Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hôm Nay Em Phải Gả Cho Anh

Hôm Nay Em Phải Gả Cho Anh

Tác giả: Lục Phong Tranh

Ngày cập nhật: 04:39 22/12/2015

Lượt xem: 134713

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/713 lượt.

đám nhân viên bị hù chấn kinh bên ngoài.
Anh khom người nắm áo khoác trên mắt đất lên, không quên thuận thế cầm giày cao gót cô đặt bên cạnh lên, chậm rãi đi ra thang máy chuyên vận chuyển hàng hoá bị hư một thời gian dài, gương mặt bị chỉ trích là ngạo mạn, vào lúc này lại dịu dàng làm cho tim người khác đổ rầm rầm.
Anh phát hiện, anh muốn yêu thương cô.
Hơn nữa, kỳ hạn sẽ là cả đời.
“Ngày mai anh phải ra ngoài làm việc?”
Trong phòng ăn, cách bàn dài nhỏ, Lam Vũ Khiết lộ ra vẻ mặt kinh ngạc.
Bữa ăn tối hôm nay là cô đột nhiên yếu lòng.
Sau khi tan ca, cô theo con đường nhỏ bình thường, chậm rãi đi về phía trạm xe điện ngầm, chuẩn bị về nhà. Đột nhiên phía sau vang lên một trận tiếng kèn dồn dập dị thường, thúc đẩy cô khó hiểu quay đầu lại, khi cửa kính xe kéo xuống, Lục Tình Xuyên trên ghế lại lộ ra nụ cười thân thiện với cô... Hmm, có thể nói là nụ cười lấy lòng.
Bởi vì, ban ngày ở công ty, hai người bọn họ mới lại ầm ĩ một trận.
Đều là do Lục Tình Xuyên thích tức giận lung tung, cô bất quá là hàn huyên nhiều vài câu với hai người trợ lý nam vào công ty cùng đợt, anh ta liền lập tức phát hỏa nhảy ra lên án cô không có chăm chỉ làm việc, tiếp theo lại ác ý sai cô chạy việc vặt, khiến cô tức giận đến thiếu chút nữa cầm báo cáo hội nghị trong tay nện lên trên đầu anh ta.
Thực không hiểu nổi người đàn ông này đang suy nghĩ gì, bọn họ căn bản không có đang kết giao, nhưng tính tình tràn ngập ý đồ giữ lấy kia lại mãnh liệt đến như vậy, khiến có đôi khi cô không khỏi lâm vào một loại ảo giác, cho rằng anh đang yêu cô.
Cô không thể giáp mặt hỏi anh, chỉ có thể buồn bực ở trong lòng.
Bất quá, cô cũng không phải là người nhỏ mọn như vậy, nếu anh cũng có thể hào phóng lấy lòng, cô đương nhiên cũng có thể.
Lục Tình Xuyên hỏi cô muốn đi đâu.
Có thể đi đâu sao? Tan ca, đương nhiên là về nhà.
Ở trong thành phố này, bạn bè của cô đều là quen sơ, không tốt đến có thể cùng nhau đi ăn cơm, đi dạo phố hoặc vui đùa sau khi tan ca.
“Đáp xe điện ngầm về nhà.”
“Ăn cơm không? Chúng ta cùng đi ăn bữa tối được không? Tôi sắp chết đói rồi.” Lông mày của đại thiếu gia không vui nhíu thành một đoàn.
Cũng không biết có phải là sự đói khát của Lục Tình Xuyên lây nhiễm sang cô, hay là chính cô thật sự cũng đói bụng, cô đột nhiên hoài nghi không biết mình đủ có khí lực chống chọi để về nhà đến hay không.
“Được.” Còn chưa kịp ý thức, lời đáp ứng cứ như vậy thốt ra.
Lục Tình Xuyên vui vẻ đẩy cửa xe ra, mời cô lên xe. Lam Vũ Khiết giống như bị trúng ma pháp, hoảng hốt ngồi trên ghế lái phụ, thẳng đến khi bọn họ đi vào nhà hàng này.
Anh hiển nhiên là khách quen, khách quý chật nhà hàng, nhân viên phục vụ ở quầy vừa nhìn thấy là anh, lập tức nhiệt tình đón chào, không có hẹn trước cũng không cần chờ, nhanh chóng giúp anh an bài căn phòng vô cùng ẩn mật này.
“Bà chủ là bạn bè hai mươi ba mươi năm của bà nội, cho nên chúng tôi thường tới nơi này ăn cơm.” Lục Tình Xuyên từ trong mắt cô nhìn đến sự nghi hoặc, chủ động giải thích.
Lam Vũ Khiết nhìn đồ ăn trước mặt một cái, đồ sứ đơn giản trắng thuần rất là lịch sự tao nhã, khó tưởng tượng nhất, chính là khăn ăn, ở trên có in dấu hoa mài màu mực, nở ra trong tuyết, có một phen hương vị khác lạ.
“Món ăn ở đây kiểu gia đình, hương vị cũng rất ngon.”
Lam Vũ Khiết không quen đến những chỗ này, công việc gọi món ăn đơn giản liền toàn quyền giao cho Lục Tình Xuyên.
Thật sự rất không tồi! Bất kể là nhĩ ti xanh nhạt[1'> , quả hương tôm cầu[2'> , lòng đỏ trứng thịt kim sa [3'> , măng non xào[4'> ... Độ lửa, độ tươi, mỗi một thứ đều rất tốt, kỹ thuật xắt rau của đầu bếp cũng kỹ càng làm cho người khác tán thưởng.
Vừa dùng cơm, bọn họ vừa nói chuyện phiếm.
“Ngày mai không phải thứ Bảy sao? Tại sao đột nhiên phải đi công tác?”
“Ngày mai có một hoạt động xe đạp tham quan, là công ty chúng ta phối hợp chính phủ địa phương tổ chức chúc mừng tiết văn hóa, hoạt động tham quan là một vòng thành phố, tôi phải cùng tổng tài —— theo cha tôi cùng đi tham gia, chờ sau khi hoạt động kết thúc mỗi người đi một ngả, tôi còn có việc.”
“Còn có việc?”
“Ông nội có một người bạn lâu năm mở một cửa hàng xe đạp truyền thống, bởi vì lớn tuổi, không cách nào tiếp tục kinh doanh nữa. Cô cũng biết rồi đất, người già trọng tình cảm, ông nội hi vọng tôi đi qua chào hỏi, sau đó an bài nhân viên kinh doanh đánh giá, có khả năng trở thành cửa hàng bán xe đạp của công ty chúng ta hay không. Vừa vặn phong cảnh quanh đây cũng không tồi, cho nên tôi đang tự hỏi có thể kết hợp đi thăm thúc phong cảnh địa phương hay không, làm chút gì đó để mở rộng hoạt động kinh doanh.”
“Hành trình của anh thật đúng là phong phú, ngay cả ngày nghỉ cũng chật kín.”
“Còn cô? Ngày mai nghỉ cô muốn làm cái gì?”
Cô lắc đầu. Ngoại trừ đi làm, cô cũng không biết khi mình nghỉ có thể làm gì.
Linh quang của Lục Tình Xuyên chợt lóe, “Có… hứng thú cùng đi dạo một vòng quang thành phố hay không?”
“Nhưng không phải anh đi cùng tổng tài sao?”
“Chúng tôi đều tự xuất phát.


Duck hunt