Công Chúa Thất Sủng, Ta Muốn Nàng
Tác giả: Lâm Địch Nhi
Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015
Lượt xem: 1342379
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2379 lượt.
khoang. Cô bé giống Dương Phàm như đúc cùng một khuôn, Thư Sướng còn bế một hồi.
Đứng bên lề phố, Thư Sướng nhìn Dương Phàm dịu dàng chân thành như một chàng trai ngây ngô vừa mới biết yêu. Không biết nếu nhìn thấy cảnh này thì Đàm Tiểu Khả sẽ có cảm tưởng thế nào.
Đàn ông có thể chệch đường ray một lần thì sẽ có thể có lần thứ hai, người nói lời này đúng là một nhà tiên tri.
Thư Sướng cũng bận. Nhà cô đã chuyển từ căn nhà ở khu thành bắc đến tòa nhà chung cư, toàn bộ việc dọn dẹp sắp xếp đều do một tay cô lo liệu. Gần nhà mới cũng có mấy hộ hàng xóm cũ chuyển tới. Thư Tổ Khang và Vu Phân mới chuyển tới mấy ngày thì những hàng xóm cũ đã tìm tới nhà chơi, hai ông bà không hề cô quạnh. Có điều Tân Giang quá nhỏ, Thư Sướng không có một đôi tay đủ lớn để che miệng tất cả mọi người, nên khi đến phòng khám bọn họ vẫn nghe được chuyện của Ninh Trí.
Thư Tổ Khang buồn rầu nằm trên giường không dậy, Vu Phân khóc trọn một tháng, bắt đầu có dấu hiệu của bệnh thần kinh, cả ngày nói nhảm: "Không phải là lỡ tay sao, tại sao lại phải đền một mạng? Nó là một đứa bé tốt như vậy, ông trời đúng là không có mắt".
Thư Sướng lặng lẽ ở bên họ. Tội của Ninh Trí không đáng chết, nhưng áp lực của ngân hàng Vinh Phát quá lớn, anh ta lại không muốn sống nữa nên nhận hết tất cả tội danh. Hiện trường không có máy ghi hình làm chứng bào chữa cho anh ta, vì vậy cuối cùng anh ta đã được toại nguyện.
Có lẽ một người đàn ông kiêu ngạo như anh ta cảm thấy đây cũng là một loại giải thoát!
Bùi Địch Văn cũng đang bận.
Không có gì bất ngờ, Tập đoàn Hằng Vũ đã thắng thầu dự án mở rộng thành bắc. Được sự ủng hộ mạnh mẽ của phòng xây dựng thành phố, điều kiện di dời của Tập đoàn Hằng Vũ lại cực kì rộng rãi nên công việc giải phóng mặt bằng khu vực bắc Tân Giang không hề khó khăn như trong tưởng tượng. Trong mô hình dự án, khu thành bắc mới đứng cao vút bên bờ sông, khu vực ven sông là một bệnh viện tổng hợp với lĩnh vực hoạt động chính là an dưỡng, trong viện có vườn hoa, cây cảnh, giả sơn san sát, đình đài lầu các, đẹp như một khu vườn Giang Nam. Kế bên là một trường học tư nhân kiểu quý tộc, từ nhà trẻ đến hết cấp ba, trường lớp và giáo viên đều là hạng nhất trong nước, cho dù học phí đắt đến mức làm người nghe líu lưỡi nhưng đã có rất nhiều phụ huynh học sinh đến xếp hàng báo danh, thậm chí còn có không ít phụ huynh đưa ra đề nghị đầu tư tài trợ. Sát bên trường học chính là nhà hát lớn Tân Giang do Hằng Vũ tài trợ, tiếp theo là thư viện cỡ lớn, trung tâm Olympic. Đương nhiên cũng có nhà ở, nhưng đều là khu chung cư lớn chứ không có nhà riêng, người thiết kế là Trì Linh Đồng, các căn hộ đều tinh xảo, rộng rãi và tao nhã, hơi mang phong cách Ăng lê, giá cả xa xỉ nhưng cung vẫn không đủ cầu.
Ngôi nhà cũ của gia đình Thư Sướng không phải di dời, nó sẽ trở thành một cảnh sắc trong công viên cỡ lớn: Kiến trúc được bảo tồn hoàn hảo nhất từ thời kì dân quốc, trong vườn một cành cây một cọng cỏ đều được giữ nguyên, bây giờ lá nho trên giàn lại xanh mướt, thược dược nở rộ hơn bất cứ năm nào trước đây.
Từ trước tới giờ khu vực phía bắc vẫn là nơi có nhiều hộ gia đình thu nhập thấp nhất Tân Giang. Trong tương lai không lâu, đây sẽ là khu cao cấp nhất Tân Giang, có bệnh viện, trường học, thư viện cao cấp. Hằng Vũ chỉ bán nhà ở, còn các kiến trúc khác Hằng Vũ đều là nhà đầu tư. Có học giả kinh tế viết bài đăng trên Hoa Đông buổi chiều, cho rằng lợi ích của khu thành bắc tương lai sẽ không thể đo lường được, đây có thể coi là một vương quốc nhỏ của Hằng Vũ. Thương nhân kiếm tiền, có người kiếm tiền một cách phàm tục, có người kiếm tiền một cách cao nhã. Bùi Địch Văn chính là một thương nhân cao nhã.
Nghe nói nhà Thư Sướng không phải phá, Thắng Nam há hóc mồm, hơn nửa ngày mới nói được, "Xướng Xướng, tớ cũng không biết nên nói gì nữa, thằng cha đó đúng là rất khá!"
Lúc nhận được tiền đền bù của Hằng Vũ, hai vợ chồng Thư Tổ Khang và Vu Phân lặng lẽ liếc nhau, trong nháy mắt một số chuyện đã trở nên rõ ràng.
Thực ra Bùi Địch Văn sớm đã thường xuyên xuất hiện trong cuộc sống của Thư Sướng rồi. Anh thường xuyên đi Hồng Kông, đi châu Âu, nhưng vừa đến Tân Giang là trước hết sẽ tới tòa soạn đón Thư Sướng.
Trong tòa soạn không có ai không biết anh, ngay cả các nhân viên mới tới cũng nghe nói về anh qua những câu chuyện mập mờ các nhân viên cũ bàn luận với nhau.
Anh vẫn chào hỏi tất cả mọi người bình thường, nhưng chỉ cần Thư Sướng xuất hiện là ánh mắt anh lập tức sẽ khác.
"Ôi..." Sơ ý một chút, nước nóng tràn ra khỏi cốc trà làm bỏng ngón tay, Thư Sướng kêu lên đau đớn. Cúi đầu xuống nhìn, ngón tay đã đỏ lên vì bỏng, cô vội đặt cốc xuống, chạy vào nhà vệ sinh xả nước lạnh.
Còn chưa tới cửa, Thư Sướng đã nghe thấy bên trong có người đang thảo luận về mình.
"Ờ, trước kia lúc Tổng giám đốc Bùi ở tòa soạn báo thì hai người đó đã yêu nhau, sau đó không biết tại sao lại tan vỡ, bây giờ lại quay lại với nhau rồi".
"Thật hâm mộ. Nếu cô ta lấy Tổng giám đốc Bùi thì sẽ có một nửa tài sản ở khu thành bắc, trời ạ, một bước l