Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hoa Tư Dẫn

Hoa Tư Dẫn

Tác giả: Đường Thất Công Tử

Ngày cập nhật: 04:25 22/12/2015

Lượt xem: 1342457

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2457 lượt.

gười hồi lâu: “Chẳng trách bọn họ không tìm thấy cô ấy”.
Mộ Ngôn cười: “Không ai dám động đến lăng mộ của Cảnh hầu vương, bọn họ mãi mãi không thể tìm thấy cô ấy”. Ngừng một lát, lại thêm một câu, “… trừ tôi”.
Tôi gật đầu tán đồng: “Đúng, trừ huynh”. Rồi chỉ ống tay áo chàng, “Hình như huynh bị thương”.
Chàng thản nhiên rụt tay lại: “Không sao”.
Tôi kéo tay Mộ Ngôn, vén ống tay áo bôi thuốc vào vết trầy xước, phát hiện người chàng chợt cứng lại, tôi ngẩng đầu nhìn chàng, ngượng nghịu: “Có những lúc tôi quá bướng phải không?”.
Chàng một tay chống lên trán nhìn tôi, mủm mỉm cười: “Không, như thế là được”.






“Suốt nửa đời ta mải mê tìm kiếm, ngu muội vô tình làm mất báu vật trong tay. Nguyệt nương hỡi, ta nguyện dùng nửa đời còn lại, phổ khúc này mãi mãi nhớ về em”.
Chàng lại nghe thấy tiếng cô, dịu nhẹ nhưng quyết liệt vang bên tai: “Giết tôi đi, Dung Tầm, giết tôi đi, tôi sẽ được tự do”. Sau đó là tiếng thở dài, giống như ngọn lửa âm ỉ dưới lớp băng, ngấm ngầm thiêu đốt tâm can.
Chàng ôm ngực, đau đớn. Cùng một giấc mơ, mơ mãi bao lần, lần nào cũng đau.
Có những người đã chỉ cho chàng cách tránh cơn ác mộng, nhưng chàng không làm theo, bởi đây là cách duy nhất có thể lại được nhìn thấy cô. Trong suốt ba năm tưởng là cô đã chết, chưa bao giờ chàng chiêm bao thấy cô, còn hôm nay, cô vận hỉ bào đỏ chói biệt tăm ba tháng, khi chàng tin cô vẫn còn sống trên đời, thì đêm đêm cô lại đi vào giấc mơ của chàng.
Kỳ thực, chàng đã nghĩ đến khả năng đó, nhưng không muốn tin. Nếu cô quả thực không còn trên đời, hồn phách cô đêm đêm sẽ quay về, cho dù giày vò chàng, chàng cũng được nhìn thấy cô, chứ không phải chỉ có những âm thanh hư vô bé nhỏ.
Mỗi mộng cảnh về cô, đều không nhìn thấy bóng cô, đó là lý do chàng dùng để thuyết phục bản thân cô vẫn còn sống. Thuyết phục bản thân tin rằng, những giấc mơ không lành đó chỉ là do chàng quá nhớ nhung, chứ không phải là có chuyện gì chẳng lành xảy ra.
Tình của cô chàng không phải không biết, nhưng chàng không thể yêu cô, người chăn gối có thể rất nhiều, nhưng thanh đao tốt nhất của Dung gia chỉ có một, thanh đao này không dễ đúc, chàng không thể tùy tiện ném đi.
Chàng tự nhủ, lần sau, nếu lần sau cô lao vào lòng chàng, chàng nhất định sẽ đẩy cô ra. Chàng không nghĩ mình là người thiếu ý chí, nhưng khi cô giang tay ôm cổ chàng, mùi hương ngọt ngào trinh trắng dưới trăng khiến chàng không thể chối từ, chàng lại nhủ, lần sau, lần sau…
Cẩm Tước xuất hiện đúng lúc đó. Một khuôn mặt giống hệt cô, mỗi khi cười trông thơ ngây vô hại, giống như cô trước năm mười sáu tuổi, khi chưa trở thành sát thủ, cũng đôi mắt tròn to khi nhìn chàng.
Lần đầu tiên nhìn thấy Cẩm Tước, chàng thở phào trước những dằn vặt bấy lâu trong lòng. Có những thứ con người ta có thể yêu, có những thứ không thể yêu, chàng nhìn Cẩm Tước cau mày đứng bên khóm hoa tử dương, tự bảo mình đây là một cô gái ngây thơ an toàn, có thể yêu. Lúc đó chàng không nghĩ, chàng đã quen nhìn bao nhiêu cô gái ngây thơ an toàn, tại sao chỉ có Cẩm Tước chàng thấy có thể yêu.
Oanh Ca không hiểu, tưởng là chàng thật lòng yêu Cẩm Tước, ngay bản thân chàng cũng tưởng thế. Đây là một cuộc chuyển dời triệt để nhất, mọi tình cảm với Oanh Ca chàng dồn cho Cẩm Tước, sau đó hết lần này đến lần khác tự nói với mình, cô gái này mới là người mình thật lòng yêu.
Nhưng nhìn thấy nụ cười nửa thật nửa giả của Oanh Ca, lòng chàng ngày càng bấn loạn. Chàng luôn bắt gặp nỗi bi thương thoáng trong mắt cô, ánh mắt đó cứa vào tim chàng, ám ảnh giấc ngủ đêm đêm của chàng, gạt hình ảnh một người ra khỏi thế giới của mình khó khăn vậy sao?
Trước giờ chàng vẫn tin mình có trái tim cứng rắn. Người chàng yêu, người chàng muốn cưới là Cẩm Tước, đó là cô gái khác hẳn Oanh Ca. Nụ cười của Oanh Ca quá giả, tính khí quá quật cường, lòng dạ quá độc ác, thủ đoạn quá tàn nhẫn, chàng ép mình ngày ngày chỉ nhìn thấy những cái xấu của cô, sự ám thị ngày này qua ngày khác khiến chàng ngày càng ghét dáng vẻ cầm đao của cô.
Mãi đến một ngày, chính tay chàng đưa cô vào cung, đưa vào tay người đàn ông khác. Trước đây chàng kìm nén tình cảm của mình như vậy là do chàng coi trọng giá trị của cô với tư cách là thanh đao tốt nhất của Dung gia, nhưng thời gian lâu dần, sau bao nhiêu sự biến, chàng đã hoàn toàn quên, thanh đao tốt nhất của Dung gia không phải sinh ra để vào cung.
Chàng tưởng mình sẽ càng trân trọng Cẩm Tước, nhưng không nhớ buổi đầu tiên vì sao chàng để Cẩm Tước lọt vào mắt xanh.
Ngày chàng tỉnh ngộ là trước hôm hôn lễ với Cẩm Tước.
Hôm đó chàng đến Thanh Trì cư thăm Cẩm Tước, thấy cô đang ngắm những mảnh gốm vỡ, sáng bóng trên tay. Nghe tiếng chân chàng, cô chầm chậm ngẩng đầu, khuôn mặt giống hệt Oanh Ca trắng như tờ giấy, khóe mắt đỏ hoe.
Chàng đi đến gần, những ngón tay Cẩm Tước có vài vết rách do mảnh gốm cứa vào. Chàng hốt hoảng định lên tiếng, cô lại cười đau khổ, đưa cho chàng mảnh gốm dày nhất, có lẽ vốn là đế cốc: “Đây là quà sinh