Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hoa Và Bướm

Hoa Và Bướm

Tác giả: Hoa Hoa Hồ Điệp

Ngày cập nhật: 04:14 22/12/2015

Lượt xem: 1341662

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1662 lượt.

ảm này, hãy quên đi những chuyện trong quá khứ, buông tha cho em. Em đã cho rằng mình có thể thay mẹ đền bù tổn thương cho anh, nhưng bây giờ em mới hiểu, em không thể đền bù nổi. Những cái anh muốn từ trước tới giờ em không có tư cách để cho, càng cho không nổi. Em xin anh, buông tha cho em.”
Khuôn mặt Bạc Thanh Hàn sớm đã biến dạng, bàn tay để trên mặt bàn nắm chặt lại thành nắm đấm. Ngực anh phập phồng dữ dội, gần như nghiến răng nghiến lợi nói: “Em cũng đang lừa anh, em cũng đang diễn kịch. Thế nhưng Mộc Cận, em diễn lâu như vậy, đến tột cùng không nhìn ra là ai đang diễn bên trong, ai đang diễn bên ngoài? Em thực sự cho rằng anh trăm phương ngàn kế phá hoại kỳ thi nghiên cứu của em, phá trận đấu của em? Em thực sự cho rằng anh phải phiền toái tự ngã gãy chân mình, thậm chí không màng đến tính mạng mà cùng em chơi trò tai nạn xe cộ kinh hoàng sao? Em thật sự cho rằng những lời anh nói với em, những việc anh đã làm, tất cả đều xuất phát từ lòng trả thù, nâng em lên cao nhất, để rồi sau đó khiến em ngã đau nhất sao?”
“Không phải như vậy thì còn có thể giải thích thế nào!” Mộc Cận gần như khóc òa lên, “Anh còn có thể giải thích với em thế nào! Chẳng lẽ anh còn có thể cười nói cho em biết, đây tất cả là vì yêu? Bởi vì yêu, cho nên em không thể thi nghiên cứu? Bởi vì yêu, cho nên em không thể tham gia trận đấu? Bởi vì yêu, cho nên anh mới cùng với mối tình đầu nửa đêm trong nhà ôm ôm ấp ấp anh anh em em?”
Bạc Thanh Hàn vịn bàn đứng dậy, người hơi nghiêng về phía cô, hai mắt giống như hai quả lựu đạn đen kịt, chất chứa sự căm phẫn âm ỉ, gằn từng từ từng chữ: “Em muốn anh buông tha cho em, Mộc Cận, em định trốn chạy sao? Như thế đã không chịu nổi? Em cho là mười hai tháng có thể bù lại hai mươi mốt năm của anh sao? Anh cho em biết, chuyện này vẫn chưa xong đâu, em nghĩ sao mà có thể chạy sớm vậy? Đừng có nằm mơ, nghĩ cũng đừng nghĩ!”
Nói xong, anh không buồn liếc cô một cái, đi nhanh ra cửa.
Mộc Cận ngồi đó một mình, lắng nghe tiếng ca ảo não trong không gian phiêu đãng ấy: “Em không đau khổ, thậm chí vẫn chân thành hi vọng anh sẽ hạnh phúc, khi em hiểu rằng anh chỉ có thể sống trong những kí ức của em; em không hận anh, thậm chí tha thứ cho những lí do tàn nhẫn của anh, khi em hiểu đó không phải là yêu, chỉ còn lại những kí ức nặng nề. Em không đau khổ, thậm chí thành tâm hi vọng anh sẽ hạnh phúc, khi em hiểu rằng anh chỉ có thể sống trong những kí ức của em; em không hận anh, thậm chí biết ơn sự tình cờ gặp gỡ, khi từ trong mắt anh em nhận ra mình chỉ là, người xa lạ…” (*)
(*) Bài hát “Người xa lạ” – Thái Kiện Nhã
Cô khẽ mím môi nở nụ cười, nước mắt tí tách rơi trên mặt bàn. Người diễn kịch cuối cùng đã đi rồi, chung quy cũng đi tới một kết cục như vậy, cho dù đã từng khắc cốt ghi tâm, nhưng một năm ngắn ngủi, giờ đã trôi qua, đã sớm làm kiệt quệ tất cả tâm huyết của cô, đã tiêu hao tất cả dũng khí, đã hao tổn tất cả tình yêu.
Từ đó về sau, đẹp đẽ hay xấu xí, cô cũng không còn sức để diễn nữa rồi, cũng không còn tư cách để diễn.
Cứ xa lạ như vậy.
.
Buổi chiều Mộc Cận đến tìm Cố Tuấn Nghiêu, đặt vé máy bay chiều mai quay về Thâm Quyến.
Trước đó Cố Tuấn Nghiêu hỏi cô có trở về nhà hay không, cô khăng khăng nói không về. Bây giờ đột nhiên lại đi vội vã như vậy, khó tránh được anh muốn hỏi cô lí do tại sao.
Mộc Cận đáp qua loa: “Không có gì, em nhớ mẹ, về thăm nhà một chút.”
“Vậy Bạc Thanh Hàn đâu?” Cố Tuấn Nghiêu lại hỏi.
Mộc Cận trầm mặc hồi lâu mới trầm thấp nói: “Không liên quan đến anh ấy.”
Tâm trạng cô sa sút, rõ ràng không muốn nhiều lời. Cố Tuấn Nghiêu cũng không hỏi nhiều nữa, chỉ gọi người giúp cô đặt vé máy bay, sau đó cùng đi ăn bữa cơm mới đưa cô trở về trường.
Lúc Bạc Thanh Hàn biết chuyện đã là sáng ngày hôm sau. Cố Tuấn Nghiêu gọi điện thoại cho anh, hỏi thẳng vào vấn đề: “Bạc tiên sinh, Tiểu Cận sẽ quay về Thâm Quyến, như vậy có nghĩa là anh hoàn toàn buông tha cho cô ấy sao?”
Bạc Thanh Hàn sững sờ, nhưng đã trả lời rất nhanh: “Thật xin lỗi, Cố tiên sinh suy nghĩ nhiều rồi, cô ấy chẳng qua về nhà một chuyến, không có ý gì khác.”
“Vậy sao.” Ngữ khí Cố Tuấn Nghiêu nhàn nhạt, khóe miệng khẽ nhếch lên, cúp điện thoại.
Bạc Thanh Hàn nhấc điện thoại bên cạnh gọi nội tuyến cho thư ký Lý, đồng thời gọi điện cho Mộc Cận.
Không ngờ Mộc Cận tắt máy.
Thực ra không phải cô cố ý tắt máy. Đêm qua không ngủ được, đành dùng điện thoại lên mạng đọc tiểu thuyết, nên xem ra điện thoại hết pin đã tự động tắt. Chín giờ bốn mươi sáng, sau khi rời giường, cô tiện tay cắm sạc điện thoại, sau đó quay người đi thu thập hành lí.
Trong kí túc xá còn có Đâu Đâu và Đào Tử. Đồ đạc của Mộc Cận đã chuyển hết tới chỗ Cố Tuấn Nghiêu từ trước, bây giờ cũng không còn gì để thu thập. Đâu Đâu và Đào Tử yên lặng giúp cô đóng gói nệm chăn, giúp cô sắp xếp mấy thứ đồ lặt vặt, cuối cùng rốt cục Đâu Đâu ngẩng đầu lên nói: “Mộc Cận, sau này nếu có dịp đến Bắc Kinh, nhất định nhớ đến tìm tớ.”
Mộc Cận nhẹ gật đầu: “Tớ biết rồi. Cậu nếu tới Thâm Quyến cũng đừng quên tìm tớ