Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hơn Cả Hôn Nhân

Hơn Cả Hôn Nhân

Tác giả: Thần Vụ Quang

Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015

Lượt xem: 1342482

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2482 lượt.

u có vài lần mà thôi, tôi nghĩ giữa hai chúng ta cũng không phải thù hằn nhau đến mức đó đâu chứ? Nếu cô muốn náo loạn, muốn lấy chuyện trước đây của tôi ra để nói, tôi cũng không thể ngăn cản được cô. Tuy nhiên, tôi muốn nói cho cô biết rằng, bất cứ lúc nào tôi cũng có thể lại đổi sang một công việc khác, còn cô, cô có thể tiếp tục đổi sang công việc khác theo tôi hay sao?”
Sắc mặt Cao San San thay đổi mấy lần, cô ta hoàn toàn hiểu được tình hình bây giờ, nếu cô ta khăng khăng đối nghịch với Hạ Chân Ngọc thì sẽ không có chỗ nào tốt cả, mặc dù cô ta có học tài chính vài năm ở Anh không sợ không có cơm ăn, nhưng mà nếu thực sự làm náo loạn lên thì tình thế hiện tại sẽ như thế nào cô ta cũng biết rõ. Vì vậy cô ta liền không nói gì nữa, xem như là chấp nhận sẽ không can thiệp vào chuyện của Hạ Chân Ngọc.
Đến tết Nguyên đán, bởi vì ngày hôm đó Chu Cẩn Vũ còn có một hoạt động thăm hỏi, thế nên Hạ Chân Ngọc thực sự rất thoải mái, cô ở nhà đón tất niên và trải qua ngày đầu năm mới cùng với cha mẹ. Ăn cơm chiều xong Hạ Chân Ngọc nói với cha mẹ là ngày mai cô đi chơi với bạn hai ngày. Đôi vợ chồng già nghe xong cũng không nói gì nhiều, bọn họ nghĩ nếu con gái mình thực sự có thể tiếp xúc nhiều với bạn bè cũng là chuyện rất tốt, dù sao đã từng ly hôn, cơ hội lựa chọn cho cuộc sống sau này là rất nhỏ. Vì thế chỉ dặn dò Hạ Chân Ngọc vài câu chú ý đến an toàn, khi nào đến nơi thì nhớ gọi điện thoại về nhà báo tin cho cha mẹ biết, còn lại cũng không hỏi thêm bất kỳ điều gì khác nữa.
Sáng sớm tinh mơ ngày hôm sau, lúc 4 giờ 30 Chu Cẩn Vũ đã lái xe đến trước cổng khu nhà của Hạ Chân Ngọc, bên ngoài trời tối đen một mảnh, Chu Cẩn Vũ gọi điện thoại cho Hạ Chân Ngọc và bảo cô cứ giữ nguyên như thế để đi xuống dưới lầu, thẳng đến khi nhìn thấy cô rồi anh mới cúp điện thoại.
Lên xe, Hạ Chân Ngọc vẫn còn đang lơ mơ chỉ muốn ngủ, Chu Cẩn Vũ tăng nhiệt độ trong xe lên, anh nói: “Em ngủ đi, đến nơi anh sẽ gọi em dậy.”
Hạ Chân Ngọc mơ hồ dạ một tiếng, liền điều chỉnh tư thế rồi ngủ thiếp đi.
Chu Cẩn Vũ khẽ vuốt những sợi tóc rơi trên trán Hạ Chân Ngọc, anh mỉm cười và bắt đầu lái xe đi. Kỳ thật anh có thể bảo người phụ trách việc đón đưa, nhưng anh không thích, anh thích cảm giác khi chỉ có hai người bọn họ ở bên nhau, tuy rằng lái xe như vậy sẽ rất mệt, nhưng anh nguyện ý.
Trong mơ màng Hạ Chân Ngọc cảm thấy cổ của mình có chút căng cứng, cô định xoay tư thế ngồi rồi tiếp tục ngủ, theo bản năng cô khẽ hé mắt ra nhìn Chu Cẩn Vũ, kết quả liền thấy anh một tay lái xe một tay cầm cốc cà phê đưa lên miệng uống.
Nhìn cảnh tượng này, Hạ Chân Ngọc thực sự thấy cảm động, cô biết Chu Cẩn Vũ sợ cô không được tự nhiên nên mới không để cho người ta tới đón đưa, anh thức dậy sớm như vậy lại còn phải lái xe mấy tiếng đồng hồ thật là mệt. Cô không làm kinh động đến Chu Cẩn Vũ, chỉ nhẹ nhàng xoay xoay cái cổ rồi tiếp tục nhắm mắt lại, nhưng cô cũng không buồn ngủ nữa.
Hạ Chân Ngọc giữ nguyên tư thế đó một hồi, cuối cùng vẫn là mở mắt ra, ngồi thẳng người. Chu Cẩn Vũ quay đầu sang nhìn Hạ Chân Ngọc nói: “Tỉnh rồi? Đi khoảng một giờ nữa là tới, chỗ này khá xa, nhưng mà môi trường và cảnh vật xung quanh cực kỳ tốt.” Nói xong anh nhìn thấy trên trán Hạ Chân Ngọc rịn ra một tầng mồ hôi mỏng liền vươn tay điều chỉnh nhiệt độ xuống thấp hơn một chút.
Hạ Chân Ngọc băn khoăn áy náy nói: “Anh có mệt không, nếu không chúng ta nói chuyện phiếm chút nhé.”
Chu Cẩn Vũ cười nói: “Vợ yêu biết đau lòng cho anh rồi hả? Không có việc gì, anh không thấy mệt mỏi, chỉ là cũng đã nhiều năm rồi anh không tự mình lái xe đi xa như vậy thôi.”
Sau đó anh lại hỏi Hạ Chân Ngọc có cảm thấy hợp với công việc ở ngân hàng hay không, nếu không thích sẽ lại đổi đơn vị khác. Hạ Chân Ngọc vội vàng nói: “Không cần, không cần, em nghĩ trước tiên cứ làm một thời gian đã rồi nói sau, hiện tại em cảm thấy rất tốt.”
Sau đó cô lại nghĩ một chút rồi nói thêm: “Em đã gặp phải Cao San San ở ngân hàng.”
Chu Cẩn Vũ không kịp phản ứng, hỏi: “Ai là Cao San San?”
Hạ Chân Ngọc nói: “Chính là con gái của dì Ba Lý Nguy, cô ta đã lấy chồng và chuyển xuống miền Nam, nhưng mấy ngày hôm trước em đã gặp cô ta, bây giờ cô ta cũng đang làm ở ngân hàng kia.”
Chu Cẩn Vũ nghe xong chăm chú nhìn Hạ Chân Ngọc, sau đó lại nói: “Ồ, vì sao cô ta lại đến đó làm?”
Hạ Chân Ngọc đáp lời: “Hình như là bởi vì bên nhà chồng của cô ta không thích cô ta sinh con gái. Còn nữa, theo em nghe thấy thì ý tứ của cô ta giống như là thời điểm em cùng Lý Nguy chuẩn bị ly hôn, anh và gia đình nhà chồng cô ta đã có mâu thuẫn gì đó.”
Chu Cẩn Vũ lơ đãng nói: “Đây là chuyện xảy ra trong công việc, không liên quan gì đến việc ly hôn của em, chỉ là trùng hợp mà thôi, cô ta còn nói gì với em nữa không?”
Hạ Chân Ngọc nói: “Không, chỉ có điều em cảm thấy cô ta cũng có chút đáng thương, cô ta có một đứa con nhỏ nhưng mà cũng không thể đưa về đây sống cùng, anh nói xem con trai hay con gái thực sự quan trọng như vậy sao?”
Chu Cẩn Vũ cười nói: “Anh không quan tâm đến chuyện trai hay gái đó