Tác giả: Lâm Địch Nhi
Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015
Lượt xem: 1342525
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2525 lượt.
n két, mồ hôi lạnh ướt đẫm áo.
Sắc mặt Thắng Nam không tốt hơn cô bao nhiêu, Thắng Nam nắm chặt bàn tay cô, bàn tay Thắng Nam cũng ướt nhẹp. "Xướng Xướng, nếu đau quá thì bạn cứ kêu thành tiếng đi". Cô giúp Thư Sướng gạt một lọn tóc ướt, đặt tay lên trán Thư Sướng, chỉ cảm thấy lạnh như băng.
Thân thể Thư Sướng lại co giật một trận, cảm giác của cô lúc này không thể hình dung bằng một chữ đau. Cô không kêu một tiếng, cô nghĩ lúc này đứa con trong bụng cũng đang đau đớn lắm, cô phải cùng chia sẻ nỗi đau với nó.
"Cố chịu một lát nữa, xong ngay bây giờ đây!" Bác sĩ ngước mắt lên nhìn Thư Sướng với sắc mặt lạnh lùng.
Mặt Thư Sướng không còn một chút máu, đầu nghiêng sang một bên, hai mắt nhắm lại.
Rốt cục nghe thấy tiếng bác sĩ đặt dụng cụ lên khay inox lách cách, Thư Sướng từ từ mở mắt ra, rút tay khỏi bàn tay Thắng Nam, run run sờ lên bụng. Dường như chỗ đó vẫn không có bất cứ thay đổi nào, nhưng cô biết từng có một sinh mạng nhỏ bé cư trú ở đó một thời gian.
"Sau khi nghỉ ngơi nửa tiếng mà không có hiện tượng gì bất thường thì có thể đi về. Cố gắng nghỉ ngơi nhiều vào", bác sĩ dặn dò, "Nếu ngủ được thì ngủ một lát đi!"
"Vâng, cảm ơn bác sĩ!" Thắng Nam vội trả lời, cô cúi đầu nhỏ giọng nói với Thư Sướng đang mở to mắt, "Nhắm mắt lại, lát nữa chúng ta về nông trường".
Thư Sướng yên lặng nhìn trần nhà màu trắng, không hề cảm thấy buồn ngủ chút nào.
"Mất đi rồi mới biết quý trọng, chính là như thế này sao?" Một giọt nước mắt từ khóe mắt cô chảy xuống cổ không một tiếng động, giọng nói khô khốc đến mức chính cô cũng cảm thấy xa lạ, "Thắng Nam, thực ra... tớ thật sự muốn giữ đứa bé lại!"
Khi bác sĩ thông báo cô bị sảy thai, phải chuẩn bị nạo thai cho cô, một luồng tình mẹ mạnh mẽ đột nhiên dâng lên từ sâu dưới đáy lòng, cô cực kì muốn giữ lại đứa bé này. Đúng vậy, Bùi Địch Văn lừa cô, thương tổn cô, nhưng ba năm nay anh che chở, quan tâm, chăm sóc cô, mấy tháng qua anh mang đến cho cô vui vẻ, dịu dàng, chiều chuộng. Nhớ lại thì không phải tất cả đều là đau khổ, cũng có rất nhiều hồi ức tốt đẹp. Còn đứa bé này chính là bằng chứng của những hồi ức đó, cho dù duyên phận giữa cô và Bùi Địch Văn đã hết nhưng cô vẫn có thể giữ lại hồi ức này cho riêng mình.
Lúc này Thư Sướng mới nhận ra tình yêu của mình dành cho Bùi Địch Văn sâu đậm hơn cô tưởng rất nhiều.
Tất cả đều đã muộn.
"Nó rất ngoan đúng không? Nó biết tớ không thích nó nên chính nó đã bỏ đi, không để tớ phải cắn rứt". Cô bỗng dưng che miệng lại, nước mắt trào ra.
"Xướng Xướng, bạn đang nói linh tinh gì thế? Đó không phải một sinh mạng, đó chỉ là một phôi thai chưa thành hình. Bạn nhắm mắt lại cho tớ, không được suy nghĩ lung tung nữa. Tất cả đều đã kết thúc, sau năm ngày nghỉ ngơi bạn vẫn là Thư Sướng, tất cả đều sẽ tốt đẹp". Thấy cô như vậy, hai mắt Thắng Nam cũng không khỏi đỏ lên, cô quay mặt đi, ra sức chớp mắt.
"Ờ!" Thư Sướng nhắm mắt lại thật, để mặc cảm giác đau đớn như dao cắt lan tràn trong lòng. Cô không thể để Thắng Nam phải lo lắng nữa.
Một lát sau bác sĩ vào hỏi tình hình cô thế nào, dặn dò cô những chuyện cần chú ý, cô gật đầu trả lời một cách máy móc.
Thắng Nam đỡ cô ngồi dậy, chỉnh lại đầu tóc, mặc áo ngoài vào cho cô. An Dương xách một hộp cháo và một hộp bánh bao đứng chờ ngoài cửa. Thấy hai người đi ra, cậu ta giật nảy. Sắc mặt Thư Sướng không tốt, đó là vì cô vừa phẫu thuật, nhưng tại sao sắc mặt Thắng Nam cũng trắng xanh như thế?
Cậu ta vội đưa hộp đồ ăn cho Thắng Nam, tự mình đỡ Thư Sướng chậm chạp đi ra khỏi bệnh viện.
Thắng Nam và Thư Sướng ngồi ở ghế sau, hỏi Thư Sướng có cần ăn một chút cho ấm người không. Thư Sướng xua tay, hai mắt đăm đăm nhìn ra ngoài cửa sổ. Vẫn đang trong kì nghỉ Tết, thời tiết lạnh lẽo. Bây giờ là hơn chín giờ sáng nhưng cả người và xe trên đường đều rất ít.
An Dương chưa đánh xe lên đường vội mà quay người lại gãi đầu định nói gì đó.
"Anh làm cái gì thế? Lái xe đi!" Thắng Nam đang cực kì bực bội chỉ muốn phát hỏa, thấy bộ dạng cậu ta như vậy, giọng cô trở nên gay gắt.
An Dương bất an liếc nhìn Thư Sướng, "Lúc hai người vào phòng phẫu thuật, anh... gặp hai người ngoài cửa, giống một đôi vợ chồng, người vợ đang mang thai. Bọn họ biết Thư Sướng, người vợ nói mình là đồng nghiệp của Thư Sướng, hỏi anh có phải đúng là bạn trai của Thư Sướng hay không..." An Dương đỏ mặt gượng cười mấy tiếng.
"Đúng là oan gia ngõ hẹp, bà nội nó nữa!" Thắng Nam nổi điên vỗ cửa kính xe.
"Ơ?" An Dương ngẩn ra.
Giọng Thư Sướng rất bình thản, "Đó là chồng chưa cưới của tôi trước đây!"
An Dương trợn mắt nhìn trân trối, "Chồng chưa cưới trước đây? Đồng nghiệp của chị?"
"Làm sao? Anh còn không nghĩ ra à? Không phải anh học tâm lí tội phạm sao, vậy mà không phân tích được tình tiết máu chó như vậy à? Em nói với anh nhé, trên thế giới này chỉ có những chuyện buồn nôn anh không nghĩ ra được chứ không có chuyện buồn nôn nào người khác không làm được. Chồng chưa cưới của Xướng Xướng trước đây quyến rũ đồng nghiệp của cô ấy, có con, sau đó kết hôn, chính là như vậy đấy