Tác giả: Lâm Địch Nhi
Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015
Lượt xem: 1342475
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2475 lượt.
r>Thư Sướng không biết lúc này trong lòng hắn đang nghĩ gì, hắn rất ít nói, chỉ cúi đầu, quan toà hỏi gì hắn cũng chỉ trả lời vâng hoặc không, giọng nói lí nhí lộ vẻ sợ hãi.
Thư Sướng nhìn quanh khắp nơi, không biết bố mẹ hắn có ở đây không. Khi nhìn thấy con trai mình như vậy, bọn họ có cảm thấy hối hận vì sự nuông chiều của mình trước đó hay không?
Cậu ấm, tại Trung Quốc danh từ này dùng để chỉ một đám ăn chơi trác táng không học hành không nghề nghiệp đàng hoàng, nói chung là một từ mang nghĩa xấu trong thời đại này, có thể cũng là một loại xót xa của thời đại này! Có điều qua chuyện này có thể bố mẹ các cậu ấm đều sẽ nhận được cảnh báo.
Kết luận của tòa án, người gây tai nạn ngồi tù có thời hạn ba năm, bồi thường gia đình người bị hại một triệu hai trăm ngàn nhân dân tệ. Luật sư của bị cáo tuyên bố sẽ không chống án.
Thực ra đây đã là kết quả tốt nhất đối với bị cáo. Nếu chống án chỉ sợ sẽ càng làm mọi người khó chấp nhận.
Đợi quan toà tuyên án xong, Thư Sướng đi ra khỏi tòa. Hôm nay là một ngày mùa thu trời cao gió mát không khí trong lành, hình như là ngày đẹp nhất từ khi cô đến Hàng Châu tới giờ.
Thư Sướng nhẩm tính, cô đã đến Hàng Châu sắp được nửa tháng rồi. Khách sạn cô ở cách Tây hồ rất gần, lần nào đi xe buýt cũng đi qua Tây hồ nhưng cô lại không lúc nào có thời gian tới chơi Tây hồ cả.
Nửa tháng nay, ngày nào cô cũng phải gửi bài về tòa soạn, về những tin tức liên quan đến tiến trình vụ án thì cô viết bài đưa tin, về những chuyện dính dáng đến bố mẹ và bạn gái nạn nhân thì cô viết bài ghi nhanh. Trưởng phòng gọi điện thoại nói với cô, dạo này các sạp báo trong thành phố đều yêu cầu tăng lượng phát hành, Hoa Đông buổi chiều tiêu thụ rất tốt, cả ngày dân chúng đều bàn tán về các bài báo do phóng viên Thư Sướng đưa tin từ Hàng Châu.
Lúc gọi điện thoại cho cô, Bùi Địch Văn không bao giờ nhắc tới chuyện công việc. Anh thích trò chuyện với cô về các điển cố ở Hàng Châu, về danh lam thắng cảnh, các huyện thị gần đó những như về các loại đồ ăn vặt. Thư Sướng cảm thấy xấu hổ, ngoài biết Hàng Châu có mỹ danh thiên đường nhân gian, có Tây hồ, có sông Tiền Đường thì cô gần như không biết gì khác.
Bây giờ đang là giữa trưa, Thư Sướng quyết định ngày mai về Tân Giang, buổi chiều hôm nay tự thưởng cho mình một ngày nghỉ, cũng đến Tô Đê tươi đẹp một hồi, biết đâu cũng có thể gặp được một diễm ngộ.
Cô mang máy tính về khách sạn, dặn lễ tân đặt vé chuyến bay sáng mai, ăn tạm bữa trưa ở phòng ăn của khách sạn sau đó chuẩn bị ngồi xe buýt đến Tây hồ.
Bữa trưa không có canh, cơm hơi khô, cô cảm thấy khát nước. Xe buýt vẫn chưa đến, nhìn thấy bên cạnh có một cửa hàng tạp hoá, cô chạy tới định mua một chai nước rồi lên xe uống.
"Chai nước khoáng này bao nhiêu tiền?" Cô rút ví ra trả tiền.
"Hai nhân dân tệ".
Đột nhiên một bàn tay từ phía sau vươn tới đưa tờ một trăm tệ màu đỏ cho chủ cửa hàng rồi cầm lấy chai nước. Cô kinh ngạc quay lại, nhìn thấy Bùi Địch Văn đứng phía sau. Anh mặc quần jean và áo gió màu vàng nhạt, ba lô đeo một bên vai, nhàn nhã nhìn cô.
"Địch Văn..." Cô vui vẻ nhảy dựng lên như một đứa trẻ rồi lao vào trong lòng anh, "Tại sao anh lại ở đây?"
Anh nhún vai tao nhã, "Anh là bạn trai em thì phải có quyền lợi đặc biệt chứ! Anh phải nhìn thấy em sớm hơn người khác hai mươi tư tiếng".
"Anh đến đón em à?" Cô trợn mắt không dám tin.
Anh nhẹ nhàng gật đầu.
Cô không biết nên nói gì cho phải, chỉ đứng cười ngây ngốc. Hàng Châu quả thật là một thành phố dễ xảy ra diễm ngộ.
Anh vòng tay ôm chặt eo cô từ phía sau, khóe miệng khẽ lướt qua tai cô, "Như thế này có ấm áp không?" Cô đỏ mặt.
"Bán một chai nước mà hết cả tiền lẻ", chủ cửa hàng lầu bầu đưa một xấp tiền lẻ cho Bùi Địch Văn. Hai người nhìn nhau, không hẹn mà cùng bật cười ha hả.
"Chúng ta đến Tây hồ chơi đi!" Cô kéo cánh tay anh.
"Tây hồ quá tầm thường, có gì vui đâu. Chúng ta đến một nơi đặc biệt". Bùi Địch Văn nhướng mày.
"Nơi nào?"
"Một nơi chỉ có em và anh". Anh nói với giọng đùa cợt nhưng ánh mắt lại rất nghiêm túc.
Gần tối, hai người lên xe lửa. Đây là một chuyến tàu chậm, đến ga nào cũng dừng. Xình xịch... xình xịch... Bánh sắt nghiến lên đường ray, chưa quay tròn được bao nhiêu vòng đã lại tới ga tiếp theo. Người trên tàu rất đông, ba ghế mà phải ngồi bốn người, trên lối đi cũng đứng đầy người. Hai người không chiếm được chỗ ngồi dựa vào cửa sổ mà phải ngồi ngay ghế ngoài gần lối đi, hơi chút lại bị những người ở trong chen ra khỏi ghế. Bùi Địch Văn dứt khoát bế cô ngồi lên đầu gối mình.
Ban đầu Thư Sướng rất mất tự nhiên nhưng nghĩ ở đây cũng không có ai biết bọn họ nên cô cũng yên tâm. Ngồi trên đầu gối một lát, anh bắt đầu mỏi chân, Thư Sướng trượt dần xuống để anh ôm vào lòng. Trời đã tối nên không ngắm được phong cảnh ngoài cửa sổ, hai người như thiên nga ghé sát đầu vào nhau nói chuyện rất phấn khởi. Cảm giác này giống như ngày còn đi học, đến cuối tuần lần đầu tiên cùng người yêu đi chơi xa, xúc động đến mức hình như có thể đi đến tận chân trời, đi đến nơi tận