Tác giả: Vân Thanh
Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015
Lượt xem: 1341959
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1959 lượt.
có sức sống hơn
Lôi Dĩnh đánh thẻ chấm công khi giờ làm chỉ còn 1 phút là bắt đầu, may quá, còn những 1 phút, tuy rằng toàn bộ tiền thưởng tháng này đều đã sớm ko còn, nhưng hôm nay là ngày đầu tiên nàng đi làm sau dịp nghĩ lễ, nên nàng muốn đi làm đúng giờ
“Đến muộn?” Nhìn Lôi Dĩnh ngồi xuống, Tiểu Mễ bên cạnh xoay người hỏi
“A……vẫn còn 1 phút” Lôi Dĩnh cười nói
“Ngươi đây tội gì phải đi làm, có được ông chông nhiều tiền như vậy mà” Lúc này, phía trước Cao Tuyết cũng hợp thời chen vào nói
Kỳ thật chuyện nàng kết hôn, lúc Cung Thần Hạo đưa nàng về nhà , các nàng đã toàn bộ biết hết, cho nên nàng cũng ko còn chỗ che giấu, lại bị các nàng đòi tặng bánh kẹo cưới, nàng cũng đã làm tặng, lâu lâu bị trêu chọc như vậy, nàng cũng đã quen
“Đúng vậy a! Nếu là ta a…..ta đã an vị làm phu nhân ở nhà” Tiểu Mễ cũng phụ họa
“Ách………..tiểu nữ tử ta là mệnh lao lực, ko muốn ngồi yên” Lôi Dĩnh cũng ko thèm chú ý lời của các nàng, chỉ cười trêu ghẹo nói
“Xí………nói thật, ông xã nhà ngươi có biệt danh hoa tâm đại thiếu gia, ngươi chịu được sao?” Cao Tuyết tò mò hỏi, nàng thật sự ko hiểu, tại sao Lôi Dĩnh nói kết hôn liền kết hôn, nàng thật nhìn ko ro, hơn nữa nàng cũng đã là đồng nghiệp 2 năm của Lôi Dĩnh, nàng cũng biết Lôi Dĩnh là loại người càng đơn giản càng tốt
Nụ cười trên mặt Lôi Dĩnh có chút cứng lại, nàng ko nói tiếp, nàng có chịu được ko? Đáp án phải chăng đã có sẵn
“Tiểu Tuyết, văn kiện của ngươi ko phải vẫn chưa đánh xong sao?” Tiểu Mễ chú ý đến vẻ mặt ngượng nghịu của Lôi DĨnh, Cao Tuyết này, sao lại hỏi cái vấn đề này
“Ta…………”
“Nhanh chút, cấp trên ko phải đang chờ sao?” Tiểu Mễ rất nhanh cắt lời nàng, hướng nàng nhíu mày, đẩy ghế dựa của nàng 1 chút, còn mình cũng trở lại vị trí làm việc
Cao Tuyết gặp Tiểu Mễ liếc mắt, coi như cũng hiểu mình ko nên hỏi tiếp, quay đầu nhìn mắt Lôi Dĩnh có chút ngượng ngùng, cũng ko hề nói thêm gì, vùi đầu làm việc
Lôi Dĩnh cười cười, hai kẻ kia đúng là dở hơi, thở ra 1 hơi, nàng cũng bắt đầu làm việc, nghỉ một tuần xong, công việc của nàng đã sớm chồng chất, xem ra hôm nay lại tăng ca, thừa dịp vi tính đang khởi động, Lôi Dĩnh cầm lấy ly nước trên bàn, hướng ra quầy trà mà đi
“A!Tiểu Dĩnh, em đến đi làm” Mới từ thang máy đi ra, Thủy Diệc Đồng nhìn theo Lôi Dĩnh ra khỏi quầy trà cười nói, 1 tuần ko gặp, có vẻ nàng gầy đi
“Đồng, ừ!” Lôi Dĩnh hướng hắn tươi cười
“Giữa trưa cùng nhau ăn cơm đi” Thủy Diệc Đồng cưng chiều nói
“Được” Lôi Dĩnh gật đầu
“Vậy em đi làm đi, giữa trưa anh đến chỗ này tìm em” Thủy Diệc Đồng vỗ vỗ đầu Lôi Dĩnh, cái thói quen này hắn vẫn ko sửa, chung quy hắn vẫn thích vỗ vỗ đầu nàng, nếu ko thì vuốt vuốt tóc nàng
“Ừ” Lôi Dĩnh cười xoay ngươi đi, hắn vĩnh viễn vẫn là 1 đại ca ca của nàng, cưng chiều nàng
Cung Thần Hạo vào buổi sáng rất sớm đã tỉnh lại vì bị điện thoại đánh thức, hắn sáng nay vẫn còn một cuộc họp phải mở. Thật lâu nhìn Lôi Dĩnh, hắn mới đứng dậy, tận lực đem tiếng động giảm xuống mức thấp nhất, sợ đánh thức nàng trong lúc ngủ mơ màng
Sau đó hắn lấy ra một cái va ly nhỏ, thu xếp bỏ vào vali một bộ quần áo sạch, hôm nay sau khi cuộc họp kết thúc, hắn phải ra nước ngoài 1 chuyến, điện thoại vừa rồi chính là của Phương Tử Kiệt gọi đến, chi nhánh bên Mỹ đang xuất hiện ít vấn đề
Sau khi ở trước mặt Lôi Dĩnh gửi lại 1 cái hôn, hắn mới dắt theo valy rời phòng ngủ, trước khi ra cửa hắn còn để là một tờ giấy nhỏ trên bàn, nói lại hắn sẽ đi công tác vài ngày, muốn nàng phải biết chăm sóc mình thật tốt
Reng…………………
Cung Thần Hạo một tay đè nút nói chuyện xuống, hỏi “Chuyện gì?”
“Tổng giám đốc, vé máy bay đã được đặt xong, mười một giờ sáng sẽ bay” Lâm thư ký nói
“Ừ” Cung Thần Hạo đơn giản nói, liền cúp máy
Cuộc họp đã hoàn tất, hắn hiện tại đang xử lý một ít văn kiện trên bàn, giương mắt nhìn đồng hồ, đã gần 9 giờ, nàng hắn là phải rời giường rồi chứ?? Hắn buông công việc trong tay ra, cầm lấy điện thoại, đè dãy số quen thuộc xuống, nhưng lại ko có người bắt máy
Nàng sao ko bắt máy?? Hay lại đi làm quên mang di động?
Cung Thần Hạo buông điện thoại, nâng tay dụi dụi mũi,nàng hẳn là có xem tờ giấy hắn để lại đi
Giữa trưa
“Đi thôi! Thủy Diệc Đồng đi tới trước mặt Lôi Dĩnh
Lôi Dĩnh ngồi trước máy tính, ngẩng đầu “Chờ em 1 chút, em đem mấy thứ này lưu lại” Nói xong , nàng lại cúi đầu đem đống văn kiện xử lý thật tốt, phân loại lưu trữ. Trong văn phòng mọi người đều đi hết , cũng chỉ còn lại 2 người
“Thuê được một nhân viên có trách nhiệm như vậy, đúng là phúc khí của anh” Thủy Diệc Đồng tựa vào chiếc bàn đối diện Lôi Dĩnh cười nói
“Anh giờ mới biết a!! Có phải muốn lo lắng cho tiền công của em rồi ko?” Lôi Dĩnh đáp lại lời hắn, nhưng ko ngẩng đầu
“Em lúc tức giận đều nói như vậy” Thủy Diệc Đồng đối với cá tính của nàng đều hiểu rõ như lòng bàn tay
“Em muốn ăn” Bước vào thang máy, Lôi Dĩnh nói
“Đi, em muốn ăn gì thì chúng ta ăn cái đó” Thủy Diệc Đồng sảng khoái nói
“anh nói nha?” Lôi Dĩn