Tác giả: Vân Thanh
Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015
Lượt xem: 1341871
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1871 lượt.
ên chu cái miệng nhỏ, ngọt ngào nói
"A.... .... thật ngoan, mẹ sẽ ăn hết trơn luôn" Lôi Dĩnh cười với nó, sầu não trong lòng mặc dù ko phải đi, nhưng nhiều người quan tâm nàng như vậy, nàng làm sao có thể ích kỉ đây!
"Bác Cung, dì Cung, con qua phòng bệnh khác thăm một người bạn, lát nữa sẽ trở về" Tiêu Ngự Phi thấy Lôi Dĩnh đang ăn cháo, nói
"Ừ, đi đi!" Tề Hân đứng bên cạnh mở miệng đáp
Cánh tay cầm chén cháo của Lôi Dĩnh khẽ ngừng lại , nhưng nàng ko ngẩng đầu , ba mẹ đều biết, là nàng đang lo cho Thiên Mạch, hơn nữa Ngự Phi cũng có nói, lát nữa sẽ trở về, đợi cho ba mẹ đi xong, nàng sẽ hỏi hắn
"Tiểu Vân, em ở đây với tiểu Dĩnh, anh đi rồi quay về" Tiêu Ngự Phi cười nói với Bạch Kì Vân , nói xong buông tay Bạch Kì Vân , sãi bước ra khỏi phòng bệnh
Mấy phút sau, Lôi Dĩnh ăn sạch chén cháo, Liễu Tình nhận lấy chén không , hỏi "Còn muốn ăn nữa ko, trong bình còn"
"Mẹ, ko cần con ăn no rồi, một lát nữa còn phải uống canh của tiểu Nhân" Lôi Dĩnh từ chối, hiện tại nàng đã no bảy phần, nếu còn ăn thêm một chén nữa, vậy thì canh của tiểu Nhân nàng sẽ quản ko nổi
"Được rồi, nếu đói bụng thì phải ăn thêm đó" Liễu Tình cũng ko cưỡng ép nàng ăn
"Mẹ thật giỏi nha! Tiểu Huyên Huyên hưởng cho mẹ một cái hôn gió....." Vừa nói tay nhỏ vừa che miệng, sau đó trong nháy mắt mở ra, miệng nhỏ thổi một cái
"Tiểu Huyên Huyên đúng là trái vui vẻ" Cung Tề Hân cười nói, có nó ở nhà, ko náo nhiệt ko được
"Ông nội, tiểu Huyên Huyên muốn ăn kẹo!" Lôi Tử Huyện chạy chậm đến dưới chân Cung Tề Hân, sau đó vòng ở chân hắn, ngước đầu nhỏ nói
Cung Tề Hân cúi xuống ôm lấy nó, cười "Được, tiểu Huyên Huyên muốn ăn bao nhiêu cũng ko thành vấn đề"
"Oa! Ông nội đối xử với tiểu Huyên Huyên thật tốt nha ... ...... tiểu Huyên Huyên rất yêu ông.... ......." Lôi Tử Huyên nghẹ được sẽ có nhiều kẹo ăn, nó vui vẻ chu miệng nhỏ , hôn thật mạnh lên mặt Cung Tề Hân
"Tiểu Huyên Huyên ko thương bà nội sao?" Liễu Tình xoay người nhìn tiểu Huyên Huyên có chút buồn bã nói
"Tiểu Huyên Huyên cũng rất yêu bà nội ... ..... rất yêu nha!! Tiểu Huyên Huyên cũng yêu mẹ, yêu ba, yêu ông cố, còn có ba nuôi, mẹ nuôi, ba Mạch, tiểu Huyên Huyên cũng yêu luôn!" Lôi Tử Huyên đếm đầu ngón tay khi điểm danh từng cái tên
"Bà nội cũng yêu tiểu Huyên Huyên!" Liễu Tình vừa nói vừa tiến lên, hôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn của nó một cái
Bạch Kì Vân đứng trước giường bệnh ko nói xen vào, chỉ lẳng lặng nhìn cười , cái miệng nhỏ nhắn của con bé này càng lúc càng ngọt , ko biết đứa con sau này của nàng có thể đáng yêu như thế hay ko, suy nghĩ, tay ko tự chủ đặt lên bụng , nơi này , một tiểu bảo bối đang hình thành, là con của nàng và hắn
Lôi Dĩnh nhìn thấy cảnh này, trên mặt chị tiểu Vân là nụ cười tràn đầy hạnh phúc, có cả tình thương của mẹ tản mát quanh người, cho nên nàng xác định, chị tiểu Vân đã mang thay, Lôi Dĩnh cười cười, xem ra anh Ngự Phi phải sắp xếp trước hôn sự rồi
Nghiêng đầu nhìn về phía ba mẹ, nàng dịu dàng nói "Ba mẹ, hai người mang tiểu Huyên Huyên trở về đi thôi, không khí ở bệnh viện ko tốt"
Liễu Tình suy nghĩ một chút, cũng gật đầu nói "Ừ , vậy mẹ và ba con mang tiểu Huyên Huyên về trước, ngày mai sẽ trở lại thăm con"
"Mẹ, ko cần mà! Trong bệnh viện có y tá, hơn nữa Hạo cũng sẽ chăm sóc con, hai người đến đây cũng rất mệt mỏi, đợi con xuất viện về , hai người đến đón con là được" Lôi Dĩnh ko muốn làm phiền đến họ
"Bà xã, nghe tiểu Dĩnh đi" Cung Tề Hân mở miệng nói
"Vậy cũng được! Xuất viện nhớ về thăm nhà vài ngày, mẹ giúp con bồi bổ" Liễu Tình nhìn Lôi Dĩnh nói
"Dạ, tiểu Huyên Huyên đi theo ông bà nội về nhà, nhớ phải nghe lời nha!" Lôi Dĩnh dặn dò con
"Me ko muốn cùng quay về với tiểu Huyên Huyên sao?" Lôi Tử Huyên có chút mất mác, cái miệng nhỏ chu lên thật cao
"Mẹ còn phải ở chỗ này vài ngày , đợi khi mẹ khỏe lại, mẹ sẽ về với tiểu Huyên Huyên có được hay ko?" Lôi Dĩnh dịu dàng nói
Lôi Tử Huyên tụt xuống người Cung Tề Hân, đi đến trước giường bệnh, đưa ngón út tay phải ra nói "Mẹ và tiểu Huyên Huyên ngoắc tay, nhanh trở về với tiểu Huyên Huyên nha!"
Lôi Dĩnh đưa tay móc lấy tay nhỏ bé của nó "Mẹ và tiểu Huyên Huyên ngoắc tay"
"Ngoắc ngoắc này! Mẹ phải nhanh khỏe nha! tiểu Huyên Huyên sẽ nghe lời" Lôi Tử Huyên híp mắt nói
"Thật ngoan.... ......." Lôi Dĩnh giơ tay vuốt ve đầu nhỏ của nó
"tiểu Huyên Huyên , bây giờ cùng ông đi mua kẹo nha?" Cung Tề Hân mở miệng dụ dỗ
"Dạ được! Tiểu Huyên Huyên muốn ăn sô cô la , muốn ăn kẹo alps" Lôi Tử Huyên xoay người chạy trở về Cung Tề Hân nói
"Được, ông mua cho tiểu Huyên Huyên ăn" Cung Tề Hân ôm lấy nó nói
"Vậy tiểu Dĩnh , mẹ và ba con đi trước, con nghỉ ngơi cho tốt" Liễu Tình dặn dò
"Dạ biết mẹ" Lôi Dĩnh gật đầu lên tiếng
"Mẹ nuôi, tiểu Huyên Huyên đi đây, nhớ phải nhớ tiểu Huyên Huyên nha" Lôi Tử Huyên nhìn Bạch Kì Vân ngon ngọt nói
"Ừ, mẹ nuôi sẽ nhớ tiểu Huyên Huyên, bác trai bác gái, 2 người đi thong thả" Bạch Kì Vân lễ phép nói
Lôi Dĩnh nhìn họ ra khỏi phòng bệnh, mới đem tầm mắt quay về Bạch Kì Vân, mở miệng