80s toys - Atari. I still have

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hoa Tâm Tổng Giám Đốc

Hoa Tâm Tổng Giám Đốc

Tác giả: Vân Thanh

Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015

Lượt xem: 1342194

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2194 lượt.

h"
Lôi Dĩnh nghe được hét của nó, lòng "thịch" một tiếng, không cần trùng hợp như vậy chứ? Hắn cũng đến chỗ này? Không thể tin được, nàng ngẩng đầu lên nhìn, khi thấy trước mặt đi đến hai, thì nàng lại có cảm giác bị bắt gian tại giường
ngay khi tiểu Huyên Huyên lên tiếng kêu người,Cung Thần Hạo đã chú ý đến hai người phía trước, hơn nữa hai người họ còn rất thân mật ở chung với nhau, khiến hắn ko tự chủ nhíu mày, vậy mà "hắn" bảo sẽ ko buông tay sao? Nhìn hắn hiện tại nhàn hạ ở bên phụ nữ khác đến khu vui chơi như vậy, Cung Thần Hạo thật hoài nghi tình yêu của hắn
"Ba Mạch.... ......" Đây là giọng nói của tiểu Huyên Huyên, chẳng lẽ Dĩnh và tiểu Huyên Huyên cũng đến, theo bản năng, hắn nghiêng đầu nhìn qua, tiểu Huyên Huyên đang hướng hắn vẫy tay nhỏ bé, mà nó lại đang được Cung Thần Hạo ôm trong lòng, tiểu Dĩnh lộ ra nét mặt tràn ngập kinh ngạc, xem ra nàng rất bất ngờ khi gặp hắn ở tình huống này
"Thiên Mạch ca, chúng ta đi chơi đi" Khi Úc Tiêm Nhi thấy Lôi Dĩnh, cánh tay nàng kéo hắn càng dùng sức hơn, Thiên Mạch ca là của nàng, nàng sẽ ko để ai cướp đi
Minh Thiên Mạch căn bản không để ý đến lời của nàng, thẳng bước đi đến chỗ tiểu Huyên Huyên, giờ phút này lòng hắn quặn đau, cả ánh mắt né tránh của Lôi Dĩnh, lại thật sâu khắc vào lòng hắn đau đớn, nếu sự thật giống như Dương đã nói, nàng sẽ chọn Cung Thần Hạo để ở chung thì, không.... ....... hắn sẽ ko cho phép sự tình này xảy ra, nhất quyết ko cho phép
"Thật là đúng dịp nha, không ngờ tới, ở chỗ này cũng có thể gặp ngài Minh đây" Cung Thần Hạo nhìn hắn dừng bước lại, đón đầu mở miệng nói, tay phải tự nhiên khoác lên vai Lôi Dĩnh, chứng tỏ quyền sở hữu, mà Lôi Dĩnh cũng ko phản kháng, bởi vì nàng bây giờ vẫn còn đang chìm đắm trong suy nghĩ
"Đúng vậy! Tôi cũng cảm thấy rất đúng dịp" Minh Thiên Mạch mặc dù treo móc nụ cười nhàn nhạt trên khuôn mặt, nhưng tim hắn đang rỉ máu, tại sao nàng ko cự tuyệt cái ôm của Hạo
Thấy một màn như vậy, Úc Tiêm Nhi rất vui, người đàn ông trước mắt này hẳn là chồng trước của Lôi Dĩnh đi! Quả là một người khôi ngô , thật khó hiểu tại sao người phụ nữ này lại muốn ly hôn với người đàn ông rất có sức quyến rũ này, đã vậy còn chạy tới giành Minh Thiên Mạch của nàng
"Ba Mạch, tiểu Huyên Huyên rất nhớ ba nha! Ba có nhớ tiểu Huyên Huyên ko?" Lôi Tử Huyên híp mắt to, cười hì hì hỏi Minh Thiên Mạch, nó mở vòng tay nhỏ bé, muốn ôm Minh Thiên Mạch
"Đương nhiên là có nhớ tiểu Huyên Huyên nha, ba Mạch mỗi ngày đều nhớ con đây!" Minh Thiên Mạch đưa tay muốn ôm tiểu Huyên Huyên, nhưng mà cánh tay trái lại bị Úc Tiêm Nhi dùng sức kéo, hắn nghiêng đầu nói với nàng "Tiêm Nhi, buông tay ra"
"Không buông" Úc Tiêm Nhi nói cứng, nàng ko buông, buông hắn để hắn chạy đến bên cạnh con ả kia sao
"Không biết vị tiểu thư này là?" Cung Thần Hạo có ý dò hỏi Úc Tiêm Nhi
Lôi Dĩnh nghe được câu hỏi của hắn, phục hồi tinh thần, lúc này mới để ý tới người phụ nữ bên cạnh Minh Thiên Mạch , hơn nữa còn là một người rất quen? Trong đầu cẩn thận lượt qua , mới nghĩ ra, cô gái xinh đẹp , đáng yêu này chính là con dâu "tiêu chuẩn" mà Minh phu nhân đã chọn lựa trong bữa tiệc kia, nhìn nàng kéo tay Minh Thiên Mạch, Lôi Dĩnh lại có chút nhẹ nhõm, nhưng mà nàng vẫn chưa điều tra kỹ việc này, thì lại bị người cắt đứt
"Tôi là vị hôn thê của anh ấy" Úc Tiêm Nhi ở ngoài sáng trả lời trước khi Minh Thiên Mạch mở lời, nói xong vẫn ko quên cho Lôi Dĩnh 1 ánh mắt khiêu khích
"A........ra là vị hôn thê!" Cung Thần Hạo cố ý lặp lại 3 chữ này, người đàn ông này cũng là một kẻ hoa tâm, vậy thì hắn càng ko có lý do để buông tay
"Ba, ko phải ba nói muốn đi mã thiên luân sao?" Lôi Tử Huyên nghe không hiểu chuyện người lớn, chỉ cảm thấy chuyện của họ thật nhàm chán, nó muốn ngồi "mã thiên luân" thôi
"Đúng vậy! 3 người muốn đến mã thiên luân sao? Vậy 3 người đi đi, tôi và Minh Thiên Mạch muốn chơi vòng quay ngựa gỗ" Úc Tiêm Nhi như cũ vẫn treo móc nụ cười tươi, chơi đi, chơi đi, không gặp nhau là tốt nhất!
"Vậy chúc hai người vui vẻ, tôi và bà xã đi trước" Cung Thần Hạo cũng không muốn nấn ná ở đây thêm, một tay ôm lấy Lôi Dĩnh, một tay ẵm tiểu Huyên Huyên lướt qua hai người đi về phía trước
Lôi Tử Huyên nghiêng đầu nhìn sang chỗ khác, hướng về phía Minh Thiên Mạch kêu lên "Ba Mạch, tiểu Huyên Huyên đi trước đây, nhớ phải nhớ tiểu Huyên Huyên nha!" Kêu xong nó lại nằm trên vai Cung Thần Hạo, ánh mắt ngó nghiêng xung quanh
Lôi Dĩnh từ đầu đến cuối không mở miệng nói lấy một câu, bởi vì nàng ko biết nên nói gì, cũng ko biết phải làm gì để đối mặt hắn, cho nên nàng lựa chọn im lặng, lúc lướt qua hắn , nàng vẫn ko nhịn được nhìn hắn một lần, tổn thương tràn ngập trong mắt hắn, nàng lại một lần nữa tổn thương hắn, nhưng chuyện này ko phải là điều nàng muốn
Úc Tiêm Nhi nhìn bóng người đi xa, nụ cười sâu không ít "Thiên Mạch ca, chúng ta đến vòng xoay ngựa gỗ đi" Nói xong, liền kéo tay Minh Thiên Mạch, cũng ko chú ý đến vẻ mặt u buồn của hắn
Nàng cứ như vậy lướt qua hắn, ko nói tiếng nào, Minh Thiên Mạch ngồi trên ngựa gỗ, cặ