Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hơi Ấm

Hơi Ấm

Tác giả: Phong Tử Tam Tam

Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015

Lượt xem: 1341854

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1854 lượt.

ống tay áo của anh thì lại giật mình vì bị anh bỗng ném cho một ánh mắt lạnh lùng.
Bạc Cận Yến lẳng lặng nhìn cô ta một cái, rồi nói: “Đừng lãng phí thời gian ở nơi anh, anh rất xin lỗi em, nhưng người anh muốn bù đắp cũng chỉ có một.”
Thạch Duy Nhất cố nén nước mắt phút chốc lăn xuống, giọt nước mắt trong suốt sạch sẽ rơi xuống cạnh chân trên sàn nhà.
Cô ta luôn cho rằng tính cách Bạc Cận Yến lạnh lùng kỳ quặc, cô cứ không tin năm năm bên nhau không thể cảm động được anh một chút nào, nhưng mỗi lần thử nghiệm đều lần lượt tự rước lấy nhục.
Hiện tại bị anh càng từ chối thẳng thắn, từ đầu đến cuối anh giành cho Hạ Miên vẫn không giống với người khác.
Cô ta dựa sát vào vách tường để đứng vững, một tay bóp chặt cánh tay láng mịn khác, đầu mũi cũng khẻ ửng đỏ, cả người thoạt nhìn yếu đuối bất lực, dáng vẻ này đủ khiến cho bất cứ người đàn ông nào nảy sinh lòng thương hại.
Nhưng cô đơn không làm cảm động được anh. Người đàn ông này không phải dạng người lương thiện, sự dịu dàng và từ bi trong tim của anh chỉ vẻn vẹn giành cho một người.
Thạch Duy Nhất đau đớn che ngực, từ từ nhích một bước để anh lách người đi qua. Mẹ cô tính toán tường tận vì tình yêu, nhưng cô không học được điều đó, kết quả cưỡng cầu không phải là Thạch Duệ Khải và Viên Uyển Linh là ví dụ điển hình hay sao?
***
Rời khỏi nhà cũ của Diệp gia, Bạc Cận Yến mới buông Hạ Miên xuống, cô ngây dại nhìn Bạc Cận Yến, đôi môi khô khốc khẽ mấp máy: “Anh đã không muốn an ủi cô ấy nhưng sao vẫn xuất hiện với cô ấy ở đây?”
Bạc Cận Yến ngồi xổm trước mặt cô, đưa tay cởi móc giày cô ra, đôi xăng đan gót nhọn nổi bật trên mắt cá chân nhỏ nhắn, nhưng anh đã sớm để ý đến vết đỏ hằn giữa mắt cá chân kia từ lâu.
Anh từ từ tháo giày cao gót của cô ra, đưa tay nắm chặt lấy hông cô để cô dựa vào người mình.
Ánh mắt giao nhau, hai người nhìn đối phương thật lâu, ngón tay Bạc Cận Yến mang theo vết chai nhẹ nhàng vuốt ve khóe môi cô, đôi mắt đen bỗng cong lên khẽ cười: “Cô ấy dẫn anh đến bắt gian.”
Hạ Miên trợn to mắt hơi mờ mịt, một lát sau bật cười: “Thạch Duy Nhất thật sự là chị gái em chứ đâu phải là em gái.” Tại sao phải làm chuyện ngây thơ thế này, không biết sau khi cô ta biết được sự thật sẽ có vẻ mặt nào.
Bạc Cận Yến thu hồi nụ cười, bế cô lên một lần nữa, đi thẳng về bên cạnh xe. Anh không nói gì, Hạ Miên cũng nép vào lồng ngực rắn chắc và nghe nhịp tim đập trầm ổn của anh.
“Khi nãy anh nói… ông ấy muốn bù đắp cho em ư?” Hạ Miên mơ màng nhìn vào mắt Bạc Cận Yến, trong lòng vừa chua vừa chát “Hình như anh biết rất nhiều việc.”
Bây giờ nghĩ lại, mặc dù anh vẫn không biểu lộ, nhưng dường như ở mỗi sự kiện anh cũng không khiếp sợ, không kinh ngạc và có ảo giác rằng anh giấu diếm rất sâu.
Khóe môi Bạc Cận Yến mỉm cười trên gương mặt tuấn tú, nhìn cô như có điều suy nghĩ: “Không biết được nhiều lắm, chỉ vừa đủ mà thôi.”
****
Sóng gió clip nóng của Thạch Duệ Khải còn chưa qua thì phía đối ngoại chính phủ đã đồng loạt giải thích đang tạm thời cách chức điều tra.
Mạc Bắc đưa bản ghi chép trong tay mình cho Hạ Miên, giọng nói do dự: “Nghĩ kỹ chưa?”
Hạ Miên liếc nhìn thứ trong tay, lông mi dày đen dần dần lay động, ngón tay cầm trang giấy khẽ run sợ, qua giây lát mới ra quyết định: “Ừ, nghĩ kỹ rồi, gửi đi.”
Mạc Bắc liếc nhìn cô một cái, khóe môi nhoẻn cười: “Anh tưởng rằng em sẽ do dự.”
Hạ Miên ngước đôi mắt đen lên: “Bởi vì ông ấy là cha em sao?”
Cô yên lặng thở dài, giọng nói lạnh lùng: “Nhưng mà, ông ấy cũng là kẻ thù của em.”
……….
Sóng gió này chưa yên thì sóng gió khác lại dậy lên, chứng cứ Thạch Duệ Khải nhận hối lộ được “người tốt bụng” giấu tên gửi đến Thanh tra Ban kỷ luật, tài liệu đầy đủ, thậm chí còn có sổ sách của kiến trúc huy hoàng.
Trong sổ ghi chép rõ số tiền mỗi lần giao dịch của kiến trúc huy hoàng, vụ án liên quan đến đám quan chức cấp cao nên rất được cấp trên chú trọng, Thạch Duệ Khải lập tức bị bắt giam.
Hạ Miên không xem tin tức, chỉ nói với Vịnh Nhi là không muốn tiếp nhật hoạt động gì hết, muốn nghỉ ngơi một thời gian ngắn.
Vịnh Nhi không biết Hạ Miên đã xảy ra chuyện gì, có điều nhìn thấy trên gương mặt Hạ Miên có sự mệt mỏi không che giấu được nên chỉ đồng ý không nói gì.
Hạ Miên liền đến đón Diệc Nam. Khi cậu nhóc thấy Hạ Miên ở trong nhà Bạc Cận Yến thì ánh mắt kinh ngạc qua lại không ngớt giữa hai người: “Ba muốn kết hôn với mẹ sao?”
Hạ Miên ôm Diệc Nam vào lòng, vuốt ve mấy ngón tay mềm mại của cậu, trái tim cũng yếu mềm theo: “Diệc Nam hi vọng ba và mẹ ở bên nhau không?”
Diệc Nam thẳng thắn gật đầu, cái đầu nhỏ lắc lư: “Ba mẹ kết hôn sinh cho con một em gái nhỏ, như vậy nhà của Diệc Nam càng ngày càng to, Diệc Nam sẽ có càng nhiều người thân.”
Cậu nhóc vui mừng giơ cánh tay ngắn ngủn của mình lên, khoa tay múa chân, tựa như hai cánh tay cũng không đủ để biểu hiện sự vui mừng của cậu.
Nhưng nghe câu nói ngây thơ của con trai thì nụ cười trên mặt Hạ Miên lại dừng đột ngột, cô quan sát đôi mắt trong veo của con trai, lúng túng hỏi: “Diệc Nam


Old school Easter eggs.