Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hóa Ra Anh Vẫn Ở Đây

Hóa Ra Anh Vẫn Ở Đây

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 04:12 22/12/2015

Lượt xem: 1341301

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1301 lượt.

ẳng nói ra được là vị gì. Có điều, cô không phải là người giỏi biểu lộ, nên cũng không nói gì nhiều, chỉ cứ nhìn vào cô em gái đột nhiên mới mọc thêm ra mà mỉm cười.
Sáng sớm ngày mùng Hai, mẹ và dượng từ sớm đã thức dậy chuẩn bị đến nơi đến chốn, thúc cả Tô Vận Cẩm cùng em gái dậy luôn. Tô Vận Cẩm trông thấy mẹ cô vận bộ đồ tươm tất nhất trong tủ quần áo của bà, trên người dượng nghiêm chỉnh bộ com lê mặc hôm làm lễ thành hôn với mẹ, ngoài chút cảm giác buồn cười, trong lòng cô cảm động lắm. Bất kể nghèo hèn hay giàu có, tấm lòng những người làm bố mẹ đều như nhau. Cả nhà căng thẳng sửa soạn một hồi cuối cùng cũng xuất hành, trước khi lên xe, em gái vì nhớ chưa nhớ kỹ những câu cát tường được người lớn dạy để nói lúc gặp bố mẹ Trình Tranh, bị dượng mắng mỏ mấy câu, Tô Vận Cẩm vội vàng khuyên giải. Đợi đến lúc mua bán xong xuôi mấy món đặc sản địa phương làm quà gặp mặt, ngồi xe hơn một tiếng, lúc lên đến tỉnh đã xế trưa, Tô Vận Cẩm không cho Trình Tranh qua nhà đón cô, mà vẫy một chiếc taxi ở gần bến xe đi thẳng tới nhà hàng đã hẹn.
Xe dừng lại trước nhà hàng gia đình Trình Tranh đã đặt, xuống xe xong, Tô Vận Cẩm dò xét một lượt tòa nhà trước mặt cô. Sau khi đi làm, cô cũng trải ít nhiều sự đời, công trình trước mặt cô đây nhìn từ cửa vào tuy không đến nỗi lộng lẫy, thế nhưng đại sảnh rộng rãi khoáng đạt, tuy tọa lạc ở trung tâm thành phố nhưng vẫn giữ riêng vẻ tĩnh lặng giữa đông đúc ồn ào, xe cộ tứ bề cũng thưa thớt ít ỏi, rõ ràng không phải là nhà hàng đối ngoại bình thường, mà là một nơi hội họp riêng tư nhiều hơn.
Trình Tranh đã ra tận cửa đón, trông thấy mẹ và dượng Tô Vận Cẩm liền bước lên chào hỏi chúc mừng. Mẹ và dượng cô vội vã đáp lễ, thấy Trình Tranh đòi xách đỡ đồ trong tay họ, hai người nỡ lòng nào để anh phải vất vả. Tô Vận Cẩm chỉ cười bảo: “Dượng à, để đám trẻ tụi con xách, cũng là nên mà”. Trình Tranh cười hì hì giành lấy, theo chân một người có dáng vẻ là giám đốc ở đây dẫn nhà Tô Vận Cẩm lên phòng ăn thuê riêng ở tầng hai.
Lúc người phục vụ đẩy cửa, mẹ khẽ khàng hỏi Tô Vận Cẩm một câu: “Con gái, trên người mẹ không có chỗ nào không ổn chứ?”. Tô Vận Cẩm không nói gì, chỉ lặng lẽ siết chặt tay mẹ.
Khi họ vào trong, bố mẹ Trình Tranh đã đứng sẵn dậy khỏi chỗ ngồi chờ đón, hai bên hàn huyên một lát mới ai ngồi chỗ nấy. Trong lúc ngồi vào chỗ, dượng cứ một mực đòi Trình Tranh ngồi xuỗng trước rồi mình mới chịu ngồi, Tô Vận Cẩm ở ngay cạnh, Trình Tranh nào dám lẫn lộn thứ bậc, cứ chỉ nhường mãi, tận đến lúc bố anh mở lời đích thân mời dượng ngồi xuống trước, việc này mới xong. Tô Vận Cẩm trong lòng có phần thắc mắc, nhưng chỉ nghĩ là việc dượng khiêm nhường quá mức, nên cũng chẳng nói gì.
Trong lúc mọi người đang nói chuyện phiếm, nhân viên phục vụ đã lần lượt bày các món lên bàn. Bố mẹ Trình Tranh đều ăn vận giản dị, không hề phô trương lộng lẫy, có điều về ăn nói cử chỉ, vẻ nho nhã của người đàn ông cùng với vẻ đoan trang tế nhị của người phụ nữ, tự nó đã toát ra phong thái hơn người, hai vị cũng thể hiện là những vị phụ huynh đời thường, cùng đàm luận chuyện nhà chuyện cửa với hai vị đồng niên rất có khả năng sẽ trở thành thông gia tương lai. Trình Ngạn Sinh tuy hòa nhã thân thiện nhưng khá kiệm lời, khí chất đậm vẻ quyển thư học giả, Chương Tấn Nhân tất bật mời chào, lễ tiết chu toàn còn mẹ và dượng Tô Vận Cẩm thì lại tỏ ra quá lúng túng.
Thức ăn dọn lên đã tươm tất, hai vợ chồng Trình gia nâng ly rượu nhỏ trước mặt, mở lời: “ Đồ ăn ở đây tuy chưa đến mức xuất sắc, thế nhưng nơi chốn thanh khiết khó kiếm, rất để thích hợp để thân bằng cố hữu tụ họp, xin các vị chớ khách sáo xa lạ, trước hết mời cạn một ly này, mừng dịp xuân sang Tết đến, hai gia đình chúng ta lần đầu tiên chính thức gặp mặt”.
Thế là cả mấy người đều nâng ly, trừ cô em gái nhỏ vẫn đang còn đi học, tất cả những người còn lại đều cạn chén. Tô Vận Cẩm với Trình Tranh uống hết rượu trong ly, hai người nhìn nhau mỉm cười. Còn chưa ngồi xuống, dượng Tô Vận Cẩm đã cầm lấy bình rượu, rót thêm một ly cho Trình Ngạn Sinh ngồi ngay bên cạnh. Trình Ngạn Sinh cúi người tỏ ý cảm ơn, dượng lại rót tiếp cho Chương Tấn Nhân, Chương Tấn Nhân khoát tay gọi nhân viên phục vụ, vội vã nói: “Bác khách khí quá”.
Dượng nâng ly lên bảo: “Nào phải tôi khách khí, Viện trưởng Trình, Tổng giám đốc chương, ngàn vạn lời cũng không thể nói hết lòng biết ơn của tôi đối với hai vị đây, chúng tôi cũng không biết nói năng hoa mỹ, chỉ có thể dùng một ly rượu này để cảm tạ tấm lòng chiếu cố của hai vị”.
Đôi đũa trong tay Tô Vận Cẩm khựng lại giữa chừng, cô nghi ngại nhìn dượng và vợ chồng Chương Tấn Nhân nhà cửa Bà Chương khẽ ho một tiếng, khuôn mặt vẫn tươi cười như thường: “Đều là người nhà mình cả, sao phải khách sáo như vậy, Trình Tranh, mời hai bác dùng đồ ăn đi con”. Trình Tranh liếc Tô Vận Cẩm một cái, nhanh nhảu bảo người phục vụ lấy thêm súp cho mẹ và dượng Tô Vận Cẩm, rồi lại tự mình cầm đũa gắp thức ăn cho Tô Vận Cẩm.
Tô Vận Cẩm lờ mờ cảm thấy có cái gì đó không ổn, thế nhưng Trình Ngạn Sinh chuyển ngay chủ đề, hai b