Tác giả: Vân Thanh
Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015
Lượt xem: 1341880
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1880 lượt.
nói chuyện, tiện đà mỉm cười “Còn ngươi? Hình như ngươi ko bị triệu chứng thai nghén”
“Ko có bị, vẫn ăn ngon ngủ ngon, hơn nữa lại lòi ra thêm một vú em đáng ghét, hắn đúng là rất phiền, phiền đến nỗi khiến cho ta quên đau” Tô Khãi Nhân tươi cười nói
Người hầu bàn mang lên phần cơm trưa của nàng cùng tra hoa hồng, sau khi nhẹ giọng cảm ơn, chờ cho người hầu bàn đi, nàng mới tiếp tục nói: ” Đó là bởi vì hắn thương ngươi, ngươi cũng đừng ở trong phúc mà ko biết phúc, nếu về sau ta cùng hắn có thể giống các ngươi, ta sẽ cám ơn trời đất”
Tô Khải Nhân cười cười “Nhắc đến hắn mới nhớ…..” Nàng nhanh nhẹn xem xét, liếc mắt Lôi Dĩnh một cái ” Sau khi kết hôn, hắn đối xử với ngươi như thế nào?”
Lôi Dĩnh trên mặt hiện lên một tia ngọt ngào “Ách…….hắn đối với ta tốt lắm
“Ha…..xem ra sau khi kết hôn, ngươi đúng là thật sự hạnh phúc nha!” Tô Khải Nhân vì nàng cũng cảm thấy vui vẻ, ít ra thì đây cũng là một cái khởi đầu tốt, nàng nhíu mày nhìn Lôi Dĩnh hỏi ” Các ngươi….có hay ko…..a!!Ngươi hắn là biết ta muốn nói cái gì đi??”
Lôi Dĩnh ko ngờ nàng lại hỏi đến cái vấn đề mẫn cảm này, mặc lập tức liền đỏ bừng “Tiểu Nhân , ngươi………..”
“Ngươi ko cần trả lời, nhìn dáng vẻ của ngươi cũng biết là có” Tô Khải Nhân cười to
“Ngươi nên chú ý đến hình tượng”
“A……….tốt lắm. ko cười, ta đây ko phải là vui thay cho ngươi sao!!”
“Ngươi hẹn ta ra đây cũng chỉ vì cái này??” Lôi Dĩnh vừa ăn vừa hỏi
“Chỉ là muốn xác định xem ngươi sống có được ko, lại lâu như vậy ko gặp ngươi, nên muốn hẹn ngươi ra để thấy mặt thôi” Tô Khải Nhân nói
“Thật là bái phục ngươi! Ngươi ra ngoài có báo với ông xã ko?”
“Đương nhiên là có, bằng ko làm sao hắn có thể đồng ý cho ta bước ra khỏi cửa” Hắn hiện đối với nàng ko biết có bao nhiêu nghiêm, một ngày ít nhất phải gọi đến cho hắn 20 cuộc điện thoại, khiến nàng phiền gần chết
“Tốt lắm, mau ăn đi! Lát nữa ta còn quay về công ty!” Lôi Dĩnh nói
“Chông ngươi có tiền như vậy, ngươi còn đi làm làm gì? Sợ hắn ko nuôi nổi ngươi sao?”
“Ko muốn ỷ lại hắn, hơn nữa ta đối với công việc hiện tại cảm thấy rất hài lòng” Lôi Dĩnh trả lời
“Thực ta ko hiểu ngươi nghỉ như thế nào” Tô Khải Nhân than thở nói
“Ngươi ko biết đó thôi! Ta đây nếu đã hình thành thói quen, sẽ rất khó thay đổi, cho nên, bắt ta nhàn nhã ở nhà , ko làm việc gì, chỉ nhận một chức vụ phu nhân, ta ko làm được” Lôi Dĩnh trêu đùa
“Tùy ngươi, ngươi thích là được” Tô Khải Nhân cũng ko nói gì thêm, tiếp tục ăn
Phù…rốt cuộc cũng đã đem công việc hôm nay làm xong hết: Vươn tay qua đỉnh đầu , nàng ưỡn người một cái thật to cho đỡ mỏi
“Nha đầu, xong việc rồi?”
Lôi Dĩnh đột nhiên bị hỏi một câu nhất thời giật mình, gương mặt lộ vẻ sợ hãi nhìn về hướng của người đang dựa vào tường
Đẩy gọng kính trên sóng mũi, nàng mới vỗ ngực kêu lên “Anh dúng là hù chết người a!” Ko có việc gì lại đứng ngay bên cạnh mà cả một tiếng động cũng ko có
“Nhìn em làm việc chăm chú như vậy, anh làm sao có thể quấy rầy em!” Nam nhân lơ đễnh nói, đứng dậy hướng nàng đi tới
Cầm lấy túi xách trên ghế dựa, nàng lại nhìn lên bàn làm việc xem có để quên cái gì ko
“Đồng” Nam nhân nhìn về hướng người phía trước, kêu lên
“Dương, Tiểu Dĩnh. khiến 2 người chờ lâu, tôi phải đi xử lý một ít văn kiện quan trọng, cho nên làm lỡ thời gian” Thủy Diệc Đồng thẳng tắp đi tới, khuôn mặt hơi nhún nhường nói
“Em cũng vừa làm xong việc, nếu nói chờ, thì chỉ có mình Dương” Lôi Dĩnh trêu đùa
“Nha đầu kia….mỗi lần đều đem anh ra vui đùa” Ngũ Dương nói
“Ai kêu anh lần nào cũng gọi em là nha đầu” Lôi DĨnh hướng hắn nhíu mày
“A…..tốt lắm, đói bụng chứ, đi thôi!” Thủy Diệc Đồng cười nói
“Ừ” Cầm túi xách trên tay, nhưng trong lòng, Lôi Dĩnh luôn cảm giác đã có chuyện gì mình quên làm, nhưng nàng lại nghĩ ko ra đó là chuyện gì. có lẽ là do nàng đã nghĩ nhiều, lắc lắc đầu, nàng cao hứng chạy ra giữa hai người
Chạy vào chính giữa bọn họ, sau đó, hai tay lại giơ ra ” Ha…..em thật hạnh phúc a! Đi ra ngoài như vầy, em chắc chắn sẽ bị ánh mắt hâm mộ , đố kị của người giết chết mất”
Ngũ Dương , hai mươi tám tuổi, cao một mét tám, mặc một bộ y phục mày trắng nhàn nhã, mái tóc đen nồng đậm, mày rậm tinh tế, cái mũi thẳng thắn hoàn mỹ, bờ môi mỏng manh, hơn nữa hắn gần đây lại là gương mặt mới trong giới người mẫu, ko chỉ có được quyền tiêu thụ toàn bộ sản phẩm làm đẹp của thế giới, mà còn phá lệ cùng hơn mười công ty lớn chuyên sản xuất sản phẩm làm đẹp quan hệ hợp tác, tổng công của hắn ở Anh quốc, mà T thị bên này lại chính là chi nhánh của công ty
“Lát nữa muốn ăn gì?” Thủy Diệc đồng cười hỏi
“Ách…em muốn ăn lẫu” Lôi Dĩnh cao hứng nói
“Trời nóng ăn lẫu rất dễ sinh nhiệt, đổi cái khác đi” Ngũ Dương nói
“Như vậy a! Chúng ta đi ăn cơm Pháp cũng được, còn chuyện hóa đơn sẽ do nhóm các anh phụ trách, em chỉ phụ trách ăn thôi!” Lôi Dĩnh tỏ rõ lập trường của nàng
“Đã biết, tiểu nha đầu, tại sao em ko phụ trách hóa đơn?” Ngũ Dương cười nói
“Ai kêu tiền lương