Tác giả: Vân Thanh
Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015
Lượt xem: 1341996
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1996 lượt.
thất nghiệp, về phần những nhân viên thừa ko sản xuất , em cũng ko cần thay bọn họ khổ sở , trong thương trường “người thích ứng nhanh sẽ tồn tại, kẻ ko thích ứng bị đào thải” là chuyện thường tình nhìn mãi cũng quen, em ko cần phí phạm lòng thương cảm của mình.Hay là em muốn trách anh thấy chết ko cứu, ko lấy tiền đi giúp đỡ họ?” Ở trong thương trường kịch liệt lăn lộn qua nhiều năm, hắn đã sớm quen với chuyện cá lớn nuốt cá bé
Nàng ngừng lại 1 chút, lắc lắc đầu. Trong lòng đã sớm quyết định sẽ ko dây dưa gì với những người trong nhà, nhưng nàng vẫn có chút chán ngán thế sự vô thường
“Em hẳn là đã suy nghĩ quá nhiều” Tiêu Ngự Phi nói, cô bé lương thiện này, chỉ biết lo lắng cho người khác
“Em biết” Lôi DĨnh cười nói, tâm tình cũng thoái mái một chút, buông, nàng nên sớm buông ra thì hơn
“Anh đã thấy tin trên báo, chúc mừng em” Tiêu Ngự Phi nói ra câu này, tim cũng có chút đau nhói, tuy rằng hắn đã muốn buông tay, nhưng cảm tình là thứ ko phải nói muốn thu hồi là có thể thu hồi toàn bộ
Chúc mừng? Đáng giá chúc mừng sao? Trong long tuy thắc mắc, nhưng nàng vẫn mở miệng nói “Cảm ơn”
“Thiên Mạch là 1 người đàn ông tốt, hắn sẽ khiến em hạnh phúc” Qua vài năm tiếp xúc, hắn rất hiểu con người Thiên Mạch, cho nên hắn cam nguyện bỏ cuộc, so với những hi sinh của Thiên Mạch, hi sinh của hắn chỉ là hát cát nhỏ bé ko đáng kể
“Em biết, nhưng mà………….đối với anh ấy thật ko bằng, hơn nữa có vẻ mẹ anh ấy lại ko thích em” Lôi Dĩnh có thể cảm nhận được điều đó trong bữa tiệc, tuy rằng mẹ hắn luôn tỏ ra tươi cười, nhưng nụ cười kia ko phải xuất phát từ tấm lòng
“Trong tình yêu ko có công bằng, chỉ có yêu hay ko yêu, hôn nhân là chuyện của em và hắn, mẹ hắn nghĩ thế nào em ko cần để ý tới” Tiêu Ngự Phi nói
“Nhưng mà, nàng dù sao cũng là mẹ của Thiên Mạch, em ko muốn vì em mà mẹ con anh ấy bất đồng” Lôi Dinh thật ko muốn như vậy
“Chuyện này cứ giao cho hắn xử lý, em ko cần suy nghĩ nhiều, đúng rồi, tiểu Huyên Huyên đâu?” Tiêu Ngự Phi chuyển đổi đề tài hỏi
“Đã ngủ, hôm nay mang nó đi dạo phố cả ngày, về nhà đã mệt muốn chết rồi” Lôi Dĩnh xoay người ngắm nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn nói
“Định nói với nó một câu chúc ngủ ngon, em nói như vậy thì coi như xong” Tiêu Ngự Phi cười nói
“A…………tiểu Vân còn ở dưới lầu, lát nữa anh có đến đón nàng ko?” Lôi Dĩnh cười hỏi
“Ko cần, nàng vừa gọi điện thoại nói, đêm nay sẽ ở đó” Tiêu Ngự Phi nói
“A, đã biết, anh cũng nghỉ ngơi sớm 1 chút, đừng làm việc qua muộn” Lôi Dĩnh nói
“Vậy em nghỉ ngơi đi, anh làm xong phần giấy tờ này sẽ đi nghỉ” Tiêu Ngự Phi nói
“Được ngủ ngon”
“Ừ, ngủ ngon”
Lôi Dĩnh treo máy, giương mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, cảnh quan bên ngoài một màu tối đen khiến nàng ko nhìn thấu, thật giống với lòng nàng lúc này, không biết mấy năm nay,bọn họ sống như thế nào ?
Trong trà lâu, như thường lệ, một đóa hoa hồng đỏ chói mắt đập vào mắt nàng
“Dĩnh tỷ, buổi sáng tốt lành” Tiểu Ái trong quầy bar cười nói
“Dĩnh tỷ, chị thật hạnh phúc nha, mỗi ngày đều có người đưa hoa đến” Tiểu Ái hâm mộ nói
Lôi Dĩnh vẫn ko đáp trả, chỉ nhìn vào bó hoa mà ngẩn người, một tuần nay, đóa hoa kia ko ngày nào là ko đem đến, mỗi lần đều mang đến 99 đóa hồng (Rin: hè hè….ý nghĩ của 99 bông hồng là :…e…hèm….tình yêu của anh giành cho em ko bao giờ phai nhạt) , hơn nữa bó hoa đều được gói kỹ trông rất đẹp , hoa cũng thuộc loại tươi nhất, nàng đoán rằng, kẻ có thể bạo tay bỏ tiền mua đóa hoa đắt tiền này cho nàng, ngoại trừ hắn, thì ko thể có người nào khác
“Dĩnh tỷ, em giúp chị đổi hoa trong bình” Tiểu Ái mỉm cười xong, liền đưa tay lấy bình hoa đặt ở quầy bar lại, đem hoa cũ trong bình toàn bô lấy ra hết
Oa………………
Một tiếng khóc cắt ngang những lời muốn nói của cô Susan, nàng vừa ngẩng đầu, đã thấy Cung Thần Hạo nhanh như gió chạy đến đám trẻ, giây tiếp theo , đã thấy hắn đang ôm 1 cô bé con đi về phía văn phòng
Mà Zoe ở bên cạnh cũng chăm chăm nhìn cái cảnh này, hảo cảm trong lòng cũng gia tăng, thầy Cung thật thích trẻ con, lại là người hiền lành, nếu mà nàng lấy được hắn thì thật hạnh phúc, hơn nữa hắn lại đẹp trai như vậy, nghĩ cách nào thì hắn cũng đều là sự lựa chọn tốt nhất
“Tiểu Huyên Huyên đừng khóc nha………….” Cung Thần Hạo đang cố gắng học tập cách thức ở chung với con mình, đây cũng chính là nguyên nhân hắn muốn làm việc ở đây, nhìn vẻ mặt đầy nước mắt của Lôi Tử Huyên, Cung Thần Hạo có chút đau lòng ko nói thành lời
“Ô…………” Lôi Tử Huyên co người hướng vào lòng hắn cọ cọ, mùi hương trên người thầy Cung thật dễ chịu nha! Hơn nữa ngoại trừ ba Mạch và ba nuôi , thì hắn cũng là người đối với nàng tốt nhất……………
“Nói cho thầy biết, con bị té ra sao? Hay có người bạn nhỏ nào đã xô con?” Cung Thần Hạo lo lắng hỏi, hai tay đem đứa bé trong lòng kéo ra duy trì một ít khoảng cách
Lôi Tử Huyên ngước đầu, mỉm cười nhìn hắn, vẻ mặt lo lắng của hắn, với đứa trẻ nhỏ tuổi như nàng, thì căn bản là ko hiểu chuyện
Cung Thần Hạo nhìn nụ cười ngọt ngào của nàng, mới bi