Tác giả: Vân Thanh
Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015
Lượt xem: 1341964
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1964 lượt.
gì? Tôi như bây giờ cũng là nhờ cô ban tặng, em gái tốt ạ” Vừa nói, nàng vừa đóng lại hộp trang điểm, xoay người đối mặt với Lôi Dĩnh
bởi vì nàng? Là vì chuyện của công ty sao ? Ko, chuyện đó ko liên quan đến nàng
“Chị bây giờ sống có tốt ko?” Lôi Dĩnh ko thể tỏ ra lạnh lùng, nhịn ko được liền hỏi
“Tốt……dĩ nhiên rất tốt! làm sao có thể ko tốt được?” Giọng nói Lôi Tiệp Nhi tràn đầy vẻ giễu cợt
“Vậy thì tốt rồi, ko có việc gì, em đi trước” Lôi Dĩnh cúi đầu, ko chú ý đến nét mặt của nàng khi thốt ra chữ “tốt” này , vậy thì được rồi, nàng cũng ko cần phải lo lắng nữa
Lôi Tiệp Nhi nhìn bóng lưng nàng rời đi, hai tay nắm chặt , nó vẫn ko cảm thấy hối hận, ngược lại còn nhẹ nhàng rời đi như vậy sao? Tại sao nó có thể nhẫn tâm như vậy? Hận thù , một lần nữa lại dâng cao
____________________________
“Sao vậy?” Cung Thần Hạo hỏi Lôi Dĩnh đang ngồi xuống, sắc mặt của nàng hình như có chút kì quái
“A! Ko có…….ko có chuyện gì” Lôi Dĩnh lấy lại tinh thần nói, nàng đang suy nghĩ đến chuyện vừa rồi, Lôi Tiệp Nhi có thể ăn cơm ở nơi này cũng đủ để nói lên cuộc sống của nàng rất tốt, bởi vì một bữa tối ở đây có giá rất cao
“Ko có chuyện gì thì tốt rồi” Cung Thần Hạo nói
“Chúng ta cạn một ly đi” Tiêu Ngự Phi cầm ly rượu lên nói
Lôi Tử Huyên cũng cầm ly nước trái cây của mình lên cười hì hì “Cạn ly…..cạn ly này……….”
Bốn người họ đều bị nhóc con làm cho buồn cười , rối rít cầm lấy ly rượu cạn vào cái cốc của tiểu Huyên Huyên
Cung Thần Hạo đặt ly rượu xuống, giương mắt nhìn Tiêu Ngự Phi hỏi “Các người tính khi nào kết hông?”
“Đang xem lịch , vẫn chưa định được ngày, nhưng chắc cũng nhanh thôi” Tiêu Ngự Phi cười nói
“Chúc mừng ngươi!” Lôi Dĩnh hướng Bạch Kỳ Vân nói, nàng chinh phục thành công, nàng cảm thấy cũng vui lây
“Cảm ơn!” Bạch Kỳ Vân cúi đầu, gương mặt khẽ ửng hồng
“Mẹ! Kết hôn là cái gì?” Lôi Tử Huyên phát huy tinh thần học hỏi, ngẩng đầu nhìn Lôi Dĩnh
“Ách……cái này, đợi khi con lớn lên sẽ biết” Lôi Dĩnh cúi đầu nhìn nó dịu dàng nói
“A!” Lôi Tử Huyên cúi đầu, tiếp tục thưởng thữa bữa ăn, chuyện của người lớn thật phiền phức nha
Bữa trưa này thật sự rất vui vẻ, họ nói chuyện với nhau rất nhiều, lâu lâu còn được một tiểu bảo bối chọc cười, đợi cho Ngự Phi ca và tiểu Vân tỷ định được ngày tổ chức hôn lễ, tiểu Huyên Huyên cũng sẽ được làm hoa đồng rồi (*Hoa đồng: 2 đứa trả rãi hoa cho cô dâu & chú rể trong ngày cưới)
Dù là thế nào, bọn họ có thể bước trên thảm đỏ hôn nhân, nàng cũng rất vui mừng, nàng còn đưa lên lời chúc phúc chân thành tha thiết nhất, hai người nhất định phải hạnh phúc, thật hạnh phúc!
Pháp, Paris, Minh gia
Tống Trân tức giận nhìn chằm chằm vẻ mặt bình tĩnh của Minh Thiên Mạch nói “Mạch nhi, con có biết mình đang nói cái gì hay ko?”
Úc Tiểu Nhi vẻ mặt kinh ngạc đến trắng xanh , ngã ngồi trên ghế salon
“Con biết mình đang nói cái gì, ngay từ lúc bắt đầu con đã biểu lộ rõ lập trường của mình, cho nên chuyện hôn lễ ba mẹ đã đính ước, con không thể nào tham gia” Minh Thiên Mạch nhìn Tống Trân dùng giọng nói chân thành nói
“Cũng là bởi vì người đàn bà kia? Nên con mới ko cùng Tiểu Nhi đính hôn, mẹ ko đồng ý , con phải cùng nó đính hôn” Tống Trân trầm giọng nói
“Tiểu Nhi, con yên tâm, vị trí con dâu Minh gia là của con, bất kì người phụ nữ nào cũng đừng hòng chen chân vào, Mạch nhi chỉ là một lúc hồ đồ, chờ nó nghĩ thông suốt, nó sẽ biết ai là người thích hợp nhất với mình “Tống Trân vỗ nhè nhẹ bờ vai vì khóc mà run run của nnag2
Úc Tiểu Nhi gật đầu, hi vọng mọi chuyện sẽ như lời bác gái nói, nhưng có 1 số việc, ko phải cứ chờ đợi là có thể được như ý nguyện
Lúc này Minh Thiên Mạch đã mang theo một cái va ly bước từ cầu thang xuống . Tống Trân giương mắt nhìn hắn hỏi
“Con muốn đi đâu?Xuất ngoại sao?”
Ông già kia đâu có nói là công ty sắp xếp cho Thiên Mạch xuất ngoại chứ?
“Con muốn đi ra nước ngoài 1 chuyến” Minh Thiên Mạch ko giải thích nhiều
“Đi tìm người đàn bà kia!” Tống Trân nhìn hắn nói, ko có nghi vấn , chỉ có khẳng định, chuyện này nàng cũng ko khó nghĩ
Minh Thiên Mạch nhìn đồng hồ nơi cổ tay, đã đến giờ rồi, khoảng cách từ nơi này đến phi trường cũng mất khoảng nửa tiếng đồng hồ đi dường, cho nên đi lúc này là vừa , hắn giương mắt nhìn mẹ nói “Mẹ nếu đã biết vậy thì con cũng ko cần phải nói nhiều”
“Ko được đi!” Tống Trân nói
“Con đã đặt trước vé máy bay rồi, con sẽ nhanh chóng trở về” Vừa nói hắn vừa hướng Tống Trân hơi khom lưng, rồi nhất va ly đi cề phía cửa
“Ta ko cho phép ngươi đi, ngươi có nghe hay ko?” Tống Trân tức giận kêu lên, dùng sức cầm lấy ly cà phê trên bàn trà đập xuống mặt đất, chi nghe thấy một tiếng “xoảng” vang lên, ly cà phê kia đã lẫy lừng hi sinh
Minh Thiên Mạch ko có vì thế mà dùng bước , hắn lựa chọn ko quay đầu nhìn mẹ , mở cửa , hắn ko quay đầu lại bỏ đi
Tống Trân tức giận đến ngã ngồi trên ghế salon , thân thể khẽ rung động , có thể thấy rằng nàng bị chọc tức cũng ko nhẹ, con trai của nàng sau