Tác giả: Tào Đình
Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015
Lượt xem: 1341195
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1195 lượt.
yêu duy nhất và mãi mãi của anh.
Giờ này thì Phi Diệp đã yêu Tường Vân chân thành. Trong đời chàng chỉ có một người mẹ, người mẹ ấy yêu thương chàng nhưng xa chàng từ nhỏ và đời chàng không có một người thân thứ hai ngoài người mẹ đó nên chàng gần Tường Vân lúc đầu là lợi dụng nhưng bây giờ chàng yêu Tường Vân say đắm vì tình yêu của nàng dành cho chàng bao la quá.
Tường Vân ngước nhìn chàng, càng nhìn vào cặp mắt đen láy tình tứ đó nàng càng tin chàng không thể là một kẻ bất lương. Tường Vân cứ nhìn chàng và sẽ lắc đầu nói một mình:
- Không, không thể nào anh là tên cướp kia, không thể nào anh lại đi làm những chuyện đó.
Phi Diệp nghe rõ những lời thì thầm ấy và chàng hiểu, nhưng làm bộ hỏi:
- Sao.. em nói gì vậy?
Tường Vân áp má vào ngực người tình:
- Không... anh à... em yêu anh, tin anh... chị Tường Linh đã lầm, anh của em không thể nào làm chuyện trái lương tâm được.
Phi Diệp nghĩ đến ba nạn nhân của mình, toàn là những tên gian thương vào vai cắt cổ giàu trên xương máu lương dân mà chàng đã điều tra rất kỹ, nên mỉm cười:
- Đúng em ạ, anh không bao giờ làm chuyện gì trái với lương tâm. Phi Diệp nghiêm mặt lại, chàng mang vẻ ưu tư:
- Em à, em có hiểu nếu má anh đến nhà em mà phải mang sự bẽ bàng về thì làm sao không?
Tường Vân nghĩ miên man rùng mình:
- Em hiểu... nếu như vậy thì mẹ anh tự ái, nổi giận và duyên chúng ta sẽ bẽ bàng.. Nhưng mà anh đừng lo không ai có thể ngăn cản em lấy anh, dù cho phải bỏ tất cả để theo anh đến bất cứ góc biển chân trời nào em cũng đi. Phi Diệp sung sướng:
- Vậy thì anh cũng cho em tất cả đời anh, anh cũng chán nhân tình thế thái lắm rồi, anh không muốn sống lẫn lộn với cõi đời ô trọc này nữa. Nếu cưới nhau rồi, anh sẽ bán nhà và chúng ta đưa nhau đi thật xa. Tường Vân hỏi:
- Còn phận sự nào ràng buộc anh không?
Phi Diệp gật đầu:
- Thiếu gì nhưng mà anh sẽ không để cho bị ràng buộc, anh chỉ còn có em và mẹ để yêu thương và Hoàng Yến sinh, anh sẽ đem hạnh phúc cho em và nguồn an ủi cho mẹ lúc về già. Tường Vân tình tứ:
- Anh yêu em là đem hạnh phúc cho em nhiều lắm rồi đó.
Đôi uyên ương đã yêu chân thành họ quấn quít lấy nhau không nở rời và Phi Diệp nghĩ đến việc bán nhà đem Tường Vân lên Đà Lạt sinh sống.
Trong khi đó Tường Linh thấy em gái quá mê Phi Diệp, nàng tính kế để cứu Tường Vân ra khỏi tình yêu mù quáng vì nàng không dè em gái đã hiến thân cho Phi Diệp, đã cùng chàng hưởng phút đam mê cuồng nhiệt.
Tường Linh liền tìm đến nạn nhân thứ ba tức là một góa phụ bị mất hơn hai mươi triệu. Bà Hoàng Yến một goá phụ tỷ phú còn xinh đẹp đang tuổi hồi xuân. Tường Linh muốn thử cho bà kín đáo nhận diện Phi Diệp nên nàng tìm đến bà.
- Tôi đã được giao phó tìm thủ phạm vụ cướp tại nhà bà bây giờ tôi mời bà đến nơi chờ gặp một kẻ để xem bà có nhận ra hắn là tên cướp không? Bà Hoàng Yến mừng rỡ vội theo Tường Linh, Tường Linh đưa bà về nhà mời vô phòng khách nói chuyện.
Lúc ấy Tường Vân mới xuống thấy chị có khách nàng đi lên và ở trong phòng. Một phút sau Tường Vân thấy chị cùng bà bạn lên lầu ra đứng ở hàng ba, Tường Vân ở yên trong phòng, Tường Linh không nói gì đến em gái mà chỉ đứng thì thầm với bà bạn.
Tường Vân thoáng nghe bà kia nói:
- Tên cướp đó tuy che mặt nhưng tôi nhớ giọng nói nó. Tường Vân giật thót mình ngồi dậy, Tường Linh thấp giọng bảo bà Hoàng Yến nhưng đủ cho Tường Vân nghe.
- Bà chị nói nhỏ thôi, tôi muốn bà chị nhận diện và ngó vóc dáng một người ở gần đây xem bà chị có đoán được kẻ đã uy hiếp bà hôm đó chăng?
Bà Hoàng Yến nhìn theo hướng mắt Tường Linh. Tường Linh đang nhìn cái xe đậu dưới sân nhà bên kia. Bà Hoàng Yến hỏi:
- Xe đó của ai vậy cô?
Tường Linh đáp:
- của người nhà bên, người chủ mới mua căn nhà và chiếc xe đó. Tường Vân chau mày nghĩ với lòng vừa lo vừa giận:
- Chỉ quyết hại anh Phi Diệp thấy không?
Phi Diệp ở bên kia đang mong Tường Vân vì thường ngày giờ này nàng qua với chàng. Vậy thì chút nữa chàng sẽ mong nàng và ra sân đứng ngóng trông như vậy Tường Linh sẽ chỉ cho bà kia thấy chàng.
Tự nhiên Tường Vân liều lĩnh nàng vội thay áo mở nhẹ cửa phòng đi xuống, rồi Tường Vân sang nhà Phi Diệp trước mắt Tường Linh.
Thấy Tường Vân thò tay mở chốt cổng qua nhà Phi Diệp một cách thành thạo, Tường Linh chau mày. Nàng muốn sau khi bà Hoàng Yến nhìn thấy bộ dạng Phi Diệp mà nhận ra giống tên cướp thì nàng sẽ kêu Tường Vân cho hay sự nghi kỵ của nàng là đúng để kềm hãm tình yêu của em gái lại.
Vậy mà Tường Linh lại ngang nhiên qua nhà Phi Diệp, nàng lịm người nhìn em gái.
Bà Hoàng Yến không biết Tường Vân nên hỏi Tường Linh:
- Chắc cô ta là bà vợ chủ nhà?
Tường Linh đành gật đầu, bà Hoàng Yến hỏi:
- Sao hai nhà không quen nhau?
Tường Linh đáp:
- Họ mới đến nên chưa quen, vả lại tôi nhìn hình vẽ tên cướp giống một người bên nhà đó nên tôi đang điều tra.
Bà Hoàng Yến nói:
- Mình có thể qua đại bên đó hỏi thăm và nhận diện hắn không?
Tường Linh suy nghĩ rồi gật:
- Bà có thể làm bộ hỏi thăm ai mà qua đó một mình, nhưng bà