Tác giả: Hoa Hoa Hồ Điệp
Ngày cập nhật: 04:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341655
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1655 lượt.
đi đâu? Trông cậy vào em thì chắc giờ này anh đã chết cóng ở đầu đường rồi…”
Mặt mũi Mộc Cận tràn đầy vạch đen: nói quá, không đến mức oán trách người ta như vậy chứ…
Cố Tuấn Nghiêu thấy cô không nói lời nào, khe khẽ nở nụ cười: “Đi thôi, đưa em đi ăn cơm.”
Mộc Cận nhìn xung quanh: “Anh lái xe tới đây à?”
Anh gật nhẹ đầu, đưa áo khoác cho cô: “Ở đây chờ anh một chút.”
Cố Tuấn Nghiêu vừa đi, Tiểu Ảnh như trận gió chạy vội tới, níu lấy cánh tay Mộc Cận, bắt đầu ồn ào: “Mộc Cận Mộc Cận Mộc Cận, cậu không phải cùng với giám đốc sao, sao bây giờ lại ở đâu ra anh chàng đẹp trai kia vậy?”
Cánh tay đáng thương của Mộc Cận thiếu chút nữa bị cô bạn giày vò đến gãy ra, vất vả lắm mới rút tay ra được, lấy hơi rồi mới nói: “Anh ấy là hàng xóm của mình, ài, từ bé đã cùng nhau lớn lên…”
Tiểu Ảnh nghi ngờ nhìn chằm chằm Mộc Cận: “Cậu xác định chỉ là, hàng xóm?”
Mộc Cận gật đầu: “Tất nhiên xác định, càng khẳng định.”
Tiểu Ảnh than một tiếng, vẻ mặt tiếc chưa xem được kịch vui: “Mình còn tưởng có người muốn cùng giám đốc Bạc tranh giành quyền che chở cho đóa hoa cậu, kích động từ nãy giờ, cuối cùng thì hố to.”
Mộc Cận xoa xoa mũi: “Tiểu Ảnh, mình không ngờ cậu lại là kiểu người sợ thiên hạ chưa đủ loạn.”
Tiểu Ảnh ha ha cười: “Mình chỉ không muốn thấy giám đốc Bạc bị thất bại…”
Mộc Cận liếc xéo: “Hóa ra cậu kỳ vọng rất lớn ở mình nha, nhưng mà mình cảm thấy hi vọng của cậu sẽ phải thất vọng rồi.”
Vừa dứt lời, Mộc Cận chợt nghe thấy tiếng còi ô tô vang trời. Cô nhìn quanh, đúng là Cố Tuấn Nghiêu đang mở cửa xe đứng ở bên đường, gọi cô đi qua.
Tiểu Ảnh cười tủm tỉm: “Không quấy rầy cậu không quấy rầy cậu, mình đi trước nha.”
Mộc Cận cũng cười tủm tỉm tạm biệt cô bạn, đi về phía Cố Tuấn Nghiêu.
Đi được nửa đường, không biết thần xui quỷ khiến thế nào Mộc Cận lại quay đầu nhìn thoáng qua cửa công ty. Vừa nhìn, cô dường như trông thấy một thân ảnh quen thuộc chợt xuất hiện ở cửa.
Đến khi cô quay lại nhìn, cửa công ty đã lại không có một bóng người, giống như thân ảnh quen thuộc vừa rồi chỉ là do cô tưởng tượng.
Mộc Cận xoa xoa tai, gần đây tinh thần không được tốt lắm, có quá nhiều chuyện xảy ra, đến khi không có việc gì cũng tự hù dọa mình.
Cố Tuấn Nghiêu mở cửa một chiếc Honda nhỏ màu trắng, quả thật khiến cho Mộc Cận kinh ngạc.
Cô cũng không để ý bản thân đang đứng dưới lề đường, cứ thế đi bộ hai vòng quanh xe, ghé vào cửa số ghế người lái nói với Cố Tuấn Nghiêu: “Em bảo này, vài năm không khai sáng cho anh, quả nhiên mắt nhìn càng ngày càng kém.”
Cố Tuấn Nghiêu cũng hơi oan ức: “Chẳng có cách nào, đây chủ yếu là mắt nhìn của ông chủ quái dị quá kém.”
Mộc Cận sờ cằm, nghiêm nghị gật đầu chất vấn: “Tốt xấu gì anh cũng là boss duy nhất trong phạm vi chín trăm sáu mươi vạn ki-lô-mét vuông, ít ra cũng phải là màu đen chứ, sao lại giống như tên nhóc Bạc Tam kia dùng xe màu trắng đi tán gái để tỏ ra mình là soái ca thuần khiết?”
Vừa nói xong, chính cô cũng thấy sửng sốt.
Cố Tuấn Nghiêu cười lớn: “Anh sai rồi, anh sai rồi vẫn chưa được sao đại tiểu thư? Khẩn trương lên xe, anh sắp đói chết rồi.”
Mộc Cận dừng bước, quay đầu lại nói từng câu từng chữ: “Cố Tuấn Nghiêu, anh nói em mỗi ngày giả vờ để gạt người, anh cho rằng anh thì có chỗ nào tốt?”
Cố Tuấn Nghiêu nghẹn lời không nói được gì.
Lời vừa nói ra, Mộc Cận cũng hơi hối hận, đưa tay mở cửa xe ngồi vào trong, rầu rĩ nói: “Thật xin lỗi, em hơi nóng nảy.”
Cố Tuấn Nghiêu cười khẽ: “Không sao, là anh đùa quá trớn.”
Mộc Cận thừa thế thuận cột leo xuống: “Được. Nói đi, định mời em ăn cái gì?”
Cố Tuấn Nghiêu bật cười trầm thấp: “Tiểu Mộc Cận à Tiểu Mộc Cận, mấy năm rồi mà em một chút xíu cũng không thay đổi. Da mặt mỏng mà sức ăn thì lớn, không chịu được một câu nói xấu.”
Mộc Cận ngả nghiêng trên ghế của mình: “Cái đó còn phải xem là ai nói, nếu là ông chủ thì dù có mắng đến mức cẩu huyết em cũng có thể nhịn, nhưng nếu đổi lại là anh, khỏi cần trông đợi đi.”
Cố Tuấn Nghiêu ngờ vực vặn vẹo quay đầu lại: “Vì cái gì? Em lại còn phân biệt đối xử?”
Mộc Cận bình tĩnh gật đầu: “Em không chỉ phân biệt đối xử, em còn thực thi kế sách nhất nhân lưỡng trị[13'>. Ăn cơm dùng một loại thái độ, không ăn cơm, việc khác lại một loại thái độ. Hơn nữa, anh còn nợ em bao nhiêu đấy, đừng lải nhải nữa, tranh thủ thời gian xem chỗ nào đắt tiền hơn mà đến mới là đúng đắn.”
Cố Tuấn Nghiêu nhìn qua kính chiếu hậu mỉm cười: “Lời này nói không sai, anh sẽ hoàn thành. Nói đi, muốn đi đâu nào?”
***
Bị mọi người trong công ty tưởng nhầm là bạn gái của Bạc Tam cũng có điểm tốt, đó là dù đi đến phòng ban nào, tất cả mọi người cũng sẽ nhiệt tình giúp đỡ bạn, thậm chí còn hận không thể xông lên làm giúp, đỡ cho khách quý khỏi mệt mỏi.
Đây chính là tình trạng công tác hiện nay của đồng chí Mộc Cận bé nhỏ.
Sau khi lấy tư liệu suôn sẻ từ phòng tiêu thụ về, Mộc Cận ngồi ngả nghiêng trên ghế, lắc đầu than thở, thói đời nhiều gian khổ a thói đời nhiều