Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hơn Cả Hôn Nhân

Hơn Cả Hôn Nhân

Tác giả: Thần Vụ Quang

Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015

Lượt xem: 1342507

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2507 lượt.

ứ Ba cô sẽ về nhà. Đến lúc đó Lý Nguy muốn làm ầm ĩ như thế nào thì cứ làm như thế đi, dù cho đó có thể là lý dó mà trở mặt, như vậy cũng tốt, chỉ là cha mẹ cô vì thế mà sẽ rất đau lòng.
Hạ Chân Ngọc hít một hơi thật sâu kìm nén những giọt nước mắt gọi điện thoại về nhà cho mẹ, cô nói là cô phải đi huấn luyện tập trung, tuần sau mới có thể trở về nhà, Lý Nguy đang phá án nên di động tắt máy, nếu trong nhà có gọi điện thoại đến hỏi, thì bà nói giúp cô và Lý Nguy.
Mặc dù bà Hạ cảm thấy rất kỳ lạ, nhưng từ nhỏ Hạ Chân Ngọc đã rất tự lập, không làm cho cha mẹ phải một chút phiền lòng, có việc cũng là chỉ nói chuyện tốt, không nói chuyện xấu, bản thân luôn tự chịu trách nhiệm. Tuy là không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nhưng bà Hạ vẫn đồng ý với cô, trong lòng bà thầm nghĩ có lẽ là cô dâu mới có chút mâu thuẫn nên giận dỗi, chắc là Chân Ngọc sẽ đến nhà Cao Mai Lệ ở, chờ Lý Nguy gọi điện thoại về bà sẽ khuyên bảo một chút, vợ chồng trẻ vừa mới kết hôn khó tránh khỏi lời nói có lúc va chạm, người chồng vẫn là nên quan tâm quan tâm tới vợ mình một chút.
Ngắt điện thoại, Hạ Chân Ngọc trực tiếp tắt mày, cho dù Lý Nguy có gọi điện thoại đến nhà cha mẹ cô, nếu xác định cô không trở về nhà, cũng sẽ không tìm cha mẹ cô để nói tình hình thực tế. Rời khỏi quảng trường cô lập tức quyết định đến Nhã Phong lấy hai bộ quần áo, rồi tìm một chỗ ở để ở qua Chủ nhật.
Trở lại Nhã Phong, cô cầm hai bộ quần áo, lại tìm một chiếc túi nhỏ để xếp vào, sau đó Hạ Chân Ngọc bắt đầu nghĩ đến chuyện chỗ ở. Cô không muốn ở lại nơi này, thà rằng cô bỏ ra một ít tiền thuê phòng ở khách sạn còn tốt hơn, cũng may là cô có đem theo thẻ tín dụng.
Đón xe đi đến một khách sạn có vẻ nổi danh, cô đặt một phòng để ở. Ngồi một mình ở trên giường xem tivi, rốt cục Hạ Chân Ngọc nhịn không được mà thất thanh khóc rống lên, làm sao cuộc sống của cô lại có thể rơi vào đến tình trạng này, hiện tại cô thật sự không có biện pháp nào có thể suy nghĩ, cô khóc một hồi liền ngủ thiếp đi.
Hạ Chân Ngọc ở trong khách sạn cả một ngày, tâm trạng cũng khôi phục không ít, cô cảm thấy cũng rất tốt, ít nhất có thể có được mấy ngày thanh tĩnh, để cho cô có sức lực đi đối mặt với phong ba bão táp sắp đến. Đến thứ Sáu trừ bỏ ăn cơm ra cô cũng không bước ra khỏi phòng khách sạn, buổi tối cô lại tiếp tục nằm ở trên giường xem tivi.
“Phanh! Phanh! Phanh!” Có người ở bên ngoài ra sức gõ cửa phòng, Hạ Chân Ngọc hoảng sợ, đây chắc chắn không phải là nhân viên phục vụ của khách sạn, bởi vì bọn họ nhất định sẽ nhấn chuông cửa mà không phải là gõ cửa không lễ phép như vậy. Có thể là người tìm nhầm phòng hay không, nếu không phải thì chính là một kẻ háo sắc nào đó chăng? Trong đầu Hạ Chân Ngọc hiện lên đủ loại tình huống không tốt, cô định bụng nếu là một người xấu liền nhanh chóng gọi điện cho nhân viên phục vụ trong khách sạn.
Cô vừa xỏ dép lê vào chân chợt nghe bên ngoài cửa có tiếng hô: “Hạ Chân Ngọc, em mở cửa mau!”
Chu Cẩn Vũ! Không thể ngờ lại là giọng nói của Chu Cẩn Vũ. Hạ Chân Ngọc sợ anh nếu kêu nữa sẽ bị người khác nghe được, cô vội vàng chạy nhanh ra ngoài mở cửa phòng. Cửa vừa mở ra liền thấy Chu Cẩn Vũ đứng ở bên ngoài, vẻ mặt đầy tức giận, đôi mắt cũng có chút xanh xao, như là dáng vẻ không được nghỉ ngơi tốt.
Sau khi Hạ Chân Ngọc mở cửa ra, Chu Cẩn Vũ đứng ở ngoài cửa, đầu tiên là rất nhanh đánh giá cô một phen, sau đó mới hung dữ nhìn Hạ Chân Ngọc, anh đẩy cô bước vào phòng rồi trực tiếp đóng sầm cửa lại.
Vào phòng, Chu Cẩn Vũ một khắc cũng không thả lỏng nhìn chằm chằm Hạ Chân Ngọc nói: "Được đấy, bản lĩnh lớn nhỉ, còn có thể bỏ nhà đi ra ngoài, còn có thể mất tích không thấy bóng dáng! Em bao nhiêu tuổi rồi mà còn chơi cái trò này hả?"
Hạ Chân Ngọc không nói chuyện, cô không biết làm sao Chu Cẩn Vũ lại có thể tìm được đến nơi này, cũng không biết biểu hiện hiện tại của anh tính là cái gì.
Chu Cẩn Vũ thấy Hạ Chân Ngọc không lên tiếng, cơn tức giận lại dâng lên cao: “Nói chuyện đi, em nói xem em rốt cuộc là đang suy nghĩ cái gì, tự mình lén lút chạy đến đây ở! Em có biết anh đã đi tìm em thời gian bao lâu rồi không? Con mẹ nó, anh đã một thời gian dài không ngủ, em có biết hay không?”
Chu Cẩn Vũ nén giận nghiêm mặt nhìn khuôn mặt không chút biểu tình của Hạ Chân Ngọc. Ngày đó Hạ Chân Ngọc đến tìm anh, anh liền đoán được vì sao cô đến. Chu Cẩn Vũ cho rằng đó là Lý Nguy tự làm tự chịu, chỉ bằng một chút tư cách và sự từng trải như vậy mà hắn đòi được cất nhắc lên vị trí cao hơn sao? Lại còn gây ra ầm ĩ như vậy, Lương phó cục trưởng cũng chỉ là mượn cơ hội để chèn ép hắn ta mà thôi, anh hoàn toàn không có động tay động chân vào chuyện đó.
Nhưng khi anh nhìn thấy dáng vẻ ủy khuất cầu xin của Hạ Chân Ngọc, vì một gã vô dụng mà vứt bỏ đi thể diện đến tìm anh, anh cảm thấy một cỗ tức giận dâng lên. Lưu Tân Kiệt là người mới được điều động đến làm trợ lý thư ký, từ trước đến nay cô ta luôn luôn biểu lộ thái độ đối với anh, anh cũng không phủ nhận đó là một vưu vật hiếm có, nhưng mà chỉ là mặc cho những lời đồn thổi truyền ra chứ


XtGem Forum catalog