XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hoa Hồng Sớm Mai

Hoa Hồng Sớm Mai

Tác giả: Lâm Địch Nhi

Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015

Lượt xem: 1342477

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2477 lượt.

Phân đứng dậy vào bếp lấy hoa quả đã rửa sạch ra cho Thư Sướng mang đi ăn trên đường.
"Không cần đâu mẹ. Trên máy bay có đồ uống rồi, chắc cũng có cả cơm tối". Vu Phân kiểm tra lại túi xách cho con gái xem giấy tờ và tiền mặt đã sắp xếp tốt chưa. Sau khi Thư Sướng bị cướp ở Hồng Kông, bây giờ mỗi khi đi công tác cô đều để riêng thẻ phóng viên và chứng minh thư mỗi thứ một nơi, cả tiền mặt và thẻ ngân hàng cũng vậy.
"Thế con ăn mấy miếng dưa hấu đi. Ninh Trí còn chưa đến mà!" Thư Tổ Khang nói.
Thư Sướng dạ một tiếng rồi cau mày nhìn Thư Tổ Khang, "Bố, sao mặt bố lại đỏ thế? Gần đây huyết áp có bình thường không?" Sau năm mươi tuổi huyết áp Thư Tổ Khang vẫn hơi cao, hàng năm đều phải uống thuốc hạ huyết áp.
"Bình thường".
"Thật không?"
"Bố là bác sĩ, chẳng lẽ lại không rõ tình hình cơ thể mình à? Con càng ngày càng thích lải nhải như mẹ con rồi đấy. Mẹ, mẹ để ý bố, không cho bố uống rượu ăn thịt nhé. Những ngày này phải ăn uống thanh đạm một chút". Thư Sướng quay mặt sang nhỏ giọng dặn dò Vu Phân.
"Biết rồi!" Vu Phân đáp.
Tiếng còi xe hơi vang lên bên ngoài, chỉ chốc lát sau Ninh Trí đã bước dài từ bên ngoài vào nhà. Vu Phân bảo anh ta ngồi xuống ăn hoa quả, anh ta xua tay nói thời gian không còn sớm, còn phải đi đón Diệp Thông nên không thể chậm trễ nữa.
Diệp Thông là học viên cao học báo chí mới được điều từ tổ hiệu đính sang phòng pháp trị, cậu ta nhỏ hơn Thư Sướng một tuổi, bây giờ đi theo Thư Sướng làm phóng viên thực tập.
"Mới chớp mắt mà tôi cũng thành sư phụ rồi. Đúng là con người, làm gì có ai không già đi?" Thư Sướng nhìn Diệp Thông, thổn thức không thôi. Nhớ lúc mình mới vào tòa soạn, ngày ngày đeo ba lô đi theo phía sau Thôi Kiện chạy đông chạy tây, hình như đó đã là chuyện rất lâu trước kia rồi.
Tuổi tác không chênh lệch là bao nên Diệp Thông không gọi Thư Sướng một cách khách sáo là "Sư phụ", "Cô" hay "Phóng viên Thư" mà gọi thẳng tên cô.
"Thư Sướng, chị nói như vậy thì em còn sống thế nào được nữa? Chị chỉ lớn hơn em có một tuổi mà đã trở thành phóng viên chủ chốt rồi, còn em thì vừa mới trở thành thực tập sinh. Đến khi bò được đến chỗ chị bây giờ thì sợ rằng tóc đã bạc trắng rồi". Để thể hiện rõ chênh lệch tuổi tác giữa hai người, cậu ta còn giơ một ngón út lên minh họa.
Thư Sướng cười, "Chuyện này không thể so sánh được. Khi tôi vất vả thì cậu còn đang chơi đã đời trong trường đại học, cho nên tính ra cậu không hề thiệt thòi gì".
"Bây giờ đã thiệt rồi". Diệp Thông cũng cực kì buồn bực vì có một sư phụ trẻ tuổi như vậy, nhưng cậu ta lại không thể không phục.
"Oa, hôm nay Tổng giám đốc Ninh đích thân lái xe đưa chúng ta đi, đúng là cực kì vinh hạnh!" Diệp Thông thuê một căn hộ ở khu đông thành, khi hai người đến nơi thì cậu ta đang đứng dưới gốc cây nhãn, nhễ nhại mồ hôi. Vừa nhìn thấy chiếc Mercedes Benz màu đen của Ninh Trí, cậu ta đã vội vàng chạy tới bắt tay.
Bây giờ Ninh Trí đã quen tất cả mọi người trong văn phòng Thư Sướng, có thời gian là anh ta lại hẹn mấy người đi ăn cơm. Thư Sướng nói không cần như vậy, anh ta nói quan hệ rộng chỉ có lợi chứ không có hại gì, ai ra bên ngoài cũng không thể một thân một mình, hai bên phải quan tâm lẫn nhau mới được.
Mặc dù Thư Sướng vẫn chưa đồng ý chính thức xác nhận quan hệ bạn trai bạn gái với anh ta nhưng trong tòa soạn những người nên biết đều biết cô có một người bạn trai vừa anh tuấn lại vừa xuất chúng, hơn nữa hai người còn là mối tình đầu của nhau, người nào nghe thấy điều này cũng tỏ ra rất hâm mộ.
Về tình hình của Thư Sướng, trong tòa soạn có rất nhiều phiên bản. Có phiên bản nói cô lập lờ với Tổng biên tập cũ, có phiên bản nói cô lằng nhằng với ông xã của Đàm Tiểu Khả, có phiên bản nói cô từng có thai với một người đàn ông da ngăm đen, cũng có phiên bản nói về Ninh Trí, ngôi sao mới xuất hiện trên thương trường Tân Giang.
Đôi lúc những tin đồn này cũng lọt vào tai Thư Sướng, sau khi nghe cô chỉ cười trừ, đang làm việc gì thì vẫn tiếp tục làm việc ấy.
Ninh Trí bước xuống xe mở cửa cho Diệp Thông, đặt hành lí vào cốp xe, "Tôi đích thân đưa cậu đi, nhưng là có điều kiện".
"Biết rồi, biết rồi, chẳng qua là dặn em chăm sóc Thư Sướng tử tế thôi chứ gì. Yên tâm đi, em bảo đảm nhất định đưa Thư Sướng trở lại Tân Giang nguyên đai nguyên kiện". Diệp Thông đứng dạng hai chân tuyên bố với Ninh Trí.
Ninh Trí dịu dàng nhìn Thư Sướng trên ghế phụ lái, "Mặc dù sư phụ cậu cũng ngang tuổi cậu nhưng dù sao cũng là phụ nữ, những chuyện như xách hành lí, chạy đây chạy đó cậu phải vất vả một chút".
"Tổng giám đốc Ninh, điều này còn cần anh phải nói sao? Đây là công việc của em mà. Hê hê, Thư Sướng, chị xem Tổng giám đốc Ninh quan tâm đến chị chưa kìa. Bao giờ hai anh chị kết hôn em sẽ tặng một món quà lớn". Diệp Thông bám tay vào lưng ghế Thư Sướng, thò đầu lên hỏi hai người.
Thư Sướng sững lại, vẻ mặt lập tức đông cứng. Cô lúng túng quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.
Ninh Trí thì vẫn bình thường, anh ta mỉm cười nhìn Thư Sướng trêu chọc, "Tôi cũng giống như cậu, hiện vẫn đang trong giai đoạn