Tác giả: Phong Tử Tam Tam
Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015
Lượt xem: 1341847
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1847 lượt.
g Thạch Duy Nhất là con gái của ông, còn đặt một cái tên như báu vật. Đáng ra tình trạng không phải thế này mới đúng.
Thạch Duệ Khải ve vuốt chiếc cốc sứ trắng, tầm mắt lại thơ thẩn ngoài cửa sổ. Hạ Miên cũng không cắt ngang, chỉ nhẫn nạn chờ lời nói kế tiếp của ông. Qua một lúc lâu, Thạch Duệ Khải mới quay đầu hỏi Hạ Miên “Bạc Tự Thừa có phải đã với cô rằng cô rất giống một người hay không?”
Hạ Miên nghi ngờ ngẩng đầu nhìn ông, trái tim cô chợt thít chặt lại. Ý của Thạch Duệ Khải là Bạc Tự Thừa quen biết Diệp Tuần ư? Hơn nữa nhìn ánh mắt chế nhạo của ông dường như quan hệ của bọn họ cũng khá sâu sắc thì phải.
Thạch Duệ Khải nhìn thấy dáng vẻ này của cô lại không tự chủ cười nhẹ lắc đầu “Bạc Tự Thừa vẫn như cũ, luôn che giấu tất cả.” Ông dừng lại trong giây lát, đôi mắt ảm đạm nhìn chăm chú vào Hạ Miên “Vậy cô cũng biết tại sao tôi lại làm thân với cô không?”
Hạ Miên nắm tay lại ” Bởi vì tôi giống người vợ đã mất của ông?”
Thạch Duệ Khải gật đầu tán dương, hai tay ông đan vào nhau đặt trên mặt bàn “Dáng vẻ của cô rất giống bà ấy, mà tuổi của cô cũng. xấp xỉ với con gái đã mất của chúng tôi. Mỗi lần nhìn thấy cô, tôi đều có ảo giác cảm thấy cô giống như Diệp Tuần và lại cảm thấy cô giống như Diệp Tử.”
Hạ Miên thản nhiên nhìn lại ánh mắt của ông. Nhưng sâu trong nội tâm của cô là sự khủng hoảng cực độ. Cô không biết Thạch Duệ Khải đang dò xét cô với thâm ý gì. Cô chỉ có thể khắc chế cảm xúc đang dời sông lấp biển trong lòng mình và im lặng không nói theo triết lý “dĩ bất biến ứng vạn biến”.
Thạch Duệ Khải nói tiếp “Có lẽ đây chính là duyên phận.”
Hạ Miên khẽ bật cười, làm ra vẻ rất vui “Có thể được ông Thạch đây để mắt là vinh hạnh rất nhiều cho tôi.”
Thạch Duệ Khải vẫn dùng ánh mắt sâu xa đánh giá cô. Hạ Miên cúi đầu nhấm nháp ly cà phê đắng chát, dư vị nồng nàn trong cổ họng khiến cô rất khó chịu.
Hai người nhất thời im lặng. Đương lúc Hạ Miên chuẩn bị đứng dậy từ biệt thì Thạch Duệ Khải bỗng gõ lên mặt bàn, ông trầm giọng lên tiếng: “Không biết cô có hứng thú làm con gái của tôi không?”
Hạ Miên kinh ngạc nhíu mày, hiện tại xưng hô thế này thật sự chẳng có gì là hay ho.
Có lẽ Thạch Duệ Khải cũng ý thức được nghĩa khác trong câu nói của mình. Ông chống tay lên trán mình “Xin lỗi, ý của tôi là “con gái” thật. Bởi vì họ bất ngờ qua đời, nên nhiều năm qua tôi vẫn nhớ tới họ. Có thể nói chuyện với cô về họ khiến cho tôi cảm thấy rất vui vẻ.”
Hạ Miên nheo mắt lại nhanh chóng che giấu sự châm chọc chế giễu trong lòng mình. Cô vốn suy nghĩ ra rất nhiều thủ đoạn để đến gần Thạch Duệ Khải, lại không ngờ rằng sự việc lại thuận lợi như bây giờ. Vẫn là do Thạch Duệ Khải chủ động thúc đẩy nên cũng không uổng công sức cô đã bỏ ra.
Cô giả vờ khó xử, trong giọng nói cũng chần chờ “Không biết chị Duy Nhất thì sao”
Ngón tay Thạch Duệ Khải gõ từng nhịp lên mặt bàn. Gương mặt ông lạnh lùng, vẻ mặt khi nhắc đến Thạch Duy Nhất cũng không lộ ra vẻ là một người cha hiền “Tôi chỉ nhận con gái nuôi, nó sẽ không có ý kiến gì.”
Khóe miệng Hạ Miên nhếch lên nụ cười nhạt. Mặc dù hơi lệch với kế hoạch và tiến triển cô dự tính nhưng như vậy cũng thật thú vị
Trong khoảng thời gian Hạ Miên quay phim thì Diệc Nam đều sống cùng với Bạc Cận Yến. Trước khi cô hoàn thành phần diễn của mình lại nhận được điện thoại của Mạc Bắc nói rằng chuẩn bị đi đón Diệc Nam.
Hạ Miên do dự không trả lời ngày. Trong lòng cô muốn để Bạc Cận Yến và con trai có nhiều thời gian sống với nhau. Chờ đến khi hai người họ thân thiết hơn thì cô sẽ tìm một cơ hội thích hợp nói sự thật cho Bạc Cận Yến biết.
Dù sao hiện tại Thạch Duệ Khải cũng đã hơi tín nhiệm cô. Cô sẽ nhanh chóng thoát khỏi cơn ác mộng quấn lấy mình nhiều năm, sẽ có một cuộc sống thư thả bên cạnh con trai và anh.
Mạc Bắc thấy cô rất lâu cũng không trả lời nên hoang man “alo” thử xem. Hạ Miên nói không tự nhiên “Để cho Diệc Nam ở chung với anh ấy vài ngày nữa đi.”
Mạc Bắc ở đầu dây bên kia cũng không lập tức trả lời. Hạ Miên cũng không suy nghĩ nhiều đến việc này. Qua một hồi lâu mới nghe thấy tiếng nói lạnh lùng của Mạc Bắc “Em muốn nói cho anh ta biết thân phận của Diệc Nam sao?”
Hạ Miên bình tĩnh thừa nhận “Dù sao anh ta cũng là cha ruột của Diệc Nam.”
Mạc Bắc bên kia đầu dây lại yên lặng thật lâu. Lúc này Hạ Miên mới cảm thấy không ổn. Phần lớn thời gian Diệc Nam cũng ở bên cạnh Mạc Bắc, năm năm nay đều kêu anh là “ba”. Lúc này nếu như bỗng nói sự thật rằng ba nó là một người khác, không chỉ là Diệc Nam không chịu được, mà ngay cả Mạc Bắc cũng là chuyện vô cùng tàn nhẫn.
“Em xin lỗi.” Hạ Miên cẩn thận nghe thấy tiếng thở mỏng manh của Mạc Bắc, cô càng thành khẩn hơn “Ban đầu em…”
“Không phải xin lỗi anh.” Giọng nói lạnh lùng của Mạc Bắc truyền qua làn sóng của điện thoại. Rõ ràng là một lời nói xa cách khiến cho lòng Hạ Miên càng thêm chua xót.
“Do anh chủ động nói chăm sóc cho Diệc Nam. Lúc đó Vệ Cần đã khiến em cùng đường, cắt đứt tất cả sinh kế của em, ép em phải xuất ngoại. Nếu em trở về mà dẫn theo con trai nhất định sẽ kh