dù có một số việc anh còn giấu cô, nhưng có lẽ tất cả đều là vì anh muốn che chở cho tình cảm này của cô và anh.
"Vâng!" Cô nghe thấy âm thanh mình phát ra cũng run rẩy.
"Tối nay ở lại nhé!" Anh nhắm mắt lại nhưng vẫn hôn chính xác lên môi cô, nụ hôn triền miên, đầu lưỡi vẽ theo viền môi cô như nâng niu trân trọng.
"Vâng!" Cô lại vâng một lần nữa, ngả đầu dựa vào trước ngực anh, nghe thấy tiếng nói của mình vang vang trong lồng ngực anh, rất ấm áp.
Thứ sáu, Tân Giang lại có một cơn mưa tuyết nhỏ, chưa đến tối tuyết đã tan hết. Sau khi có tuyết rơi trời sẽ rất xanh, xanh như màu mực lúc nhỏ vẫn thường viết được pha loãng rồi quét lên nền trời, có chỗ đậm hơn, có chỗ hơi nhàn nhạt.
Thứ bảy mặt trời đã xuất hiện nhưng không khí lại trở nên ướt lạnh hơn, thời tiết này đi tắm suối nước nóng rồi ăn lẩu thì thật tuyệt.
Ninh Trí gọi điện cho Triệu Khải, hai cô gái đều không lái xe, Triệu Khải đi đón Thắng Nam, anh ta tới đón Thư Sướng.
Bây giờ Thư Tổ Khang và Vu Phân thật sự không coi Ninh Trí như người ngoài. Lúc anh ta đến thì ba người đang ăn sáng, Vu Phân lập tức lấy thêm bát đũa. Anh ta liền ngồi xuống ăn cháo, ăn bánh mật và nói dăm ba câu chuyện nhà. Ninh Trí nói hôm nay công ty vệ sinh sẽ cho người tới quét dọn, hai bác chỉ cần đứng chỉ huy bên cạnh là được, mọi việc cứ để bọn họ làm, hai bác không cần nhúng tay vào việc gì hết.
Vu Phân hớn hở mặt mày, hài lòng nhìn Ninh Trí, "Hai đứa cũng không cần quan tâm đến việc ở nhà, cứ đi chơi cho thoải mái, về muộn một chút cũng không sao".
Thư Sướng cảm thấy mẹ cô quá nhiệt tình, chỉ còn thiếu nước chắp tay dâng cô cho Ninh Trí nữa thôi.
"Sẽ không về muộn quá đâu hai bác ạ. Hôm nay trời lạnh, không thể để Thư Thư nhiễm lạnh được".
"Ninh Trí đúng là rất biết quan tâm đến người khác". Vu Phân cười tít mắt.
Hai người lên xe, Ninh Trí thấy Thư Sướng đi một đôi giầy cao gót, "Đã đi chơi cho thoải mái thì cũng nên để cho đôi chân được giải phóng, em vào thay giầy đi, lát nữa đi dạo cũng tiện".
Thư Sướng do dự nhìn anh ta rồi cũng mở cửa xe vào nhà thay giầy.
Ninh Trí và Triệu Khải hẹn gặp nhau ở đầu cầu lớn. Ninh Trí chăm chú lái xe, Thư Sướng dùng tay chống cằm nhìn người đi đường vội vã đi lại.
"Chuyện ở công trường cơ bản đã xử lí ổn rồi, người nhà công nhân bị chết đã đồng ý hoả táng thi thể, công ty đền bù một số tiền lớn, còn sẽ hỗ trợ nuôi con nạn nhân đến mười tám tuổi, chăm sóc bố mẹ nạn nhân đến khi chết. Người bị thương thì công ty đã thuê người chăm sóc và cho một khoản tiền bồi dưỡng, đợi sau khi khỏi hẳn lại về đi làm. Công ty cũng nộp tiền phạt bên Cục giám sát an toàn rồi". Ninh Trí nói với vẻ tùy ý.
Thư Sướng quay mặt đi, ngồi thẳng lên, "Ờ, qua chuyện của Thần Thần em đã biết anh làm việc rất chu toàn rồi".
Ninh Trí liếc cô rất nhanh, "Thần Thần khác, vụ tai nạn này là việc của công ty, còn việc của Thần Thần thì anh làm như việc nhà mình".
Thư Sướng cười cười, hôm nay cô không đeo găng tay, mặc dù trong xe có mở điều hòa nhưng cô vẫn cảm thấy hơi lạnh. Cô xoa xoa tay, cúi đầu, "Ninh Trí, em... có bạn trai rồi".
"Ừ, em đã nói rồi". Ninh Trí không hề để ý. Xe đã chạy gần đến đầu cầu, thấy xe của Triệu Khải đang dừng ở làn đường đỗ xe, Ninh Trí hạ cửa kính xe xuống, vẫy tay.
Triệu Khải vẫy tay trả lời. Thắng Nam mở cửa xe có vẻ như định đi tới nhưng Triệu Khải nghiêng người nói gì đó với cô nên cô lại quay lên xe. Hai chiếc xe một trước một sau chạy lên cầu.
"Em cũng mới qua lại chẳng bao lâu! Dương Phàm cưới hôm Tết dương lịch, em và anh ta chia tay vào tháng mười, đến giờ mới được hơn hai tháng. Công việc của em lại rất bận, với tính cách quật cường và thói quen đề phòng của em thì có người đàn ông nào có thể khiến em yêu hết mình trong một thời gian ngắn như vậy chứ? Anh nghĩ em và người đó chắc cũng chỉ mới đến với nhau, còn lâu mới đến mức tính chuyện cưới xin, ít nhất đến nay em vẫn chưa nhắc tới người đó trước mặt bố mẹ em bao giờ. Cho nên anh nghĩ anh vẫn có cơ hội".
Thư Sướng yên lặng nhìn Ninh Trí với ánh mắt khiếp sợ. Anh ta phân tích không sai, nhưng anh ta đâu biết rằng người đàn ông đó lại là Bùi Địch Văn, người đã biết cô hơn ba năm. Bùi Địch Văn chiếm lấy trái tim cô bằng từng bước đi không thể chống cự, hơn nữa khi cô vẫn còn cố gắng chống lại thì anh lại dẫn cô tới Thạch Trấn khiến quan hệ của người lập tức thay đổi chóng mặt.
"Có lúc anh hơi đánh giá cao chính mình, anh xuất hiện trước mặt em thường xuyên như vậy, anh nghĩ em sẽ nhận ra anh. Không ngờ em lại nhìn anh bằng ánh mắt thành kiến. Nếu khi Thần Thần xảy ra chuyện anh đã nói thẳng với em mình là ai thì làm gì còn cơ hội cho người khác? Thư Thư, so với người khác, giữa chúng ta còn có một mối tình đầu!"
"Nhưng ngày đó anh có thích em đâu!" Thư Sướng cãi lại, anh ta biến mất mà không thèm tạm biệt lấy một câu.
"Em như một con n