Tác giả: Sênh Ly
Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015
Lượt xem: 1341339
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1339 lượt.
án. Khiến tôi có cảm giác muốn được cùng anh trọn đời không rời xa, nếu như có một phút rời xa thì bầu trời sẽ sụp đổ.
Giọng tôi trầm xuống, cả giọng nói cũng không kiểm soát được, tôi nhìn thấy trong mắt anh nụ cười của tôi, một tôi mạnh mẽ và cả một thời tôi đã từng yêu anh, tôi nói: “Đã từng yêu anh, rất yêu, rất yêu”.
“Anh cũng vậy”.
“Ừ”.
Hai người đối diện nhau, và trong phút chốc, mọi thứ trở nên rõ ràng.
“Thế thì, tạm biệt nhé”.
“Ừ, tạm biệt”.
Đồng Nhược Thiên đã đi rất xa rồi, chắc anh biết, tôi vẫn đứng dõi theo sau bóng anh với nụ cười trên môi, nhưng anh không hề quay đầu lại.
Đang suy nghĩ, tôi bị đập nhẹ một cái vào vai, tôi ngẩng đầu nhìn, đối diện với ánh mắt của Cố Tông Kỳ, tôi nhoẻn miệng: “Không sao đâu, chỉ là nói với anh ấy một vài…”.
Muốn nói tiếp nhưng bị anh cắt ngang: “Anh biết, nên… mới để em đi chứ”.
Anh vỗ nhẹ vào khuôn mặt tôi đang bị gó thổi lạnh ngắt: “Ở ngoài lâu như thế, lạnh không hả?”.
Tôi bỗng nảy ra ý xấu: “Cố Tông Kỳ, em mời anh ăn kem tây nhé?”.
Anh hơi lặng người một lúc, biểu cảm vẫn như lúc bình thường, tay tôi luồn qua eo vào áo anh, chạm được vào lưng anh, da anh thật ấm áp, lại rất mịn màng.
Nhưng anh vội co người lại, “Á” lên một tiếng, lông mày nhíu lại, nhưng không phản kháng gì cả, tôi cười đắc ý: “Thế nào, vẫn là lớp tuyết dày của kem Wall’s đấy, thích không?”.
“Là lớp băng đấy, cái cô bé này, nghịch ngợm quá”.
“Ấm quá”. Tay tôi vẫn áp vào lưng anh, không muốn bỏ ra.
Anh lại ngán ngẩm cười tôi: “Đi thôi, về ký túc tắm nước ấm, em đã đông cứng thế này rồi à”.
Bây giờ, cuối cùng tôi cũng biết thế nào là lợi thế tuyệt vời của diện mạo, con người sinh ra đã không công bằng, diện mạo là khoản đầu tiên.
Cô quản lý ký túc tôi là một bao hắc tử mặt sắt vô tư, tôi ở đây đã hơn năm năm rồi, cũng chưa nhìn thấy cô ấy cho loại động vật đực nào vào trong ký túc nữ ngoài hai đối tượng là ông và bố.
Nhưng vừa rồi lúc Cố Tông Kỳ đợi tôi ngoài cổng, cô lại mỉm cười nói: “Trời lạnh thế này, sao lại để đứng ngoài gió lạnh đợi chứ, lên đi lên đi”.
Tôi giật mình vội kéo Cố Tông Kỳ chạy lên trên.
Khó thấy có một ai đó cũng ở trong ký túc, thấy Cố Tông Kỳ nên đã hơi giật mình, cười rất tươi với tôi: “Ái chà, Dụ Tịch, bạn giấu bạn trai lâu như thế, cuối cùng cũng chịu đưa anh ấy ra ánh nắng rồi hả?”.
Tôi “hi hi” cười gượng, không nói gì, Cố Tông Kỳ ngồi vào chỗ của tôi, tự nhiên lật mấy quyển sách đang để lộn xộn trên bàn, máy tính mở một bên vẫn tải phim hoạt hình.
Dòng nước nóng dội qua người, tôi như thấy hạnh phúc như được sống lại sau cơn hoạn nạn.
Nhưng chỉ một lúc, tôi lại không thấy hạnh phúc nữa, tôi nhớ ra trong đống sách dày cộp đó có quyển Thiên đường đã mất của John Milton, Rừng Nauy của Haruki Murakami, rồi quyển Chùa vàng của Mishima Yukio.
Đều là những tiểu thuyết đen khoác bên ngoài lớp áo văn học nghệ thuật.
Vẫn may là còn không có quyển Kim bình mai, nhưng mà quyển nào cũng có hình ảnh, mà còn có những quyển ông chủ tôi đặc biệt tôn sùng như: Bà Bovary của Gustave Flauberr, Người tình của phu nhân Chatterley của D.H Lawrence.
Đây là đều là kết tinh mỹ học và luân lý của nhân loại.
Hốt hoảng tắm xong bước ra khỏi nhà tắm, vội vã đến trước mặt anh, còn may, anh đang xem tập một Code blue, đoạn cậu trai trẻ đang tiến hành phẫu thuật tách khí quản.
Tôi khe khẽ bước ra sau lưng anh, ôm lấy vai anh, thì thầm vào tai anh: “Người ta đẹp trai hơn anh chứ?”.
“Ừ”.
Tôi xuýt xoa một lúc rồi cười to: “Lúc đó em vừa đọc quyển này vừa tiếc vì đã không học ngành y, nếu không thì bây giờ tốt biết mấy, áo blouse này, được cứu người chữa bệnh này”.
“Học y mệt lắm”.
“Vâng, vâng, nên em nhất định tìm một bác sĩ được rồi’.
Anh nắm chặt tay tôi, mỉm cười: “Em ý, đúng là… tắm xong rồi hả? Mùi gì mà thơm thế?’.
Tôi ngửi lại, chợt nhận ra: “Ồ, là hoa khô đấy, để trong tủ quần áo cho thơm, khoảng mấy ngày em không ở đây nên mùi hoa nồng hơn đấy, để ra ngoài một lúc là mùi cũng bớt đi thôi”.
“Thu dọn xong chưa, xong rồi thì đi thôi”.
“Ừ”.
Về đến bệnh viện đã là mười giờ rồi, tôi không thấy mệt gì cả, lại ngồi xem phim hoạt hình.
Ngoài hành lang thỉnh thoảng lại vọng đến những tiếng bước chân, khiến tôi theo quán tính nhìn ra ngoài, có lúc thấy Cố Tông Kỳ cầm quyển bệnh án đi qua, theo sau là một thực tập sinh.
Có lúc anh lại ghé vào nhìn tôi, mỉm cười với tôi, tôi lại thấy ngọt ngào ấm áp hơn.
Sau đó mệt quá, tôi lại mơ màng đi vào giấc ngủ, thấy có ai đó khẽ nhấc tay tôi lên, cho vào trong chăn, tôi ngẩng đầu lên nhìn thấy tóc mái rũ xuống, tôi gọi một tiếng: “Cố Tông Kỳ…”.
Anh mỉm cười, vậy là tôi lại có một đêm không mơ ngủ.
Ngày thứ hai thực tập sinh đổi ca đến thăm tôi, lúc đó tôi đang xem Code Blue, cô liếc mắt một cái, rít lên tiếng thích thú thiếu chút nữa là nhẩy cẫng lên: “Ôi, anh chàng đẹp trai đó”.
“Phim Nhật Bản, bộ phim về y tế, rất thích hợp xem khi nằm trong viện, chị xem kìa còn có cả anh chàng đẹp trai nữa, đẹp trai hơn thầy Cố của các chị nhỉ?”