Tác giả: Tân Di Ổ
Ngày cập nhật: 04:12 22/12/2015
Lượt xem: 1341275
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1275 lượt.
chuyến?”, Trình Tranh nói.
Tô Vận Cẩm dò chừng anh, cơ hồ đang phán đoán tình chân thực trong lời của anh.
“Thôi vậy, nếu không tiện thì anh qua đường bắt xe vậy”. Anh thấy cô chẳng hó hé gì, cũng không nài thêm.
“Không sao, lên xe đi”. Giờ cao điểm đến sở làm, bắt xe chẳng dễ dàng gì, Tô Vận Cẩm cũng không muốn mình tỏ ra kém cỏi đến thế.
Trình Tranh mở cửa ngồi vào bên cạnh cô, cô lại ngửi thầy mùi nước thoa sau khi cạo râu quen thuộc thoang thoảng.
“Viện thiết kế các anh chuyển về mạn Thiên Hà từ lúc nào thế?”, cô hỏi
Trình Tranh liếc nhìn cô, cười mỉa mai, “Xem ra mấy năm nay đúng là em chẳng hề để ý gì đến tin tức của anh. Anh đã rời viện thiết kế được 2 năm rồi, bây giờ ra ngoài làm ăn với Chu Tử Dực và một người bạn khác nữa, tự mình kiếm ít công trình về làm. Vừa hay có một công trường ở bên mạn bọn em đấy, hôm nay qua xem thế nào”.
Tô Vận Cẩm không hề thấy ngạc nhiên, chỉ cần là người có tiền, chỉ cần vốn liếng đầy đủ, làm cái gì không được cơ chứ? Cô nhớ ra là ở gần chỗ làm của mình bây giờ đúng là có rất nhiều tòa nhà đang thi công dở, nên cũng không hỏi thêm nữa.
“Em đã ăn sáng chưa? Bây giờ vẫn còn sớm chán so với giờ vào làm, có muốn đi ăn chút gì đó với nhau không?”, Trình Tranh đề nghị.
“Ồ, không cần đâu, em ăn ở nhà rồi. Em quen đến công ty sớm một chút”.
“Thế thì thôi”, Trình Tranh nhún vai. “Anh vẫn nhớ là hồi trước em vẫn sấp sấp ngửa ngửa đến công ty cho kịp giờ làm”.
Tô Vận Cẩm chăm chú nhìn con đường phía trước, lơ đễnh nói: “Đấy là bởi vì lúc ấy anh thích ngủ nướng, em phải chuẩn bị đồ ăn sáng cho bọn mình để anh còn sắp xếp các thứ cần chuẩn bị khi ra khỏi cửa, lại còn phải đợi xe của anh nữa”.
Trình Tranh cười phá lên, “Xem ra, đúng là sau khi rời xa anh em sống ổn hơn ngày xưa đấy nhỉ”.
“Chẳng phải anh cũng thế hay sao?”
Trình Tranh nhìn những nhà cửa công trình san sát trôi về phía sau bên ngoài cửa xe, hồi lâu mới lên tiếng: “Vận Cẩm, đúng là em đã thay đổi thật rồi”.
Anh không thấy được, bàn tay Tô Vận Cẩm ôm trên vô lăng bỗng nhiên siết chặt lại, giọng điệu vẫn lạnh nhạt như cũ, “Bao lâu như thế rồi, ai có thể không thay đổi chứ, người ta luôn phải nhìn về phía trước”.
“Em nói đúng, thay đổi cũng tốt. Tô Vận Cẩm của ngày xưa là một cô ngốc. Ai có thể tưởng tượng được là con người ngày xưa coi tự tôn và kiêu hãnh quan trọng hơn tất thảy, giờ đây lại thông minh đến mức dụ dỗ được cả cấp trên của mình, sự nghiệp thăng tiến vù vù không nói làm gì, đến phu nhân chính hiệu của người ta tìm đến tận cửa, cũng có thể nhẹ tênh mà đuổi thẳng cổ được”.
Một chiếc xe con đằng trước chạy vội tạt như bay qua, Tô Vận Cẩm cố sức quặt vô lăng, hai người trong xe đột ngột bị xô nghiêng dữ dội.
Quả nhiên cô không hề đoán sai, buổi tối hôm ấy anh có mặt ở Tả Ngạn.
“Em nghĩ rằng việc này chẳng liên quan gì đến anh”. Cô cố kìm nén tâm trạng của mình, không hề có ý định giải thích.
“Thực ra cũng không phải hoàn toàn chẳng liên quan gì đến anh, chí ít thì anh cũng muốn biết, cái gọi là nguyên tắc và lòng kiêu hãnh của em có phải là chỉ thích hợp với mỗi mình anh không?”, anh hớn hở nói.
Ai trong tim chẳng có một tòa thương thành
7 rưỡi, Tả Ngạn.
Lúc Tô Vận Cẩm và Lục Lộ đến, Trình Tranh đã có mặt đúng hẹn, anh thay một chiếc áo sơ mi tơ tằm sọc trắng – xám, chiếc quần tây vải len dày kẻ, giản đơn nhưng trau chuốt, cả con người càng toát lên vẻ tuấn tú thanh cao. Ba người ngồi xuống gọi đồ uống xong xuôi, bèn bắt đầu chuyện trò lan man vớ vấn. Tô Vận Cẩm mừng vì có Lục Lộ ở đây, vì phần lớn thời gian chỉ nghe thấy cô nàng cứ một mình khúc khích rỉ rả nói chuyện, sau đó lại tự chọc cho mình cười phá lên, Trình Tranh đôi lúc cũng góp vào vài câu, còn Vận Cẩm về cơ bản chỉ mỉm cười hoặc im lặng, không khí cũng không đến nỗi buồn tẻ lắm.
Đồ ăn vừa dọn lên chưa lâu, Trình Tranh nhận một cuộc điện thoại, lúc quay trở lại thì thần sắc lạ lùng, “Xin lỗi hai người, bạn gái anh mà qua đây, bọn em có ngại không?”.
“Không có gì, hoan nghênh còn chả được nữa là.” Lục Lộ vừa nghe thấy, dường như tinh thần càng phấn chấn, ý chí chiến đấu sục sôi. Tô Vận Cẩm không ừ hữ chi.
Vậy nên Trình Tranh lại cầm điện thoại bước ra ngoài, nói mấy câu, khoảng hơn mười phút sau, anh đích thân xuống nhà một chuyến, đón cô người yêu lên lầu.
Lục Lộ há hốc miệng, hồ hoặc quan sát tình huống ngoài dự liệu này, sau đó cười ha hả, “Không hổ là bạn cùng cấp III nhỉ, hí hí, đến cái này mà cũng nhớ được. Chị Tô, không ăn được tôm thì ăn cá, cá hấp hôm nay cũng ngon lắm”.
Tô Vận Cẩm cười cười với cô, tính hóa giải nỗi sượng sùng vừa xong. Trịnh Hiểu Đồng ngẩn ra nhìn bạn trai. Trình Tranh có lẽ cũng tự cảm thấy có phần quá lố, khẽ ho một tiếng, cúi đầu bảo với Trịnh Hiểu Đồng: “Em thích ăn gì nào? Nếu gắp không tới thì bảo anh nhé”.
Thế nhưng cô nàng Lục Lộ lắm lời trách móc một câu: “Anh giai, anh như thế không được đâu, bạn học cấp III ăn tôm dị ứng anh vẫn nhớ, bạn gái thích ăn gì lại chẳng hay