Tác giả: Vân Thanh
Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015
Lượt xem: 1341868
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1868 lượt.
tay là ly nước trái cây, cùng một bó hoa tươi
"Nghĩ cái gì?" Cung Thần Hạo đặt ly nước xuống, cầm bó hoa tươi cắm vào bình hoa, dịu dàng hỏi
"Nghĩ đến.... ......tương lai của em.... ......." Lôi Dĩnh chậm rãi nói, ánh mắt vẫn như cũ nhìn ngoài cửa sổ, không quay đầu lại nhìn hắn
Cung Thần Hạo thầm thở dài, đã sớm biết nàng sau khi tỉnh lại quá mức bình tĩnh, không náo loạn, không gào thét, còn mỉm cười kiên cường, hắn biết nàng rất quan tâm đến đứa bé đó , hắn cũng cẩn thận không nhắc qua chuyện cũ
Chỉ cần nàng không gặp chuyện gì là tốt rồi, có thể xem hắn là kẻ máu lạnh đi! ngay cả con của mình, cũng không quá thương tâm, mà có chẳng qua, là may mắn, may mắn vì Lôi Dĩnh vẫn còn sống sờ sờ trước mặt mình
"Thật là trùng hợp, anh cũng nghĩ về tương lai giống em!" Cung Thần Hạo mỉm cười đi vòng qua một bên, chặn tầm mắt của nàng
"A?" Nàng nhàn nhạt đáp một tiếng, ko phản ứng nhiều
"A? Chỉ là a thôi sao? em không tò mò?" Cung Thần Hạo nâng mày
"Anh muốn nói thì nói đi!"
"Được, nếu em muốn anh nói, anh sẽ nói" Cung Thần Hạo cố ý nói như vậy, sau đó lấy ra một chiếc nhẫn kim cương, trực tiếp đeo vào tay nàng
"Cái này?" Bị ánh sáng của chiếc nhẫn làm đau mắt, Lôi Dĩnh rốt cuộc cũng có phản ứng, đây là chiếc nhẫn lúc nàng bỏ đi đã để lại, hiện giờ nó lại trở về vị trí ngón áp út của mình
"Vốn định chờ đến ngày cuối cùng của ba tháng sẽ đeo nó vào tay em, đồng thời cũng mang em vào thế giới của anh, nhưng mà hiện tại, em lại ở trong bệnh viện, làm cho mọi tình huống "romantic" anh tưởng tượng đều rối loạn. Sau khi trải qua chuyện này, anh càng thêm chắc chắn em là người giữ vị trí quan trọng trong tim anh, anh yêu em" Cung Thần Hạo nắm tay nàng, thâm tình nói
Cặp mắt Lôi Dĩnh ngân ngấn nước, trong mắt hắn là vô hạn thâm tình khiến nàng càng thêm chắc chắn mọi lời nói của hắn đều xuất phát từ đáy lòng "Nhưng mà.... .... Thiên Mạch? Thiên Mạch phải làm sao bây giờ?" Nghĩ đến người đàn ông đã vì nàng đỡ đạn, nước mắt càng không thể kềm chế chảy xuống, lúc này làm sao nàng có thể đắm chìm trong hạnh phúc đây?
"Anh biết em không bỏ được hắn, hắn làm tất cả mọi chuyện cũng vì em, anh đều nhìn thấy tất, một người đàn ông thâm tình như vậy, thật khiến anh rất bội phục, nhưng mà giới hạn là giới hạn, đối với hắn, anh sẽ không nhường bước" Cung Thần Hạo từng câu từng chữ nói rất rõ
"Hạo.... ......."
"Có đói bụng hay không? Anh sẽ gọi "Vận Viên" đem một ít điểm tâm đến" Cung Thần Hạo hỏi
Lôi Dĩnh gật đầu một cái, nói "Hơi đói, nhưng mà cháo mẹ mang đến em chưa ăn hết, còn có canh gà của Khải Nhân cũng chưa uống , không cần phải gọi điểm tâm phiền phức như vậy"
"Vậy để anh mang mấy thứ này đi hâm nóng"
"Anh ăn chưa?"
"Tới giờ anh tùy tiện ăn một chút cũng được"
"A"
_________________________
Chín giờ rưỡi tối, Lôi Dĩnh vất vả lắm mới khuyên Cung Thần Hạo về nhà, nàng lúc này đang mơ hồ nhìn trần nhà, có lẽ hôm nay đã ngủ quá nhiều, cho nên hiện tại một chút cảm giác buồn ngủ cũng không có, đột ngột nghe thấy tiếng mở cửa, nàng nhanh chóng nhắm mắt lại
Minh Thiên Mạch cố sức tiến đến giường bệnh Lôi Dĩnh, giương mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, bởi vì gió thổi, mà lá cây khẽ run, lại nghiêng đầu nhìn sang cô gái nằm trên giường đang cau mày, là cô gái mà hắn ngày đêm mong nhớ
Nàng nghe được tiếng bước chân hắn đến bên giường bệnh, nhẹ nhàng vuốt tóc nàng, khẽ hôn một cái lên tóc nàng, sau đó ngồi xuống mép giường, hiện tại, thời điểm này, ngoại trừ hắn ra, sẽ ko còn ai đến
Gian phòng trầm mặc, hắn vẫn lặng lặng nhìn nàng
Tại sao hắn phải ngồi ở chỗ này? Hắn không cần thiết phải làm vậy! Nàng không muốn hắn làm vậy, loại hành động không nghĩ cho bản thân của hắn càng làm nàng thêm chua xót
Một tiếng nghẹn ngào không kềm được thoát ra khỏi miệng, người bên cạnh lập tức kinh động, hắn thật nhanh đứng dậy, động đến vết thương, một cảm giác đau đớn, khiến hắn không tự chủ cau mày
"Tiểu Dĩnh" Minh Thiên Mạch thấp giọng kêu, nghiêng thân, nhìn thấy nàng nhắm mắt, nước mắt vẫn chảy "Tiểu Dĩnh! Sao rồi? Vết thương đau sao?" Hắn sốt ruột, lo lắng hỏi, tay lại dịu dàng chuyển đầu nàng đối mặt với hắn
Nàng không nhìn hắn, chẳng qua chỉ nhắm hai mắt, chua xót bộc phát trong lòng
"Trời ạ, tiểu Dĩnh, em đừng khóc, anh gọi bác sĩ, em nhịn một chút" Hắn vội vàng rung chuông gọi người
"Đừng" Lôi Dĩnh cản hắn "Đừng gọi bác sĩ, em không sao" Nàng nói, rõ ràng hắn cũng là bệnh nhân, tại sao còn cậy mạnh đến thăm nàng
Minh Thiên Mạch thở phào nhẹ nhõm đang muốn nói gì, lại bị nàng cướp lời
"Thiên Mạch, em có thể cầu xin anh một chuyện được không?" Lôi Dĩnh vẫn như cũ nhắm hai mắt , giọng nói nghẹn ngào, không cần đối xử dịu dàng với nàng như vậy, vì như vậy sẽ khiến nàng xấu hổ vô cùng
"Em nói đi, em biết anh sẽ đáp ứng mọi yêu cầu của em mà" Minh Thiên Mạch dịu dàng giúp nàng lau đi nước mắt
"Đừng.... ......đừng đối xử với em tốt như vậy nữa" Lôi Dĩnh bỏ qua câu đầu, tránh đụng chạm vết thương lòng của hắn, nàng cần thời gian để suy nghĩ một chút, bước