Tác giả: Đường Thất Công Tử
Ngày cập nhật: 04:25 22/12/2015
Lượt xem: 1342386
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2386 lượt.
m cha!”. Chàng trầm giọng: “Đợi ta cùng đi”. Tiểu công tử giao cho trưởng lão, Công Nghi Phỉ lướt qua Công Nghi Huân, nắm tay Công Nghi San, bước vội khỏi tông miếu.
Lát sau Khanh Tửu Tửu cũng mượn cớ bỏ đi. Đàn quạ đen trước cửa đã bay mất tăm, loài chim ăn xác thối đó chắc đã đánh hơi thấy mùi chết chóc.
Công Nghi gia có một chiếc đài cao gọi là Phù Vân đài, cao ba ngàn bậc đá, trên đài có ngôi đình Phù Vân cột bằng bạch ngọc, từ đó nhìn ra có thể nhìn khắp cả mười dặm vuông.
Bốn bề yên tĩnh, tuyết rơi lả tả như lông ngỗng, Khanh Tửu Tửu đứng trên Phù Vân đài, tóc đen, áo trắng giống như một nét bút đầy thi vị trong tờ tuyên biểu trắng tinh.
Trên cao như vậy vẫn có thể nghe thấy tiếng hô giết chóc, cô cúi đầu nhìn thảm cảnh do tay mình gây ra, đôi mắt đen thất thần. Họa Vị bên cạnh khẽ nói: “Công Nghi gia đến nước này vận số đã hết, tiểu thư hà tất hao tâm tổn lực, nhất định hoán gọi hung thú Thiên Hà, găng với Phỉ thiếu gia như thế, quả thực không cần thiết”.
Cô giơ tay ra, hoa tuyết lọt qua kẽ ngón tay rơi xuống: “Chắc ngươi đã nghe câu nói cà cuống đến chết còn cay. Phải triệt để hủy hoại Công Nghi gia, nhất định phải thế”.
Cô nói như vậy thực ra tôi có thể hiểu, nghe nói trưởng tộc Công Nghi cả đời chỉ có thể hô gọi Thiên Hà một lần, vị hộ thần đó cũng chỉ có thể tung hoành trên trần gian một canh giờ. Nếu Công Nghi gia vận số vẫn còn, cho dù hô gọi được Thiên Hà cũng không hoàn toàn hủy diệt được họ. Điều cô muốn chính là lợi dụng Thiên Hà giáng cho Công Nghi gia một đòn chí mạng, kết thúc vận số của họ.
Họa Vị vội nói: “Nhưng nếu làm thế thật, Phỉ thiếu gia sẽ không tha thứ cho tiểu thư”.
Nói xong tự biết lỡ lời, nhưng vẫn không kìm được, tiếp tục khuyên can: “Ngày trước, ngoài phục thù trong mắt tiểu thư không có gì khác, nhưng bây giờ, chẳng phải tiểu thư rất coi trọng Phỉ thiếu gia…?”.
Bàn tay Khanh Tửu Tửu sững lại trên không, chầm chậm thu về: “Có phải ngươi cảm thấy tiểu đệ đó của ta rất vô dụng?”. Ống tay áo cô gió lùa căng phồng lên như con bướm khổng lồ giương cánh, “Trong cuộc đời phù phiếm này, mọi người đều đang tranh giành, tranh hư danh, tranh hư lợi, người thắng ít, người thua nhiều, có biết tại sao không?”.
Cô thu tay áo, chậm rãi tự trả lời: “Bởi vì người ta thường khinh địch”.
Lát sau cô ngẩng đầu nhìn bầu trời hoa tuyết bất tận, “Cậu ta không ngăn ta, không phải không ngăn được, chỉ là việc ta muốn làm, cậu ta cũng muốn. Ta vì phục thù, cậu ta muốn là kim thiền thoát xác, để gia tộc thoát khỏi sự khống chế của Trần vương, làm lại cuộc đời. Mấy năm nay tài sản của Công Nghi gia có thể di chuyển được, cậu ta đều lạnh lùng di chuyển hết, những người tài, mưu sĩ Công Nghi gia không thể thiếu cũng bị cậu ta phân tán đến các nước, Công Nghi gia bây giờ chỉ còn cái khung rỗng. Ta không phải không biết, chỉ là…”.
Cô dừng lại, “Ta có thể giả bộ không biết”.
Họa Vị tay nắm chặt gấu áo, mặt kinh ngạc chấn động.
Cô vẫn đứng quay lưng lại, tay bám vào lan can bạch ngọc, thong thả nói: “Trước giờ ta vẫn cho rằng, không có sự phản bội huyết thống nào có thể tha thứ, cũng không có sự phản bội tình yêu nào đáng bận lòng, ngươi thấy A Phỉ thuộc loại nào?”.
Họa Vị thầm thì: “Những cái tốt của Phỉ thiếu gia đối với tiểu thư có vẻ không phải là giả”.
Lát sau cô nhẹ giọng: “Khi chúng tôi gần nhau nhất là trong bụng mẹ, hai bên tựa vào nhau, ta không biết ta là ai, cậu ta không biết cậu ta là ai, sự ra đời của người khác là để đoàn tụ, sự ra đời của chúng tôi là để chia ly”.
Tiếng hô “giết” bên dưới đài vẫn không dứt, cô hơi ngẩng đầu nhìn tuyết rơi bên ngoài, “Tất cả đã là định mệnh”.
Phía xa, dãy núi u ám, dòng đại hà như một con mãng xà khổng lồ màu trắng nằm vắt ngang Bối Trung tuyết ngập trời.
Thời khắc cuối cùng đã đến.
Lúc này tôi mới nhìn rõ, bộ y phục trắng muốt trên người Khanh Tửu Tửu hôm nay long trọng khác thường. Gió lồng lộn quần đảo trên đầu, rít lên như tiếng thú gầm. Khanh Tửu Tửu khép mắt, hai tay đặt trước ngực tạo một thủ ấn phức tạp, môi mấp máy, lời hoán truyền xa xăm vang lên, lan trong không trung.
Từng hồi chuông không biết từ đâu vọng đến, tôi nắm chặt tay Mộ Ngôn, nghĩ tới hung thú Thiên Hà say ngủ bao năm dưới đáy sông bị đánh thức, không biết sẽ là kỳ quan thế nào.
Nhưng kỳ lạ là lời hoán gọi đã niệm sắp hết, hộ thần Thiên Hà trong truyền thuyết lại chưa thấy phá sóng, tung nước vọt lên, Khanh Tửu Tửu mắt mở to, chớp đảo, môi mím chặt, lời hoán truyền cuối cùng đã tan trong gió tuyết.
Tôi sững người, cô và Công Nghi Phỉ là chị em song sinh, theo lý Thiên Hà nhất định nghe lời hoán gọi của cô nhưng lại không thành công, lẽ nào hung thú ngày xưa không phân biệt được song sinh giờ đột nhiên tiến bộ?
Tôi nói ra suy nghĩ đó với Mộ Ngôn, chàng trầm ngâm, lát sau khẽ nói: “Có lẽ Khanh Tửu Tửu không phải là chị của Công Nghi Phỉ”. Tôi à một tiếng, nghi hoặc ngoái đầu, lập tức hiểu ra đây mới là đáp án có khả năng nhất.
Tôi không nghĩ đến điều đó bởi vì trước giờ Công Nghi Huân vẫn đinh ninh như vậy, hơn nữa