Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hoa Tâm Tổng Giám Đốc

Hoa Tâm Tổng Giám Đốc

Tác giả: Vân Thanh

Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015

Lượt xem: 1341966

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1966 lượt.

uý giá nhất, còn có một đống đồ trang điểm lớn , mỹ phẩm linh tinh cách loại , tất cả bao lớn bao nhỏ đều để cho hắn xách , ai bảo vừa rồi hắn đòi đi theo nàng , lúc này cực khổ như vậy là hậu quả hắn ko nghe lời
Lôi Dĩnh cầm một bộ quần áo , ở trước gương khoa tay múa chân , lại nhìn nhìn Cung Thần Hạo đang ung dung tựa vào ghế ngồi nghỉ ngơi nhìn nàng . Lôi Dĩnh xoay người có chút hồ nghi , đàn ông ko phải rất ghét hầu phụ nữ đi dạo phố sao? Huống chi nàng còn để cho hắn xách thứ này thứ nọ?? Bên cạnh hắn ko còn tồn tại mấy gói đồ to , vậy gói quần áo của nàng đâu
Vội vàng đi đến trước mặt hắn , nàng hỏi “Đồ của em mua đâu rồi?”
“Anh nhờ Lưu thúc đem chuyển chúng về nhà rồi” Cung Thần Hạo cười cười trả lời , mang theo đống đồ đó thật mệt , ko ngờ sau ba năm ko gặp , bản lĩnh tiêu tiền của cô bé này càng ngày càng mạnh lên rồi
“Sao anh lại để cho Lưu thúc đem đống đồ về , rất nặng a!” Lôi Dĩnh cau mày nói , Lưu thúc nói như thế nào cũng là trưởng bối , sao hắn có thể làm như vậy được?
Cung Thần Hạo rất nhanh đã đẩy người phụ nữ trên người ra, mùi nước hoa gay mũi trên người nàng, khiến hắn rất khó chịu “Tôi ko có lý do gì để gọi điện thoại cho cô, còn nữa , tôi ko hi vọng còn có lần sau”
Âu Mị Nhi đương nhiên biết hắn nghĩ cái gì , hắn đã thay đổi rất nhiều , hắn ko phải là kẻ ko bao giờ cự tuyệt ai sao? Nàng cũng đã cùng ngủ với hắn qua vài lần, nhưng hiện tại………….giương mắt nhìn mọi người xung quanh, lại phát hiện một bóng dáng quen thuộc , a………….thì ra là bởi vì “nàng” (Lôi Dĩnh), điều này khiến cho lòng nàng có chút ghen ghét, nàng nũng nịu nói “Hạo đừng vô tình như vậy mà! Mọi người có nói một đêm chung chăn ngàn năm vợ chồng mà , huống chi chúng ta ko chỉ có 1 lần”
Giọng nói của nàng nghe thật chói tay , “nàng” (Lôi Dĩnh) từng giây từng phút cũng ko muốn ở lại nơi này , ngừng động tác rút quần áo, nàng xoay người đối với Cung Thần Hạo nói “Các người từ từ nói chuyện, tôi đi dạo chỗ khác” Nói xong, ko đợi hắn trả lời, nàng đã đi khỏi cửa hàng
Hắn đúng là chó ko bỏ được phân , nghĩ đến ba năm nay của hắn nhất định là rất dễ chịu! Phụ nữ cũng nhiều như quần áo , tại sao lại cố tình ko muốn buông tha cho nàng , càng nghĩ càng giận , tên đầu lợn kia, tốt nhất nên tự vẫn mà chết đi!
Cung Thần Hạo vốn định đuổi theo nàng , nhưng lại bị Âu Mị Nhi kéo lại , hắn quay đầu mắt lạnh nhìn nàng nói “Buông tay”
Âu Mị Nhi lập tức rung động, buông tay đang giữ chặt hắn ra , trên gương mặt lộ nét tươi cười gượng ép “Hạo, người ta chỉ là muốn anh đi cùng người ta thôi”
“Tôi ko muốn phải nhìn thấy gương mặt này của cô nữa………còn nữa, nếu cô ấy hiểu lầm cái gì, thì cô phải tự mình gánh vác lấy hậu quả” Lạnh giọng nói xong, hắn xoay người rời đi , nữ nhân chết tiệt này, sớm ko hiện, trễ ko hiện, bây giơ lại hiện ra, lại còn cố tình xuất hiện phía sau, công sức hắn vất vả thu lại khoảng cách với nàng đã mất trắng, hiện tại còn làm cho nàng hiểu lầm sâu sắc
Âu Mị Nhi nắm chặt hai tay, bên cạnh mọi người khúc khích cười, khiến nàng càng cảm thấy tức giận, đều là do con đàn bà kia, vốn muốn làm cho ả bẽ mặt , nhưng ko ngờ người cuối cùng bị giễu cợt lại chính là nàng , vốn định dùng thủ đoạn để được ngồi vào chiếc ghế Cung thị thiếu phu nhân dưới 1 người trên vạn người , nhưng ko ngờ ả đàn bà biến mất 3 năm kia, nay lại xuất hiện, xem ra nàng phải hành động mới được
Đảo mắt, giận dữ trừng mắt nhìn người bán hàng trong cửa hàng một cái, lắc mông, nàng tao nhã rời đi , nàng biết nàng nên làm gì để trở thành người phụ nữ có tư cách ở cạnh hắn
——— —————— —————— —————— —————— ————
Lôi Dĩnh đi ra khỏi trung tâm mua sắm , điện thoại lại ko ngừng vang lên, nhưng mà nàng ko muốn tiếp , bởi vì nàng biết là hắn gọi , cho nên nàng lại càng ko muốn tiếp . Lúc này nàng ko muốn nghe giọng nói của hắn, như vậy sẽ làm nàng thêm tức giận
Tay vẫy vẫy một chiếc xe taxi , vừa định mở cửa đi vào, lại đột ngột bị người đẩy ra , Lôi Dĩnh nhìn người kia đem đồ đạc bảo vào chỗ ngồi phía sau liền kêu lên “Này, đây là xe tôi gọi” Có biết lịch sự là gì hay ko a? Dù làm thế nào cũng phải có trước có sau chứ!
“Tôi nó ra thì dài dòng lắm, trước hết tặng chuyến xe này cho tôi đi, cảm ơn!” Cô gái nói, lại có ý muốn lên xe
Lôi Dĩnh một tay giữ chặt nàng “Tiểu thư, nếu chiếc xe này là của tôi gọi lại thì xin mời cô xuống xe” Dựa vào cái gì mà nàng phải nhường chỗ , nàng hiện tại rất tức giận , đang lo ko có chỗ trút giận đây
“Đã nói với cô rồi , tôi nói ra rất dài dòng , tặng chuyến xe này cho tôi cũng có sao đâu? Cái cô này………..”
“Tiểu Nhân?” Lôi Dĩnh ngạc nhiên kêu lên, trời ạ! Vốn nàng còn định tìm thời gian để hẹn nàng nói chuyện , ko ngờ tới hôm nay lại chạm mặt ở cái tình huống độc đáo này
Người kia cũng mở to đôi mắt đẹp nhìn nàng, lòng tràn đầy kinh ngạc “Ngươi………ngươi………..tiểu Dĩnh………” nàng có chút ko tin được , kẻ tự dưng biến mất 3 năm trước lại đang đứng trước mặt nàng
Tô Khải Nhân ôm cổ nàng, nhịn ko được rơi nước mắt, nàng vừa gạt nước mắt vừa mắng “Oa………….xú nha đầu này , ngươi còn


pacman, rainbows, and roller s