Tác giả: Đường Thất Công Tử
Ngày cập nhật: 04:25 22/12/2015
Lượt xem: 1342362
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2362 lượt.
iện pháp giải quyết vấn đề sau là đàn bà hoang thai sẽ bị nhốt trong chuồng lợn.
Thực ra dưới sức mạnh của bạo lực, mọi vấn đề đều không phải là vấn đề, bởi vì bản thân bạo lực đã là vấn đề lớn nhất. Tóm lại, lúc này tôi đang do dự, cái cớ giúp tôi đưa ra lựa chọn là một cơn giãy giụa của Oanh Ca trong mơ, đó là dấu hiệu bị đè nén, muốn vùng vẫy thoát ra. Tôi tìm một lý do cho mình, tôi cần đi vào giấc mơ của cô để đưa cô trở lại.
Tôi nắm chặt tay Oanh Ca, tập trung tinh lực, cảm nhận thần trí của cô để đi vào giấc mộng đang đè nén cô, mặc dù đây là lần đầu tiên dùng giao châu làm chuyện này nhưng cũng không thấy mệt, đó là do tôi là người chết, ít ham muốn đối với cuộc đời hơn các bậc tiền bối từng tu luyện Hoa Tư dẫn.
Không gian trước mắt xuất hiện một con đường cổ tối om, có tiếng trống điểm canh văng vẳng, một chiếc cầu bắc qua sông, có lẽ đây chính là chiếc cầu đi vào giấc mơ của Oanh Ca, tôi hít một hơi, đang định bước vào thì tay đột nhiên bị ai nắm lấy, bên tai có tiếng nói nhỏ “A Phất,”. Tôi sững người, định vùng khỏi bàn tay đó nhưng không kịp, tiếng trống điểm canh tan biến trong tận cùng bóng đêm, chớp mắt, tôi đã rơi vào giấc mơ của Oanh Ca.
Tôi đang ở một nơi xa lạ, ngẩng đầu nhìn thấy Mộ Ngôn đang nắm tay tôi, hỏi: “Sao cô lại vào đây?”.
Chàng hơi nhướn mày, mắt lại nhìn về phía trước, ở đó là một con ngõ sâu, hai bên là nhà dân tường đen ngói xanh, trên những mái hiên cong phủ lớp tuyết mỏng, trên trời trăng suông, bốn bề tĩnh mịch. Mộ Ngôn thôi không nhìn con ngõ, quay lại nói với tôi: “Nghe thấy phòng cô có tiếng động liền ghé qua, không ngờ…”. Chàng dừng lại: “Đây là đâu? Cô gái trong phòng cô là ai?”.
Tôi nói vắn tắt câu chuyện, người rét run cầm cập, đây chính là nỗi khổ của người đi xa không nắm được tình hình thời tiết. Mộ Ngôn vẫn giữ tay tôi, lát sau nói: “Sao tay cô lạnh thế?”.
Tôi thầm nghĩ, thật nực cười, tay người chết sao không lạnh, nhưng vẫn khinh suất rùng mình, định rút tay ra, Mộ Ngôn nhìn tôi, tôi nói khẽ: “Có thể là do… xương như ngọc, thịt như băng như truyền thuyết nói”.
Mộ Ngôn: “…”.
Trong con ngõ phía trước vẳng đến tiếng vó ngựa và tiếng bánh xe lăn trên đường đá, tôi đi lên trước vài bước, loáng thoáng nhìn thấy một người ăn mày rách rưới ngồi co ro trên đường, Mộ Ngôn kéo tôi lại, tôi ngoái đầu giải thích với chàng: “Người đó không nhìn thấy chúng ta”.
Nghĩ một lát lại bổ sung, “Người trong giấc mơ này không nhìn thấy chúng ta”. Một chiếc xe ngựa có mui từ trong ngõ tối phóng nhanh ra, cảm tưởng như sắp nghiến qua người ăn xin, phu xe vội kéo giật dây cương, con ngựa đen chồm hai vó trước, hí vang, trong xe có tiếng nói vọng ra: “Sao thế?”. Phu xe vội lùi xe ngựa về sau: “Có một người ăn xin ngáng đường”.
Rèm xe vén lên, lộ ra ống tay áo màu tím, phu xe nhảy xuống giữ con ngựa, kéo người ăn xin sang một bên, giọng nói nhỏ nhẹ, lạnh lùng trong xe lại vang lên sau bức rèm: “Đưa về phủ”. Phu xe nói: “Chúa thượng đây là…”.
Sau bức rèm vẳng ra tiếng cười: “Chưa biết chừng cô bé chính là… sát thủ tốt nhất trời ban cho ta như thầy bói phán”.
Tiếng vó ngựa mất hút trong ngõ, cảnh trước mắt trở nên vắng lặng, ngay sau đó đã thấy một căn phòng rộng sáng choang, ánh nến trùng trùng, từ chiếc đỉnh đá trên hương án khói bốc nghi ngút, trên giường một cô gái nhỏ nằm co quắp, đoán là người ăn xin bị ngất trên đường mấy khắc trước, có vẻ đã được thu xếp ổn thỏa, chỉ có điều không nhìn thấy mặt, một thiếu niên áo chùng tím đứng chếch trước giường. Xiêm y sang trọng, dáng dong dỏng nho nhã, cậu ta hơi cúi đầu: “Tên cô là gì, nhà có những ai?”. Cô gái nhỏ mở mắt định ngồi dậy, bị cô hầu bên cạnh giữ lại, chỉ thấy dưới lần chăn lộ ra khuôn mặt nhỏ như bàn tay, vàng võ, nhưng không hề sợ hãi: “Oanh Ca, nô tì lên là Oanh Ca, năm ngoái quê nhà bị lụt, cha mẹ nô tì đều qua đời, trong nhà chỉ còn bà nội và hai chị em nô tì”.
Tôi đi lại gần, mặt cô bé quả nhiên hơi nhang nhác Oanh Ca, không ngờ cô gái áo tím có nụ cười vừa dịu hiền vừa nghiêm khắc nửa thật nửa giả nhảy vào phòng trọ của tôi mặt mũi lúc nhỏ lại như vậy. Nhưng nhìn vào đôi mắt đen láy của cô bé, cuối cùng tôi đã có cảm giác hòa nhập vào cô bé. Viên giao châu phát huy công lực khiến thần trí tôi hòa nhập vào thần trí chủ nhân giấc mơ, cái hay là tôi có thể hiểu được suy nghĩ của họ, cái dở là có hiểu cũng chẳng ích gì.
Bởi vì tôi muốn khách quan nhìn thấy toàn cảnh sự việc, bởi tư tưởng con người nhiều khi đầy định kiến.
“Oanh Ca?”. Thiếu niên áo tím mỉm cười, “Vậy em gái cô chắc là OanhVũ”.
Đôi mắt đen láy của cô bé mở to nhìn thiếu niên, không hiểu cậu ta nói gì. Thiếu niên lơ đãng liếc nhìn khuôn mặt xanh xao của cô bé, rồi quay người nhìn ánh trăng vằng vặc ngoài cửa sổ, thong thả: “Cái tên Oanh Ca quả là rất tuyệt, đêm nay đúng vào đêm mười ba tháng Chạp, là lúc trăng sáng nhất, vậy từ nay gọi cô là Thập Tam Nguyệt, ta đưa cô về đây, từ nay cô hãy theo ta”.
Cùng với ánh nến, tôi nhìn rõ khuôn mặt tuấn lãng đoan nghiêm đó, vẫn còn vẻ non nớt thiếu niên, chiếc đai ngọc