Tác giả: Sênh Ly
Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015
Lượt xem: 1341313
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1313 lượt.
n đùi cô. Nữ tu liền nói, anh có tin vào Thượng Đế không? Bình thường anh có đọc Kinh không? Người đàn ông gật đầu, nữ tu lại hỏi vậy anh có biết dòng thứ ba trang ba trăm sáu mươi sáu viết gì không? Người đàn ông cảm thấy rất xấu hổ, liền rụt tay lại, về đến nhà liền lôi quyển Kinh ra xem, tìm đến trang ba trăm sáu mươi sáu, đọc hàng thứ ba có viết – Các con chiên, các con hoàn toàn có thể lên trên thêm chút nữa.
Cố Tông Kỳ, xem ra anh là một người rất ngây thơ, anh hoàn toàn có thể tiến lên trên chút nữa cơ mà, nhìn lên trên một chút, không phải là có thể tóm được em sao?
Tôi không nhịn nổi cười phá lên, mãi cho đến khi có âm thanh quen thuộc vang lên sau lưng mới cất nụ cười rực rỡ ấy đi. Điệu cười nhạc thếch của Cao Y Thần khiến tôi lạnh run: “Dụ Tịch, em đang nhìn gì thế? Tới khoa anh làm gì vậy?”.
“Em ngắm trai đẹp, không phải có câu “đăng xa viễn vọng” (lên cao nhìn xa) sao, muốn nhìn trai đẹp thì phải leo lên một tầng nữa rồi”[7'>.
[7'> Bài thơ Đăng quán tước lâu của Vương Chí Hoán có câu: Dục cùng thiên lý mục / Cánh thướng nhân tằng lâu – Muốn trông xa nghìn dặm / Bước lên một tầng lầu.
Anh ta đứng cạnh tôi cũng tò mò ngó ra ngoài xem, tôi phát hiện ra Cố Tông Kỳ đã không đứng đấy nữa rồi, thở phào nhẹ nhõm, anh ta bảo: “Anh không phải là trai đẹp à? Lên khoa anh không phải là ngắm anh đấy chứ?”.
Tôi khinh bỉ nhăn mặt nói: “Trong thang máy có gương đấy, cứ ra ngoài rồi rẽ trái, thứ lỗi vì em không tiễn”.
“Làm sao cơ?”.
“Anh không phải đang tự kiêu à? Người tự kiêu không phải là cần soi gương sao? Em chỉ sợ anh không nhớ đường thôi!”.
Anh ta cười phá lên, đuôi mắt nhăn lại, lúc đó thật sự tôi cũng hơi thấy bị mê hoặc, anh ta bảo: “Dụ Tịch, em thật mồm mép, không cần biết trong lòng em đang nghĩ gì, nhưng bề ngoài luôn tỏ ra là chẳng có chuyện gì hết”.
Tôi thành khẩn nói: “Cám ơn”.
Anh ta cười, hơi nheo mắt lại, hạ thấp giọng xuống: “Nhưng mà anh lại rất tò mò, suy nghĩ trong lòng em rốt cuộc là ai có thể hiểu được?”.
Tôi cười nói: “Có chứ”.
“Ai?”.
Vứt cho anh ta một cái liếc tôi nói: “Lần trước em tới khoa tư vấn tâm lý của học viện mình, ông bác sĩ khùng khùng ấy đảo hai vòng con mắt đậu tương của ông ta rồi bảo em là sáng dậy phải gấp chăn cẩn thận, cô bảo vệ ký túc có đi kiểm tra thì cũng đừng tỏ mặt khó chịu, à phải, em nên ăn cơm rồi hẵng tới, xem ra em có đầy cả một bụng oán giận, thầy không lấy phí của em. Sao em cứ nhìn thầy như thế, hôm đó em chưa kịp ăn cơm đã bị bạn lôi tới cho giáo viên hướng dẫn của cậu ấy làm đối tượng nghiên cứu, cô bảo vệ ký túc đi kiểm tra phòng, nói chăn em gấp không phải hình miếng đậu, mà giống như miếng bánh bị cắn nắt, anh bảo có thần không?”.
“Không phải chứ? Ông thầy nào vậy?”.
Ding ding, tiếng thang máy dừng ở tầng sáu, cửa thang máy chầm chậm mở ra, tôi bước vào giơ tay vẫy vẫy nói với Cao Y Thần: “Tất nhiên là em lừa anh rồi, em đi đây”.
Thế là tôi huênh hoang thoát khỏi chuyên khoa cấy ghép thành công.
Nhìn điện thoại thấy có hai cuộc gọi nhỡ của Cố Tông Kỳ và tin nhắn của Tần Chí Văn: “Tớ ở cổng bệnh viện, cậu ra đi, tớ bắt taxi tới đây”.
Nhìn cái tên kia thấy không thoải mái gì nên tôi dứt khoát tắt điện thoại.
Bước ra khỏi bệnh viện đã nhìn thấy Tần Chí Văn, tôi nhanh chân chạy tới nói: “Ha ha, sớm quá nhỉ, mấy giờ rồi cậu? Còn kịp không?”.
Cậu ấy đẩy tôi vào xe nói: “Chậm lề mề, làm cái gì đấy hả?”.
“Chơi với con rùa trong hồ một lúc”.
Cậu ấy cười đưa cho tôi hộp cơm: “Chưa ăn phải không? Trong hộp là chút điểm tâm thôi, tớ sợ cậu đói”.
Tớ mở ra xem: “Ối chà, ai mời đây, bánh đậu xanh này”.
“Một người bạn nhập ngũ nên mời chúng tớ ăn cơm”.
Bác tài xế lấy hơi nói vẻ rất khoa trương: “Cháu à, ngồi vững nhé, bác lái nhanh đấy, cẩn thận lúc ăn lại bị phanh gấp một cái mắc nghẹn thì không ổn đâu”.
Tôi vội vàng cất hộp cơm đi, nói với Tần Chí Văn: “Muỗi à, tình hình này cậu bảo ta có thể kiện không nhỉ?”.
Cậu ấy cười nói: “Không biết, nếu như cậu bị nghẹn thì cứ thử xem, dẫu sao giờ vẫn gần bệnh viện Đông Hoa, đưa đi cấp cứu vẫn kịp, chỉ sợ lúc đó cậu không tới sân bay nữa thôi”.
Tôi chỉ đành âm thầm ngắm hộp điểm tâm.
Đến sân bay, đổi thẻ lên máy bay xong ngồi đợi trong phòng chờ tôi ăn nốt chỗ điểm tâm, ăn xong chợt nhớ ra một việc: “Tần Chí Văn, sao cậu biết lúc đó tớ ở bệnh viện chứ?”.
Cậu ấy rút giấy ăn ra đưa cho tôi nói: “Cậu đột ngột đòi đi Tây Tạng như thế chắc chắn là vừa giở trò gì mà không thể nói cho người khác biết rồi”.
“Nói là giở trò thì không phải”. Tôi định thần lại rồi nói, “Tớ làm một việc còn vô liêm sỉ hơn nhiều”.
Tần Chí Văn vẫn cười nhìn tôi: “Là việc gì vậy?”.
“Tớ đã cưỡng hôn người ta rồi”.
“Và sau đó tớ bỏ chạy”.
m thanh ồn ã trong đại sảnh phòng chờ máy bay, bức vách thủy tinh phản chiếu sự cô đơn trong bóng đêm, tôi nhìn thấy bóng mình lẫn trong đó. Tôi lại nhớ tới bóng lưng Cố Tông Kỳ và cả đôi môi mềm mại như nước mát của anh nữa.
Trước giờ tôi chưa từng nhớ anh như thế, vì trên người anh đã lưu lại dấu vết của tôi, t