Tác giả: Thần Vụ Quang
Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015
Lượt xem: 1342548
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2548 lượt.
ói chuyện xong với luật sư Lưu liền nắm bắt thời gian thuận tiện đi đến bệnh viện một chuyến để lấy bệnh án của Lý Nguy, chờ đến lúc gặp được bác sỹ thì lại choáng váng. Vị bác sỹ đó khó xử nhìn Hạ Chân Ngọc nói: “Thời gian trước chồng cô đã tới chỗ của chúng tôi, cũng đã nói hai người đang chuẩn bị ly hôn, yêu cầu chúng tôi không được phép đem những tài liệu liên quan đến bệnh tình của anh ta cũng như tiết lộ thông tin cho bất luận người nào. Cho nên tôi thực sự xin lỗi, bệnh viện chúng tôi không thể không chú ý đến quyền riêng tư của bệnh nhân, đem tư liệu bệnh án của bệnh nhân đưa cho cô để sao chép.”
Hạ Chân Ngọc thực sự ngạc nhiên và chán nản ủ rũ đi rất nhiều, cô cảm thấy mình thật đúng là quá coi thường Lý Nguy, không ngờ rằng hắn đã suy tính chu toàn đến như vậy, đoán chừng là khi cô đưa ra đề nghị ly hôn, hắn cũng đã bắt đầu đề phòng với cô rồi.
Không hề làm bác sỹ khó xử, Hạ Chân Ngọc chào tạm biệt và gọi điện thoại cho luật sư Lưu nói rõ tình hình. Luật sư Lưu nghe xong, suy nghĩ trong chốc lát nói: “Việc này cũng không có vấn đề gì, không cho lấy bệnh án thì không lấy nữa, cũng không bị ảnh hưởng đến đại cục. Vừa vặn tôi cũng muốn nói cho cô biết, thủ tục cũng đã làm xong rồi, sau hai tuần nữa sẽ mở phiên tòa, giấy triệu tập đến tòa ngày hôm đó cũng đã được gửi đi rồi, đây là cực kỳ nhanh đó, bình thường phải mất ba tháng mới có thể đến lượt.”
Hạ Chân Ngọc vội vàng cảm ơn luật sư Lưu, trong lòng thật sự không biết nói gì hơn.
Kết quả không đến ba ngày sau Lý Nguy đã gọi điện thoại tới, giọng nói của hắn rất là phẫn nộ: “Hạ Chân Ngọc, không ngờ cô còn có mặt mũi để đi khởi tố tôi, chính cô ở bên ngoài làm chuyện không đứng đắn với kẻ khác, lại còn dám quay ngược lại cắn tôi một ngụm! Được đó, tôi thấy cô thật sự không sợ, không biết xấu hổ đúng không? Vậy chúng ta gặp nhau ở tòa án đi!” Gào thét một hồi xong hắn liền trực tiếp cúp điện thoại.
Hạ Chân Ngọc hít sâu một hơi, tự nói với bản thân mình, đã không thể dùng chuẩn mực đối với người bình thường để đối đãi với Lý Nguy được nữa rồi, hết thảy đều giao cho luật sư mà Chu Cẩn Vũ mời đến giải quyết thôi.
Lý Nguy tức giận thở phì phì cầm tờ giấy triệu tập của tòa án trở về nhà, hắn giấu diếm cha mình nói với Tống Quyên chuyện Hạ Chân Ngọc khởi tố. Tống Quyên nghe xong liền sợ hãi, bà ta không ngừng hỏi con mình tại sao có thể làm bị cáo chứ, đúng là rất bẽ mặt mà. Sau đó lại kéo Lý Nguy đi tìm mấy người bên nhà mẹ đẻ mình để thương lượng. Mấy người họ hàng thân thích kia lại tụ tập ở cùng một chỗ, dì Hai Lý Nguy nghe xong liền hỏi: “Cô ta đã tìm luật sự rồi hả? Có biết là người nào không? Dì có quen biết mấy vị luật sư khá là có tiếng ở Cục Tư pháp, đã từng qua lại rồi.”
Lý Nguy nói: “Đó là nữ luật sư, họ Lưu. Cô ta đã từng gọi điện thoại cho cháu một lần, nói là trường hợp như thế này vẫn nên hòa giải riêng mới tốt, nghe giọng nói có vẻ còn rất trẻ.”
Dì Hai lại hỏi: “Hòa giải riêng cũng được mà, cháu không nói với cô ta điều kiện của cháu sao?”
Nói đến đây Lý Nguy liền nổi nóng: “Đương nhiên là có nói, cháu bảo chỉ cần bồi thường cho cháu là được. Cháu cũng có đòi hỏi nhiều gì đâu cơ chứ, với thân phận và địa vị của Chu thị trưởng thì 100 vạn cũng đâu có là gì. Hơn nữa sau khi trả khoản tiền nợ mua nhà và tiền chi phí vào các việc khác thì trên thực tế tiền đến tay cháu cũng không còn có bao nhiêu.”
Ngoại trừ Tống Quyên sợ hãi than lên một tiếng thì những người khác cũng đều không cảm thấy số tiền này là lớn, bởi vì đối với thân phận của Chu Cẩn Vũ mà nói, khoản tiền này thật sự không tính là gì.
Dì Hai và dì Ba của Lý Nguy lại vội vàng truy vấn là vị luật sư kia đã đáp lại như thế nào. Vừa nói đến điều này Lý Nguy càng thêm tức giận: “Hừ, cô ta nói bởi vì lý do khởi tố liên quan đến chuyện riêng tư của cháu, nói ra sẽ không tốt, bảo cháu hãy suy nghĩ lại cho thật kỹ. Cô ta còn nói Hạ Chân Ngọc chỉ yêu cầu phân chia tài sản theo quy định của pháp luật, cũng không yêu cầu cháu bồi thường cái gì đã là cách làm thật khoan dung rồi, nếu cháu không đồng ý với đề nghị của cô ta, vậy thì cũng chỉ có thể chờ đến ngày mở phiên tòa thôi.”
Dì Ba nói: “Thanh danh bị khởi tố thực sự không dễ nghe chút nào, nhưng mà cô ta cũng không có chứng cứ rõ ràng, không việc gì phải sợ cô ta.”
Đây mới là điều Lý Nguy đắc ý nhất, hắn đã sớm đến bệnh viện yêu cầu không được tiết lộ, cho dù Hạ Chân Ngọc có đến cũng hoàn toàn không lấy được bệnh án của hắn, đi đến đó cũng chỉ vô ích mà thôi.
Lúc này dì Hai và dì Ba lại đều nói: “Không có chuyện gì, vị luật sư kia đoán chừng cũng là người mới, cháu không cần lo lắng. Phiên tòa được mở ở nơi bị đơn cư trú, việc này các dì biết rõ hơn, đến lúc đó các dì sẽ đi tới tòa án quận hỏi thăm một chút xem người nào làm thẩm phán xét xử trong vụ án này, sau đó sẽ thông báo một tiếng là được, chắc chắn là sẽ có lợi cho bên phía chúng ta.”
Lý Nguy nghe xong càng thêm yên tâm, đặc biệt hắn còn có chút chờ mong mau chóng mở phiên tòa, đến lúc đó hắn cũng sẽ cố gắng hết sức để đòi hỏi quyền lợi của