Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hoa Tâm Tổng Giám Đốc

Hoa Tâm Tổng Giám Đốc

Tác giả: Vân Thanh

Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015

Lượt xem: 1341879

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1879 lượt.

lau nước mắt trên mặt, nàng nói "Em thua, thua tình yêu của anh giành cho cô ấy"
Minh Thiên Mạch ko trả lời, xách hành lý bước ra cửa, hiện tại hắn ko cần dư thừa ngôn ngữ, nàng hiểu rõ thì tốt rồi, như vậy hắn có thể buông tay, làm chuyện hắn muốn làm
Nàng thua trước hắn, chứ ko thua trước người phụ nữa kia, đi theo hắn ra khỏi phòng, một lần đóng cửa lại, chỗ ở này ở ko bao lâu, nhưng nàng rất thích, mặc dù là nhà ở của đàn ông, nhưng lại rất sạch sẽ, trang hoàng bên trong cũng rất có phong cách, mà quan trọng hơn là rất yên tĩnh
"Thiên Mạch ca, em thua anh nha, ko phải là thua người phụ nữ kia, nếu như có một ngày anh buông tha cho tình yêu giành cho cô ấy , xin nhớ kỹ, vẫn còn có em, em sẽ chờ anh một năm, một năm trôi qua, em sẽ ko đợi thêm nữa, còn nữa, đừng quá mức cưỡng cầu, sẽ bị tổn thương, mà dù là anh hay là cô ấy ,tổn thương như vậy có đáng giá ko ? " Úc Tiêm Nhi nhìn lại Minh Thiên Mạch ở phía sau mình đang đặt hành lý xuống, nói
Tổn thương?
Minh Thiên Mạch ngừng lại một chút, lại tiếp tục động tác tay, cho dù có bị tởn thương hắn cũng ko tiếc, đóng hòm xe phía sau lại, hắn nói với nàng "Lên xe đi! Hiện tại hai giờ rưỡi rồi" Nói xong , liền xoay người lướt qua sườn xe, bước vào chỗ ngồi của tài xế, ngồi lên
Úc Tiêm Nhi ko thấy hắn trả lời, cũng trực tiếp lên, nàng biết hắn đang trốn tránh, nhưng hiện tại trốn được, sau này thì sao?Trước sau gì cũng phải đối mặt, nhàn nhạt cười lắc đầu một cái, nếu đã quyết định buông tay, nàng ko nên so đo quá nhiều, nàng vừa suy nghĩ vừa đi lên vài bước, mở cửa xe ra, ngồi lên
______________________
"Đi vào!" Âu Mị Nhi cầm súng lụng áp sát vào Lôi Dĩnh
Lôi Dĩnh hai chân phát run , chống đỡ cơ thể run rẩy bước vào ngôi biệt thự nhỏ trong rừng , nàng lớn như vậy, nhưng đây là lần đầu tiên thấy súng, cũng là lần đầu tiên thấy cảnh giết người
Lôi Tiệp Nhi đi theo phía sau nàng, chỉ Âu Mị Nhi dùng sức đá một cái vào Lôi Dĩnh phía trước , một giây tiếp theo, thân thể nàng nghiêng về phía trước , "bịch" một tiếng ngã nhào trên sàn . Lôi Tiệp Nhi chỉ nhíu mày nhìn, ko có một lời dư thừa nào
Âu Mị Nhi đi lên trước giẫm lên lưng Lôi Dĩnh , ngồi xổm người , lấy tay nắm lấy tóc Lôi Dĩnh, cười vô cùng mê hoặc , nói " Ngã một cái, có thoải mái ko? Chậc... chậc.... khóe miệng cũng chảy máu rồi, té như vậy thật ko lịch sự" Vừa nói sức lực nơi chân cũng tăng lên
Đau, thật đau! Lôi Dĩnh dùng sức cắn môi, ko để cho mình kêu thành tiếng , nàng ko quan tâm môi bị cắn đến bật máu vẫn cố nén đau , nếu lên tiếng kêu đau, chỉ làm Âu Mị Nhi thêm đắc ý
"Quả là một cô gái kiên cường, xem ra cô ko đau phải ko?" Âu Mị Nhi dời chân , thu súng lục lại , đưa tay nắm lấy tóc Lôi Dĩnh, để nàng nhìn chằm chằm vào mắt mình "Thế nào? Chưa đau sao?"
Lôi Dĩnh cảm giác da đầu mình như đang bị róc ra, lưng đau, mặt cũng đau, cả đầu cũng đau, đau đến mức khiến nàng gần như mất đi cảm giác, nhưng Lôi Dĩnh vẫn nhịn được, nhìn chằm chằm vào người phụ nữ gần như "biến thái" này, cô ta ghi hận chỉ vì một chuyện nhỏ xíu, hơn nữa còn làm ra những chuyện phạm pháp, thật đúng là đồ ngốc, trong lòng nghĩ như vậy , Lôi Dĩnh cảm thấy bớt đau hơn một chút
"Chát" Một tiếng, tay trái Âu Mị Nhi vung lên má Lôi Dĩnh, khuôn mặt của Lôi Dĩnh nhất thời đỏ lên "Ánh mắt của cô quả thật làm cho người ta chán ghét" Vừa nói, tay phải nới lỏng ra, sau đó vỗ tay một cái, đứng thắng người, đúa cợt nhìn người trên mặt đất
Đầu , lại một lần nữa đụng vào sàn nhà, Lôi Dĩnh nghĩ thầm, nhất định là u một cục lớn rồi
Âu Mị Nhi xoay người nói với Lôi Tiệp Nhi "Hôm nay tôi chơi đã đủ, cô muốn làm thế nào thì làm, hiện tại tôi ngủ bù một chút" Ngáp một cái, nàng xoay người đi ra khỏi cửa
Lôi Dĩnh chậm rãi ngồi dậy từ trên mặt đất , lui về phía sau, dựa vào tường, như vậy sẽ cảm thấy thoải mái hơn một chút, có điều cảm giác đau trên người, đang lan tràn khắp nơi trong cơ thể khiến chân mày của nàng nhíu lại càng sâu hơn
Lôi Tiệp Nhi thấy nàng như vậy, tim cũng co lại một chút , nhưng sau đó bị nàng gạt đi, nàng ko thể yếu đuối trong lúc này, tất cả mọi chuyện đều do nó tự làm tự chịu, đi về phía trước mấy bước, nhìn qua một hồi , nàng nói thêm "Rõ ràng rất đau, còn cố gắng chịu đựng, ko ngờ đến ý chí của cô lại mạnh như vậy"
Lôi Dĩnh ko nhìn nàng, chậm rãi nói "Bộ dạng này của tôi, ko phải là cái cô muốn thấy sao?"
"Đúng vậy! Nhìn thấy cô như vậy, tâm trạng hiện tại của tôi rất tốt, thật ko rõ, tại sao Cung Thần Hạo lại đi yêu cô" Lôi Tiệp Nhi cười nói
Lôi Dĩnh ngước mắt nhìn nàng nói "Yêu là yêu, có nhiều việc có lúc rất khó hiểu, tựa như tôi ko hiểu,tại sao cô lại đối xử với tôi như vậy"
Lôi Tiệp Nhi ngồi xổm xuống, nhìn thẳng vào nàng, lạnh lùng nói "Ko hiểu sao? Bởi vì tôi hận cô, hận ko được giết chết cô ngay lúc này"
Lôi Dĩnh mở to hai mắt nhìn nàng, toàn thần Lôi Tiệp Nhi phát ra hận ý nồng nặc, nhưng nàng căn bản ko hiểu tại sao Lôi Tiệp Nhi lại hận mình
Lôi Tiệp Nhi nhìn đôi mắt tràn đầy nghi vấn của nàng, nói tiếp "Bởi vì cô, cho nên ba mới phá sản, bởi vì


XtGem Forum catalog