Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hoán Phu Cách Cách

Hoán Phu Cách Cách

Tác giả: Dương Quang Tình Tử

Ngày cập nhật: 03:52 22/12/2015

Lượt xem: 134886

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/886 lượt.

p, một bên vừa dùng ánh mắt kinh diễm nhìn một vị đại mỹ nhân giống hệt như búp bê Trung Quốc, đáng tiếc, nàng đã là thê tử của bối lặc gia rồi.
Tình Tâm đương nhiên nhìn ra được trong mắt hắn có phần tiếc nuối, bản thân mình vốn dĩ dung mạo không tệ, lại được Tiểu Liễu tỉ mỉ trang điểm, nàng tô chút son, mặc một thân kỳ phục (1) hoa lệ, lại mang một đôi bồn để hài (2), nhìn vào gương đồng cả nàng cũng thấy mình rất xinh đẹp!
Bất quá, ánh mắt của La Nhĩ có thể xem như hữu lễ, nhưng ánh mắt Lý Đắc Hiền trạc tuổi bốn mươi bên cạnh lại khiến nàng khó chịu, đều là ánh mắt kinh diễm, nhưng trong đó mang theo tà niệm, rất đáng ghét!
“Đắc Hiền? Đắc Hiền?”
Nhìn vẻ mặt bất đắc dĩ phải cười khổ của La Nhĩ, đã biết hắn hoàn toàn hết năng lực chống đỡ rồi.
Tiếp theo, việc cần bàn chính là một ít giá cả của mặt hàng mới, La Nhĩ cầm lấy một quyển tập, trên đó còn có bản vẽ của rất nhiều loại mặt hàng.
Nàng tỉ mỉ nghe Lý Đắc Hiền miêu tả những sản phẩm này đặc sắc ở chỗ nào, từ ngữ dịch thuật cũng không có vấn đề, nhưng khi Thừa Diệp bàn giá cả, bắt đầu có kẻ động tay động chân, rõ ràng là một loại sáu mươi phiên ngân (3) gì đó, nhưng Lý Đắc Hiền tuy rằng cũng nói là sáu mươi phiên ngân, nhưng hắn lại thêm vào phí quản lý hàng tồn tại bến tàu, phí nhân lực, thậm chí là phí kéo xe cùng một loạt chi phí tạp nham khác, khiến giá cả toàn bộ bị đẩy lên, gần như muốn gấp đôi giá gốc!
Song phương mặc cả là việc khó lòng tránh khỏi, nàng kéo ống tay áo của hắn đã kéo đến mỏi tay rồi, nhưng lời của Thừa Diệp toàn bộ đều bị bóp méo, nàng vừa nghe vừa giận, suýt chút nữa không đem toàn bộ ống tay áo của hắn kéo xuống tiếp!
Cùng lúc đó, có người cũng đã chịu đựng không nổi, “Ngươi có thể đi rồi, Đắc Hiền.” Thừa Diệp nổi giận nặng nề quát.
“Sao?”
“Công việc của ngươi tới đây kết thúc.”
Lý Đắc Hiền sắc mặt hết sức khó coi, đột nhiên bất an đứng dậy, “Tạ…Tại sao?”
“Không thể thành thật truyền đạt ý tứ của ta cho hắn, lý do này đủ hay chưa?”
Sắc mặt hắn bỗng trở nên trắng bệch, “Ta, ta làm sao dám…”
“Ngươi! Đem toàn bộ ý tứ của ta nói lại cho hắn nghe.”
Tên gia hỏa này, nàng không có tên sao? Nàng mím mím môi, bắt đầu chíp chíp oa oa đem quá trình thảo luận giá cả từ đầu tới đuôi nói lại bằng tiếng nước ngoài một cách lưu loát cho La Nhĩ nghe, chỉ thấy hắn càng nghe càng trừng to mắt, mà sắc mặt Lý Đắc Hiền càng lúc càng tái nhợt, thậm chí là cả người run lên.
Kỳ thực ngay từ đầu hắn cũng không dám lừa gạt Thừa Diệp, lá gan này là từ từ mới lớn dần lên, hơn nữa hắn biết rõ Thừa Diệp quan tâm đến chuyện mù mắt này như thế nào, trừ khi có việc, Thừa Diệp căn bản không qua lại với những người khác, cho nên hắn vẫn độc chiếm cái chức béo bở này, cũng khiến những người cùng nghề ao ước, nhưng lỡ như nguyên nhân sa thải này để cho tất cả mọi người biết, hắn có thể cả công việc khác cũng không tìm được.
“Bối, bối lặc gia… Thỉnh, thỉnh cho… ta… một… cơ hội nữa…” Hắn run run nói, quỳ xuống xấu hổ cầu xin.
“Nếu ngươi còn không đi, ta tìm người chặt đứt cái chân chó của ngươi.” Thừa Diệp ngữ khí bình tĩnh, nhưng lãnh ý trong đó lại khiến người ta vô cùng khiếp sợ, Lý Đắc Hiền nào dám tiếp tục ở lại đây, lập tức ngã nhào mà chạy.
Tình Tâm tiếp theo phải tiếp tục công tác phiên dịch, rất nhanh sau đó, tình hình mối làm ăn này của hai bên đã được định liệu, La Nhĩ đối với nàng ca ngợi có thừa, mà những lời này nàng đều chỉ là nói sơ qua, nhưng đối với yêu cầu cuối cùng trước lúc rời đi của hắn, nàng khéo léo cự tuyệt, nhưng bởi vì không được phiên dịch, Thừa Diệp rất không vui.
“Hắn nói gì?” Thừa Diệp không thích cảm giác bị quên.
“Không có gì quan trọng, hắn nói nếu ngươi không ngại, hắn muốn dùng lễ nghi nước hắn biểu thị kính ý với ta.”
“Lễ nghi gì?”
“Chính là nắm tay ta, trên mu bàn tay ta hôn nhẹ một cái.”
Hắn sắc mặt phút chốc biến đổi, “Hắn muốn khinh bạc ngươi?”
Nàng nhanh chóng phủ nhận, “Không phải, đây là lễ nghi của bọn họ, trước khi cùng nữ tử cáo biệt, đều sẽ làm như vậy.”
“Hừ, ở đây không phải nơi đó!”
Lời nói này đã đủ rõ ràng, vì vậy nàng trực tiếp đem lời của hắn nói cho La Nhĩ đang vô cùng hoang mang nghe, không ngờ rằng nghe xong hắn lại bật cười, chíp chíp oa oa nói cả một tràng dài, khiến nàng mặt mày đỏ ửng, chẳng biết nên nói cái gì, chỉ có thể lắc đầu cười, sau khi tiễn hắn rời khỏi đây, nàng cũng muốn bỏ đi, nhưng Thừa Diệp lại không có ý định đó.
“Cuối cùng lại nói cái gì?” Nàng tưởng rằng hắn nghe không ra trong lời nói của La Nhĩ nồng đậm tiếu ý sao?
Nàng dừng bước, quay đầu lại nhìn hắn, “Ngươi thật sự muốn nghe?”
“Nói nhảm!”
Nàng trợn trắng mắt, sao nàng lại quên được hắn rất thiếu kiên nhẫn chứ.
“Hắn nói, không ngờ bối lặc gia làm ăn đã bá đạo như vậy, đối với thê tử cũng bảo hộ như thế, hắn nói hắn nhìn ra được ngươi quan tâm đến ta thế nào, mà chúng ta kiêm điệp tình thâm ra sao.” Bởi vì hắn thấy ánh mắt nàng cứ luôn nhìn chằm chằm Thừa Diệp, trên khuôn mặt mỹ lệ tản ra hào quang e thẹn động lòng người, bất quá câu nói đó,