Tác giả: Phong Tử Tam Tam
Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015
Lượt xem: 1341849
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1849 lượt.
g chứng tốt nhất.
Bỗng nhiên có một loạt tiếng thở dốc phá vỡ cơn sóng tình của hai người. Hai người chỉ biết trơ mặt nhìn nhau vô cùng lúng túng. Quả nhiên hiệu quả cách âm của khách sạn vô cùng kém, đối diện phòng Hạ Miên chính là phòng của đạo diễn phim.
Tiếng thở hổn hển của người đàn ông không hề kiêng dè còn pha thêm tiếng rên rỉ trầm thấp, xen lẫn vào đó là tiếng kêu la nũng nịu của của phụ nữ. Hạ Miên bối rối cắn môi chờ hành động tiếp theo của Bạc Cận Yến.
Bạc Cận Yến cúi người xuống thấp ôm lấy cô, quan sát tỉ mỉ gương mặt Hạ Miên rồi bỗng nhiên cười khẽ “Mỗi ngày em đều nghe à?”
Ánh mắt Hạ Miên sáng lên nhưng cô không dám nhìn vào gương mặt anh tuấn của anh, cô ậm ờ trả lời “Ừ, không phải mỗi ngày, nhiều khi quay về trễ cũng không nghe thấy.”
Bạc Cận Yến nén cười nhìn cô. Sau đó rướn người mạnh mẽ để một nửa còn lại đi vào hẳn bên trong. Thiếu chút nữa Hạ Miên đã bật ra tiếng. Cô vội vàng che miệng lại tức giận nhìn anh “Anh làm gì vậy?”
Bạc Cận Yến cười xấu từ từ rút ra rồi lại thúc vào mạnh mẽ. Anh khẽ thì thầm trên môi cô “Em nghĩ gì khi nghe thấy nó?”
Hạ Miên lại nóng bừng cả mặt, toàn thân đỏ ửng như con tôm luộc. Nhưng đáng tiếc nơi riêng tư phía dưới lại không ngừng bị công hãm ra vào, ngay cả lời nói cũng không hoàn chỉnh “Hả? Em thật không có nghĩ gì hết. Anh nhẹ chút đi!”
Bạc Cận Yến giữ lấy ót Hạ Miên rồi cúi đầu nhẹ nhàng ngậm lấy môi cô “Lại nói dối.”
Hạ Miên biết anh muốn nghe điều gì. Thân thể cô bị anh dũng mãnh thúc đến vừa đau vừa trướng, khó chịu vô cùng. Cô đành thuận theo ôm lấy bả vai rắn chắc của anh và nhỏ giọng xin anh dung thứ “Em sai rồi! Lúc đó em nhớ đến anh… nhớ đến không ngủ được.”
Bạc Cận Yến tha thiết nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đang ngượng ngùng của cô. Anh vén mái tóc đen đang rơi lả tả trước mặt cô rồi yêu thương hôn lên khóe môi “Hạ Miên, anh không thích em nói dối với anh. Mỗi lần em nói dối đều có những hành động lén lút, dù em không biết nhưng không có nghĩa là anh không thấy được.”
Hạ Miên kinh ngạc trợn to mắt. Cô không ngờ Bạc Cận Yến lại hiểu rõ đến vậy. Cô vẫn cho rằng người đàn ông này chỉ là một người bá đạo mạnh mẽ nhưng giờ đây mới thấy được anh lại tinh tế nhạy cảm vô cùng. Anh có quá nhiều điều giấu kín trong tận đáy lòng, chẳng qua không muốn biểu lộ ra thôi.
Cuối cùng phòng của đạo diễn cũng yên tĩnh lại. Bạc Cận Yến cũng không còn xấu xa trêu đùa cô như khi nãy nữa. Anh chỉ ra vào sâu rồi lại nông và gấp hai chân cô lại trước ngực.
Hạ Miên bị anh hành hạ bủn rủn toàn thân, mặc cho anh xoay chuyển thỏa thích. Cô chỉ cảm nhận được anh ở trong thân thể mình căng đầy vô cùng nhưng lại mang đến sự thỏa mãn khó diễn tả cho cô.
Sau cơn tình ái, Bạc Cận Yến thoa thuốc lên mặt cho Hạ Miên. Anh cau mày nhìn tuýp thuốc kem rồi hỏi nghi ngờ “Có tác dụng không?”
Đầu óc của Hạ Miên vẫn còn mơ màng, cô giơ tay lên sờ bên gương mặt bị sưng đỏ của mình theo bản năng. Nhưng Bạc Cận Yến đã bắt lấy tay cô lại “Đừng sờ loạn, mới vừa rồi em nắm lấy của anh vẫn chưa rửa tay nữa.”
Hạ Miên “”
Bạc Cận Yến cẩn thận thoa thuốc cho cô, bỗng Hạ Miên cất lời “Thuốc này là của Thạch Duy Nhất mua.”
Bạc Cận Yến không nói gì, qua thật lâu mới “ừ” đáp lời.
Hạ Miên bị hành hạ đến cả người đều mệt mỏi rã rời. Cô mơ màng quấn chăn thiếp đi, chỉ nghe tiếng nước chảy rào rào trong phòng tắm. Rồi cảm giác được chiếc nệm lún xuống bên cạnh. Sau đó hơi thở đàn ông quen thuộc bao trùm lấy mình. Cô có cảm giác như mình đã quay trở về quá khứ.
Hạ Miên chui vào lòng anh ngủ say sưa. Trong lúc ý thức mơ hồ dường như nghe thấy anh nói gì đó bên tai. Chiếc đầu rối bù cọ sát vào ngực anh rồi lại ngủ thiếp đi.
Ngày hôm sau Hạ Miên phải rời giường để đến phim trường từ sớm. Khi chạm mặt với Thạch Duy Nhất vẫn hơi lúng túng. Nhiều lần Thạch Duy Nhất muốn nói gì đó với cô nhưng lại thôi, tạo nên không khí rất mất tự nhiên.
Lúc dùng cơm trưa Hạ Miên dự định gọi điện thoại cho Bạc Cận Yến kêu anh tự ăn một mình. Nhưng nào ngờ Bạc Cận Yến lại đi mua thức ăn đến đây. Vẻ mặt Thạch Duy Nhất rất khó coi khi nhìn thấy Bạc Cận Yến, rất nhiều lần nhìn qua bên này từ đằng xa.
Hạ Miên cảm thấy ngại ngùng, quan hệ giữa ba người bọn họ thật sự không biết nên nói ai đúng ai sai.
“Anh về đi, xế chiều em còn quay một cảnh nữa, sẽ nhanh thôi.” Hạ Miên không muốn để người khác chế giễu. Ai ai cũng biết Bạc Cận Yến là vị hôn phu của Thạch Duy Nhất, nhưng bây giờ anh lại thân mật vô cùng với mình thế này.
Bạc Cận Yến nhìn ra được sự rối rắm của Hạ Miên. Anh yên lặng một lúc lâu rồi mới nói “Anh đi trước.”
Khi Hạ Miên chuẩn bị tiễn anh thì Thạch Duy Nhất lại đi thẳng đến. Hạ Miên nắm chặt lại hai bàn tay đang buông bên người lại và thúc giục Bạc Cận Yến “Anh đi nhanh đi.”
Bạc Cận Yến nghi ngờ liếc nhìn cô, sự nhạy cảm của anh cho thấy Hạ Miên có gì đó không ổn.
Nhưng Thạch Duy Nhất đã bước nhanh đến trước mặt bọn họ. Cô ta liếc nhìn Hạ Miên một cách sâu xa rồi bỗng nở nụ cười giả tạo nhìn Bạc Cận Yến “Không biết là Hạ Miên vừa thêu dệt ra lý