Tác giả: Đường Thất Công Tử
Ngày cập nhật: 04:25 22/12/2015
Lượt xem: 1342417
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2417 lượt.
n thân cô không muốn.
Mộ Ngôn đập cái quạt: “Làm thế nào đưa cô ta ra, đã nghĩ ra cách chưa?”.
Chàng hỏi rất đúng lúc, tôi đang định nói ra ý nghĩ đó, không trung đột nhiên bùng nổ những tiếng sấm ầm ầm, giống như sông ngân hà trên trời nổi sóng, chớp mắt đã mưa như trút nước, nước mưa theo tiếng sấm xé tầng mây dày xối xả trút xuống, màn mưa chọc thủng bầu trời lớp lớp bao vây thành Tứ Phương trong đêm.
Từ xa một âm thanh kinh hoàng truyền đến, cổng thành đóng chặt đột nhiên bật tung, một con sóng khổng lồ cao mấy trượng ồ ạt tràn vào thành, như con mãnh thú tham lam há mồm đầy máu. Đã tưởng giấc mơ này tương đối bình yên, không ngờ nguy hiểm ập tới trong chớp mắt. Nước lụt không ảnh hưởng đến tôi, tôi không cần hít thở, chỉ cần viên giao châu không bị tổn hại là không sao. Mộ Ngôn lại khác, chàng là người sống. Đầu tôi đột nhiên trống rỗng, tại sao tôi lại đưa chàng vào giấc mơ của Oanh Ca, để chàng gặp nguy hiểm. Nước lũ đục ngầu chớp mắt đã dâng lên tới cổ, viên giao châu trong ngực đập thình thình, như một trái tim thực sự, một trái tim sống, tôi nghĩ nhất định là do Mộ Ngôn, không còn khả năng nào khác, giơ tay túm lấy Mộ Ngôn, tay vừa giơ lại bị chàng túm lấy, má chạm vật gì ấm áp, giơ cánh tay còn lại sờ soạng xung quanh, sờ đúng gò mũi thẳng và đôi môi mềm mềm âm ấm của chàng. Đúng là Mộ Ngôn, chàng đang ở bên tôi.
Mộ Ngôn biết bơi, cho dù phải kéo tôi cũng bơi rất tốt, nhưng sóng từng trận lớn ập tới, dù bơi giỏi đến mấy cũng khó khăn.
Trong thế giới câm lặng trùng trùng sóng nước, mắt dần thích nghi ánh sáng, nhưng không có phản ứng gì nhất định sẽ khiến Mộ Ngôn lo lắng, tôi liền giơ tay ôm mặt chàng, cách làn nước cũng có thể nhìn thấy vẻ mặt ngạc nhiên của chàng, đây là ánh mắt tôi luôn muốn nhìn, là đôi môi tôi luôn muốn hôn.
Khi tôi hôn Mộ Ngôn, không biết vẻ mặt chàng thế nào, khoảng cách quá gần đương nhiên không thể nhìn thấy. Tôi đang tiếp khí cho chàng trong nước, nhưng không biết làm thế nào để mở hàm răng, chuyện này sư phụ đã dạy tôi, Quân Vỹ cũng từng viết trong tiểu thuyết, dụng cụ cần sử dụng chỉ có thể là đầu lưỡi, nhưng phải vừa dán môi vào môi chàng để nước khỏi tràn vào, vừa phải dùng đầu lưỡi cậy răng chàng nên hơi khó khăn.
Chúng tôi duy trì tư thế môi dán môi, sóng nước cuộn dềnh rùng lắc từng cơn, một tay Mộ Ngôn quắp eo tôi, cơ thể càng ép sát, tôi nắm chắc vai Mộ Ngôn, dán môi càng chặt, đẩy khí trong ngực vào miệng chàng. Hai mắt Mộ Ngôn bất chợt mở to, không khí nhiều như vậy, thực ra đã đủ, nhưng tôi vẫn không muốn rời môi khỏi môi chàng, sau này có lẽ không còn cơ hội như thế nữa.
Trong nước thực ra cũng có cái hay, ai cũng nín thở, hôn nhau trong khoảng cách gần như vậy, Mộ Ngôn cũng sẽ không phát hiện ra tôi không có hơi thở. Mặc dù cơ bản không giống nụ hôn, nhưng tôi có thể giả vờ coi là thế.
Con người mà tôi yêu này thực sự rất mạnh mẽ, nhưng trong thời khắc này cũng cần tôi bảo vệ, tôi sẽ bảo vệ chàng thật tốt, không để chàng bị một vết thương nào, mặc dù nguy hiểm chàng lâm vào là do tôi gây ra…
Khi thế nước nhỏ dần, chúng tôi tóm được một khúc gỗ, Mộ Ngôn bế tôi lên đó, phóng mắt nhìn quanh, đúng là một vùng quê trong mơ, nhưng không nhìn thấy Oanh Ca ở đâu, cho dù muốn đưa cô ra khỏi giấc mơ cũng không biết làm sao.
Nhưng lại nghĩ, đây là giấc mơ của Oanh Ca, mộng cảnh đều do tiềm ý thức của cô tạo ra, cô là tất cả trong giấc mơ đó, giống như Hoa Tư mộng tôi dệt cho khách, mặc dù không nhìn thấy họ, nhưng đâu đâu cũng có ý thức của họ…
Tôi thầm nghĩ, cuối cùng hiểu, cúi đầu nhìn dòng nước lũ cuồn cuộn bên dưới khúc gỗ, tôi nói ra một câu lẽ ra nên nói sớm hơn: “Dung Viên chưa chết, chàng đang đợi cô, tôi biết chàng ở đâu, cô có muốn đi cùng tôi?”.
Cơn lũ đột nhiên dừng lại. Tôi chỉ tia sáng phía trước, chính là mộng kiều để ra khỏi giấc mơ, nói tiếp: “Đi ra từ chỗ kia, cô sẽ tìm thấy chàng”.
Trong y quán, Oanh Ca cuối cùng mơ màng tỉnh lại, mắt mơ hồ nhìn chúng tôi, không nói một câu. Trong mơ cô sẽ chỉ nghe thấy tiếng tôi mà không nhìn thấy tôi. Do toàn thân ướt sũng tôi và Mộ Ngôn phải về phòng thay quần áo, đành gọi lão đại phu dậy chăm sóc Oanh Ca. Vầng đông đã hơi rạng, qua hàng giậu thấp bao quanh đình viện, có thể nhìn thấy cánh đồng lúa bát ngát phía xa. Mộ Ngôn cười: “Đi ra từ chỗ kia cô sẽ tìm thấy chàng là thế nào? Tôi cứ tưởng cô chưa bao giờ nói dối, chưa bao giờ đánh lừa người khác”.
Tôi khẽ thanh minh: “Không phải là đánh lừa, nếu trong mộng, suốt đời cô ấy cũng không thể tìm thấy Dung Viên, trong hiện thực, bất luận Dung Viên sống hay chết, nhất định có ngày cô ấy có thể tìm ra sự thật. Oanh Ca đầu óc luôn tỉnh táo, không tự dối mình, cũng không muốn dùng thứ khác đánh lừa bản thân, cho dù trong mơ”.
Chàng ngắt lời tôi: “Thế còn cô?”.
Tôi lắc đầu đi nhanh về phía trước: “Tôi chưa bao giờ nằm mơ”. Người chết không nằm mơ, ngủ tôi còn không cần, huống hồ là mơ.
Chàng dừng lại, thay đổi chủ đề khác hóc búa hơn: “Vậy vừa rồi trong nước lũ, cô làm gì vậy?”.
Tôi choáng váng, quay đầu giả bộ tr