Tác giả: Tiêu Tuyên
Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015
Lượt xem: 134802
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/802 lượt.
thiệt tình yêu Phong nhi của ta, nếu muốn ta tiếp nhận ngươi, trừ phi mặt trời mọc ở đằng tây!” Lí thị kêu gào,“Ta nếu không nhanh chóng nghĩ biện pháp sớm đuổi ngươi đi, chờ ngươi cướp đi tài sản Thượng Quan gia, bại hoại thanh danh Thượng Quan gia, đến lúc đó đâu còn kịp nữa?”
Thủy Vũ Nương tâm cả kinh, dùng thanh âm bi thương lên tiếng:
“Phu nhân! Người đừng đuổi ta đi, ta không tham tiền, tin ta –”
“Hừ!” Lí thị hừ thanh bất vi sở động.
“Cầu người tin tưởng ta, phu nhân?” Thủy Vũ Nương van xin.
Lí thị vẫn làm như không nghe thấy.
“Phu nhân……” Thủy Vũ Nương tiếp tục kêu, ngữ điệu tràn ngập khẩn cầu.
“Hảo!” Lí thị đột nhiên thâm ý nói:“Muốn làm người của Thượng Quan gia, rất đơn giản, ngươi chỉ cần tuân thủ một số quy tắc, chúng ta ngày sau sẽ hảo hảo ở chung. Ta cũng không phải một bà bà ương ngạnh, không cần ngươi tới phụng dưỡng ta, nhưng nha hoàn, nô bộc trong nhà kỳ thật không nhiều, như thế này đi, đồ ăn sáng mỗi ngày của Phong nhi đều do ta tự mình chuẩn bị, hiện nay ngươi bước vào Thượng Quan gia, trở thành tức phụ nhi của ta, vậy tất cả việc ta làm dĩ nhiên sẽ giao hết cho ngươi, để ta được hưởng thanh phúc.”
Thủy Vũ Nương nghe vậy, nghĩ đến chính mình đã được nhận, không khỏi mừng rỡ liên tục gật đầu.
“Ta sẽ , ta sẽ làm việc theo ý người, ta sẽ cố gắng làm một tức phụ tốt”
Lí thị bắt đầu lên giọng:
“Thứ nhất, ngươi mỗi ngày rời giường vào giờ dần, chuẩn bị điểm tâm sáng cho Phong nhi và ta.”
“Giờ dần?” Thủy Vũ Nương giật mình, giờ dần là lúc mọi người đang hết sức mộng đẹp, liền ngay cả mặt trời còn chưa hiện lên đỉnh núi đâu!
“Có khó khăn sao? Ta mỗi ngày đều rời giường thời gian này.”
“Không — không thành vấn đề, ta sẽ dậy đúng giờ.” Thủy Vũ Nương nuốt xuống nước miếng, kiên trì ưng thuận.
“Thứ hai, sài lương(củi) trong nhà luôn không đủ dùng, người làm cũng không đủ, chúng ta tiết kiệm từ trước đến nay quen rồi , không muốn cho người đi mua , như vậy –” Lí thị ám chỉ nhìn nàng liếc mắt một cái.
Thủy Vũ Nương chuyên chú nghe, thấy bà bà nói đến đây đột nhiên tạm dừng, nàng thông minh lập tức hiểu ý tứ, vội vàng gật đầu đáp.
“Ta sẽ theo mọi người lên phía sau núi đốn củi , người yên tâm.”
“Xem ra ngươi rất có khả năng , ai! Ta mệt mỏi nhiều năm như vậy cuối cùng có thể hưởng thanh phúc rồi.” Lí thị ra vẻ vui mừng.
“Đúng rồi, chuyện cao thấp trong phủ, ngươi ít nhiều cũng tham gia giúp đỡ một chút, mặc dù có nha hoàn, nô tài, bất quá ta vẫn là không an tâm, cho nên từng ấy năm tới nay, ta đều hỗ trợ , ngươi nhưng đừng bày ra dáng vẻ kiêu ngạo của một thiếu nãi nãi( thiếu phu nhân) với bọn họ.”
“Ta sẽ không .” Thủy Vũ Nương mặc dù thấy có chút quái dị, nhưng vì để vui lòng bà bà, nàng trừ bỏ gật đầu, vẫn là gật đầu.
“Ân! Như vậy ta an tâm rồi.” Lí thị đứng lên, đắc ý xoay người rời đi.
“Tiểu thư, ngươi như thế nào có thể đáp ứng yêu cầu vô lý của lão thái bà kia, nói thế nào thì người cũng là thiếu nãi nãi của cái nhà này.” Tiểu Nhạn Tử kéo tay Thủy Vũ Nương, phẫn nộ nói.
“Chuyện xảy ra hôm nay, ngươi một chữ cũng không được tiết lộ ra ngoài.” Thủy Vũ Nương thất hồn lạc phách đẩy Tiểu Nhạn Tử ra, mờ mịt một mình đi trở về sương phòng.
Nàng có thể oán cái gì? Mà lấy tư cách gì để oán đây?
~ ~ ~
“Phong nhi, nhìn thiếp của con đi, ta bất quá mắng nàng vài câu, nàng lại giở thói ngang ngược hắt nước làm ướt hết ta!”
Lí thị thành quả phụ hơi sớm, Thượng Quan gia tam đại đan phó, chỉ có nhi tử là Ngự Phong, nàng yêu thương nâng niu như bảo bối, mà Thượng Quan Ngự Phong cũng rất tận trung tẫn hiếu với nàng.
Nhưng từ khi thú Thủy Vũ Nương, tâm của nhi tử dần dần hướng về người thiếp, thậm chí vì nữ nhân đó mà cường thế cãi lời nàng.
Lí thị sớm khó chịu đến cực điểm, nay thật vất vả trông được nhi tử về nhà, lập tức nước mắt tung hoành ngang dọc kể khổ, mà nội dung thì chẳng có tính thật thà chút nào.
“Nương.” Thượng Quan Ngự Phong kinh ngạc chạy đến ngồi xuống bên cạnh mẫu thân, khó hiểu nắm bàn tay đầy nếp nhăn của nàng,“Thực sự có chuyện như vậy? Nương nhi tính tình thập phần ôn hòa, nàng sao lại……”
Nghe vậy Lí thị bất mãn khóc gào:
“Vậy ý tứ ngươi là nói những lời này tất cả đều là nương bịa đặt? Ngươi tin ả, mà một mực chắc chắn nương là người nói dối sao?”
“Nương! Ta đâu có bảo người nói dối? Ta đương nhiên tin nương , nhưng là Nương nhi……” Ai! Nương nhi tuy rằng lừa gạt hắn, nhưng Thượng Quan Ngự Phong tin tưởng nàng sẽ không nhẫn tâm như vậy, hắn không tin Thủy Vũ Nương lại đối đãi với mẫu thân hắn thế này nha.
“Nhưng cái gì? Ta xem ngươi là thực bị hồ ly tinh này làm cho mê muội rồi!” Lí thị giận không thể át đập bàn nói.
“Nương! Sao có thể nói như vậy? Nói gì đi chăng nữa, Nương nhi cũng đã là tức phụ nhi của người .” Thượng Quan Ngự Phong nóng lòng trấn an mẫu thân.
“Ta sớm nói qua, chuyện này đánh chết ta cũng không thừa nhận, chính vì như thế, nàng mới muốn trả thù ta, dùng nước trà hất vào người ta .” Thấy Thượng Quan Ngự Phong che chở Thủy Vũ Nương, Lí thị nhất thời bực bội, nói xong