Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hoa Nở Giữa Tháng Năm Cô Đơn

Hoa Nở Giữa Tháng Năm Cô Đơn

Tác giả: Sênh Ly

Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015

Lượt xem: 1341307

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1307 lượt.

Ngư Tiểu Kỳ có nghĩa là con cá Tiểu Kỳ ngu ngốc.
[5'> Lãn Mao Chấn Tịch có nghĩa là con mèo lười Chấn Tịch.
Một cái máy tính, nhưng màn hình hai thế giới, một cái để màn hình to, một cái để nhỏ, tôi vui vẻ ấn Ctrl+Alt+Delete để chuyển, vẻ mặt rất đắc ý.
Lập xong, tôi đem Tiểu Kỳ tới trạm chuyển đổi kiếm sĩ gần thủ đô để chuyển chức, tiện thể đánh quái thú luôn, tôi thấy vẫn rất buồn bực. Nhưng con quái thú kia tôi mới chạm nhẹ cái đã lăn ra chết, Tiểu Kỳ chạm nhẹ cái thì lại lăn ra chết.
Mất một tiếng đồng hồ, tôi chán nản vô cùng cuối cùng cũng đã khéo chăm nó cho đỡ mất mặt một chút.
Chỉ là lúc luyện cấp thì bên cạnh cứ có một con ruồi ù ù bay bên cạnh nói: “Đưa tiền đây, đưa tiền đây, không thì tôi sẽ chạy khỏa thân đấy!”.
Tôi liếc sang, vẫn điềm nhiên ngồi chỗ quái thú ngậm bông hoa hồng ba trăm vạn, còn Tiểu Kỳ thì đứng một bên cố gắng ngậm con quái thú Nguyệt kiến thảo khảm ngớ ngẩn ba trăm vạn. Tôi bảo: “Đừng làm ồn nữa đi, tôi đang tán tỉnh chồng tôi”.
Tôi quay sang khung nói chuyện của Tiểu Kỳ gõ: “Đừng ồn nữa, ở đông người thì chạy tới đó đi, vợ tao không thèm đâu”.
Chỉ thấy bầu trời đột nhiên rực lửa, Tiểu Kỳ nhà tôi đánh nó trong màn lửa ác liệt.
Chiếc máy tính HP của tôi cũng lảo đảo.
Tôi nổi điên, hô một tiếng rồi đứng phắt dậy, giơ thanh Thần chức chỉ thư chỉ vào ma pháp sư, vung hai phát thì tên ma pháp sư ấy lăn ra đất hộc máu mà chết.
Tôi lấy lá ma thuật ra cứu Tiểu Kỳ về, tiếp đầy máu, rồi hai người ngồi quây quanh tên pháp sư, tôi nói: “Chồng à, ngoan nha, ai bắt nạt anh em sẽ đòi công bằng cho anh”.
Tiểu Kỳ vẫn còn tức đỏ mắt nói với con ruồi: “Mày còn chưa đi sao?”.
“Tôi không đi, tôi cứ chết ở đây đấy, tôi còn muốn chạy khỏa thân”.
Thảo nguyên xanh mênh mông, màu vàng của hoa dại tô điểm thêm cho bức tranh ấy, cỏ mọc um tùm, dưới tán cây đa bươm bướm bay lượn, con quái thú đáng yêu không ở trong bụi cây thì ở trong rừng, lúc nào cũng có thể vồ ra ăn thịt người.
Con ruồi đáng ghét kia rơi bịch xuống đất, hét lên: “Có kẻ cưỡng bức, cứu tôi với!”. Thế là tôi đành hy sinh thêm chiếc là ma pháp nữa, dùng chiêu vận chuyển đưa con ruồi ấy vào hang tử thi các loại vật chủ động tấn công.
Vậy là dưới trời xanh, trong khu rừng rộng lớn chỉ còn lại tôi và Tiểu Kỳ.
Nhưng tôi lại thấy chán rồi, vì một mình tôi mà phải đóng làm hai vai, trông thật ngớ ngẩn.
Nhân vật Ngai Ngư Tiểu Kỳ trong game có đối tốt với tôi cỡ nào, tôi có tốt với anh ta thế nào đi chăng nữa thì anh ta cũng không phải là Cố Tông Kỳ, cũng chẳng phải là hóa thân của anh ấy, trên màn hình không phải là Cố Tông Kỳ cười tùm tỉm nói với tôi: “Tịch Tịch, thật ngại quá, anh bất cẩn bị gấu xám đánh chết rồi, em mau cứu anh đi”.
Thế là tôi tắt máy trèo lên giường ngủ, nửa đêm đang lơ mơ trong giấc ngủ thì tóc bị quấn vào cái chuông của con búp bê bùa chú, âm thanh trong vắt như nước vang lên, tôi bật dậy.
Khi ấy, tôi chỉ muốn vội vàng nói với Cố Tông Kỳ rằng: “Em thích anh”.






Em thích anh, thích đến nỗi nhìn thấy anh cũng có thể khiến em vui mừng, khiến em tức giận, cảm xúc đó tới nhanh mà đi cũng nhanh. Thích anh nên mọi dáng đứng dáng đi, nụ cười, và cả mùi hương trên cơ thể cũng đều muốn được gần anh.
Nhưng Cố Tông Kỳ, lời bài hát của Vương Phi nói: “Nếu như hình dáng anh biến thành Snoopy, nếu như anh là giả, tư tưởng linh hồn anh ở một cơ thể khác, thì em còn yêu anh nữa không, người dịu dàng như anh có mọc ba đầu sáu tay, em vẫn muốn ôm anh, ngọt ngào”.
Nếu như anh có khuôn mặt của Snoopy[6'>, thân hình của mèo Garfield và tính cách của Cố Tông Kỳ, thì liệu em có thích nữa không?
[6'> “Snoopy” – tên một con chó trong bộ truyện tranhh nhiều tập của Charles M.Schulz được xuất bản ở Mỹ từ năm 1950 đến năm 2000 và vẫn còn tiếp tục.
Thôi được, em sẽ nuôi anh như một con thú cưng vậy.
Nghĩ tới đây tôi liền nhớ tới Cố Tông Kỳ, dạo này tôi điên điên khùng khùng kinh khủng, cái gì cũng có thể liên tưởng với Cố Tông Kỳ, tôi thấy mình sống đến lúc này rồi đúng là có chút bi ai, giống như trái đất, đầu tiên là quay quanh mặt trời rồi mới quay quanh mình.
Hôm đó ngoài trời mưa nhỏ, cảm giác cái lạnh thấm cả vào mặt, tuy không nhìn thấy giọt mưa bay nhưng mặt đất lại ướt thẫm, hòa trộn với màu nước, ánh đèn đường chiếu vào phản chiếu lại hơi ẩm lạnh giá.
Cửa hàng trang trí sắc đỏ rực rỡ, chiếc bình phong hình hoa mẫu đơn đỏ thắm đặt giữa đại sảnh, tượng thần tài đặc trưng của vùng Hồng Kông, Ma Cao đặt ở quầy thu ngân, phía trước đặt đầy nến đỏ, tôi chỉ thấy trước mắt là một màu đỏ như ý cát tường.
Đến cả chiếc áo lông cừu cô thiên kim tiểu thư ấy mặc cũng là màu đỏ, mặt Cố Tông Kỳ cũng hơi ửng đỏ, đoàn người qua lại náo nhiệt, dưới ánh đèn mờ ảo, tôi nhìn gì cũng chẳng thấy chân thực.
Tôi mân mê chiếc điện thoại, không thể gõ tin nhắn tư vấn và thăm dò, tôi là một Dụ Tịch tự ti, tự cười giễu chính mình, tôi sợ bị anh ghét vì tôi bám anh chặt quá, khiến người khác thấy quá phiền phức, không khiế